Chương 36

Vân Thanh ôm quyền, nhỏ giọng đáp: “Vâng.”

Mặt hồ trong viện đã kết một tầng băng mỏng, gió lạnh ban đêm thổi làm người ta cực kỳ lạnh lẽo, sau khi Thẩm Tễ dặn dò xong, hắn nhìn về phía người vẫn đứng nguyên không động đậy bên cạnh, lên tiếng hỏi: “Còn có chuyện gì sao?”

Vân Thanh sững lại, suy nghĩ gác lại vừa rồi lại xuất hiện, hắn ta chớp chớp mắt, hỏi một câu như thăm dò: “Công tử, áo khoác của ngài...”

Thẩm Tễ chẳng thèm quay đầu lại, lạnh lùng nói ra hai chữ: “Ném rồi.”

Vân Thanh sờ mũi, công tử cực kỳ sợ lạnh, bình thường mùa hè cũng phải mặc áo khoác, sao ra ngoài một chuyến lại ném áo khoác đi, hắn ta không hề tin.

Ai ngờ ba ngày sau, Vân Thanh đứng ở ngoài cửa Thanh Huy Đường, nhìn cô nương xinh đẹp trước mặt đang cầm một chiếc áo quen thuộc, hắn ta chớp chớp mắt, sao cái này giống y hệt cái công tử đã ném đi rồi vậy!

“Làm phiền ngươi thông báo một tiếng, ba ngày trước biểu ca cho ta mượn một chiếc áo khoác, ta đã giặt sạch rồi, giờ tới trả lại cho biểu ca.”

“Mời Ngũ tiểu thư quay về đi thôi, đồ công tử đã tặng ngài ấy sẽ không nhận lại đâu.” Vân Thanh cụp mắt, trong lòng ngạc nhiên như có sóng to gió lớn, huống chi là thứ mặc lên người như quần áo này, càng không thể nhận lại.

Nhưng hắn ta cũng vô cùng nghi hoặc, sao công tử nhà hắn ta đổi tính rồi thế, tự nhiên tặng áo khoác của mình đi, còn cả mấy ngày trước lệnh hắn ta đi bốc mấy thang thuốc kia nữa, nghĩ thế nào cũng thấy không bình thường.

“Ta còn có chuyện muốn gặp biểu ca.” Khương Miên cúi đầu, giọng nói rất nhẹ nhàng.

Vân Thanh thấy nàng cố chấp, bèn ôm tâm thái thử xem sao tiến vào thông báo một câu, ai ngờ công tử lại buông quyển sách trong tay xuống, gật đầu!

Đồng ý rồi!

Vân Thanh xin thề, hắn ta thật sự không ngờ công tử lại cho người ngoài bước vào Thanh Huy Đường.

Chuyện này đúng là mặt trời mọc ở phía tây!

Nhưng Khương Miên không biết trong lòng hắn ta đang nghĩ nhiều như vậy, khi nhận được cho phép, nàng chỉ ngạc nhiên trong chốc lát, sau đó thì thở phào một tiếng, hôm nay nếu lại bị Thẩm Tễ từ chối ở ngoài cửa, nàng sợ mình sẽ phải suy nghĩ lại, tiếp cận hắn có phải là một quyết định chính xác không.

Nhưng mà hắn cho phép nàng bước vào nơi này, đây đúng là một bước tiến bộ lớn.

Thanh Huy Đường to hơn tưởng tượng của nàng nhiều, cũng quạnh quẽ hơn so với tưởng tượng của nàng.

Cả một tòa nhà, nhưng trừ mấy sai vặt ra, ngay cả một nha hoàn bà tử cũng không nhìn thấy, yên ắng cô quạnh, vô cùng vắng vẻ.

Khương Miên bỗng nảy sinh ít suy nghĩ khó hiểu, nàng từng dò la được mặc dù cữu mẫu quản lý nội vụ trong phủ, nhưng không biết tại sao lại vô cùng kính trọng đại biểu ca, ngay cả tam biểu ca càn rỡ bừa bãi, khi ở trước mặt đại biểu ca cũng luôn bớt bớt lại.

Trước kia nàng không hiểu, nhưng bây giờ bước chân vào tòa viện này rồi mới biết ngoại tổ mẫu yêu thích hắn thế nào.

Nghe nói mẫu thân của đại biểu ca đã mất khi hắn còn nhỏ, những năm nay vẫn luôn được ngoại tổ mẫu chăm sóc, nhưng bản thân hắn cũng biết cố gắng, chỉ là có một chuyện nàng nghi hoặc không hiểu, là với tài hoa và danh tiếng của đại biểu ca, nếu tham gia khoa thi nhất định sẽ tiền đồ vô lượng, nhưng hắn lại chọn an cư trong thành Dương Châu nho nhỏ này, rốt cuộc là vì sao.

Khương Miên dẹp những suy nghĩ rối bời trong lòng đi, đi theo Vân Thanh xuyên qua hành lang, cuối cùng dừng lại trước cửa thư phòng.

“Công tử, Ngũ tiểu thư tới rồi.” Vân Thanh chắp tay, Khương Miên cũng cúi người, nhỏ giọng gọi một tiếng: “Biểu ca.”

Thẩm Tễ “ừ” một tiếng, ánh mắt đặt trên quyển sách chưa từng ngẩng lên, Khương Miên nghĩ tới mục đích hôm nay đến đây, lại tiến lên một bước, cụp mắt nói: “Biểu ca, muội đã giặt sạch chiếc áo khoác này rồi.”

Bấy giờ Thẩm Tễ mới ngước mắt lên, hắn nhìn về phía chiếc áo khoác Khương Miên đang ôm trong lòng, mặc dù không nói gì, nhưng ánh mắt tối sâu kia làm nàng sinh ra cảm giác muốn lùi bước một cách khó hiểu.

Ngay lập tức, nàng thầm cổ vũ bản thân, chỉ cần không đặt đao trên cổ nàng thì tất cả đều chỉ là phù du.

“Đặt xuống đi.” Ngoài suy đoán, hắn nói ra ba chữ này.

Vân Thanh ở bên cạnh há hốc mồm, công tử chưa từng có phản ứng như này, thường ngày đừng nói là chủ động tặng đồ, chỉ cần người ngoài không cẩn thận đυ.ng phải áo choàng của hắn thôi, hắn đã lập tức cởi ra không mặc nữa.