Sau đó ngạc nhiên mở to hai mắt: “Biểu ca?”
Bên cạnh cành cây xơ xác, nam nhân khoác một chiếc áo dài, đứng bên dưới bóng cây, ánh đèn rực rỡ chiếu lên người hắn giống như phủ lên một tầng ánh sáng nhạt.
Trong khoảnh khắc đó, Khương Miên bỗng cảm thấy trái tim mình đập nhanh hơn.
Nàng chưa từng gặp nam nhân nào đẹp thế này, trong trẻo lạnh lùng, vượt ra khỏi trần tục, giống như là trăng sáng trên bầu trời.
Giống như có thể xua tan tất cả sương mù.
Thẩm Tễ giơ tay lên, Tùng Nguyên nhanh nhẹn nhảy vào ngực hắn, hắn không ngờ sẽ gặp được Khương Miên ở đây.
Ánh mắt hắn khựng lại, tầm nhìn rơi vào bóng dáng gầy yếu của nàng.
Sau đó hắn lại thả Tùng Nguyên xuống, cất bước đi tới trước mặt nàng.
Khương Miên ngơ ngác nhìn hắn, cho đến khi tận mắt nhìn thấy hắn cởϊ áσ khoác của mình ra, một cơn gió lạnh thổi qua, ngay sau đó, chiếc áo khoác kia được phủ lên người nàng.
Con ngươi của hắn rất đen, giống như là không có một chút ánh sáng nào.
Hắn chỉ nhìn nàng một cái, rồi lập tức xoay người rời đi.
Nhưng ai biết tiểu cô nương này lại đưa tay kéo lấy tay áo hắn, Thẩm Tễ hơi khựng lại, ánh mắt đặt trên bàn tay nhỏ mềm mại trắng nõn kia, sau đó ngước mắt lên.
Khương Miên hít mũi, nhỏ giọng vội vàng hỏi: “Biểu ca, có thể cho muội tới viện của huynh một lúc không, muội sẽ không làm phiền huynh đâu, muội và Tùng Nguyên chơi với nhau là được.”
Tứ tỷ tỷ đi rồi, người bạn tốt duy nhất trong phủ của nàng không còn nữa, nhất thời nàng hơi buồn, nghĩ tới con đường tiếp theo, tâm trạng càng phức tạp.
Có lẽ do hôm nay Thẩm Tễ quá dịu dàng, làm nàng quên mất trước đây hắn từng gác kiếm lên cổ mình.
Nàng chỉ vội vàng muốn tìm người giúp đỡ.
Bất kể là ai, chỉ cần có thể cứu nàng thoát khỏi bể khổ, nàng cũng bằng lòng trả một ít giá.
Thẩm Tễ nhíu mày, hắn nhìn gương mặt xinh đẹp đáng thương của nàng, đột nhiên mím chặt môi.
“Thanh Huy Đường không cho phép người ngoài bước vào, trời tối rồi, sớm quay về đi thôi.”
Sau đó, không chút lưu tình hất tay nàng ra, xoay người rời đi.
Để lại một mình Khương Miên đứng tại chỗ, sững sờ không biết phải làm sao.
Nàng tưởng hắn bố thí ít thảo dược cho mình, lại cho mình mượn áo khoác là đã ngầm cho phép mình tới gần, không ngờ đây chỉ là lòng tốt tùy tâm của hắn, có lẽ hôm nay đổi thành bất kỳ người nào khác, hắn cũng sẽ làm vậy.
Nàng và những người khác, không có gì khác nhau.
Là nàng tự mình đa tình thôi.
Khương Miên cụp mắt, duỗi tay kéo chặt áo khoác lại, khi ngơ ngác về tới Bích Nhu Viện, Vân Cập tiến lên đón nàng với vẻ mặt nghi hoặc.
“Cô nương, vừa rồi đại công tử phái người đưa mèo tới, thế là ý gì ạ?”
Mèo?
Khương Miên xoay người qua, Tùng Nguyên vừa rồi còn vùi mình trong lòng chủ nhân, không biết từ lúc nào đã xuất hiện trong viện của nàng.
Lười biếng nằm bò trên bàn như không xương, hoàn toàn khác biệt với chủ nhân của nó.
Khương Miên đi tới ôm mèo lên, trong mắt lộ ra vẻ nghi hoặc.
Vân Cập ở phía sau nhìn Khương Miên, đột nhiên phát hiện cái áo khoác trên người cô nương cực kỳ quen mắt, nàng ấy nhớ, hình như đại công tử cũng có một cái như thế.
****
Bóng cây lay động, Thẩm Tễ bước vào từ bên ngoài.
Vân Thanh tiến lên, khi đang định bẩm báo chuyện ám sát cho hắn lại không ngờ phát hiện ra một ít khác thường.
Vừa rồi bỗng nhiên công tử nói muốn đi tìm Tùng Nguyên, nhưng giờ sao không thấy ôm Tùng Nguyên quay về, mà ngược lại còn thiếu mất một cái áo khoác.
Hắn ta đang định lên tiếng hỏi, Thẩm Tễ đã nhìn qua với ánh mắt lạnh nhạt hỏi: “Chuyện gì?”
Vân Thanh vội vàng cất suy nghĩ muốn nhiều chuyện đi, nhỏ giọng đáp: “Công tử, thuộc hạ tra rõ rồi, những người kia là sơn tặc ở gần đây, làm việc không tuân theo pháp luật, cướp bóc gϊếŧ người cướp của không chuyện ác nào không làm, đã thông báo cho người của quan phủ rồi ạ.”
Thẩm Tễ nhìn hắn ta một cái, khẽ gật đầu.
Mặc dù chuyện ám sát là bất ngờ, nhưng hắn không hề chủ quan, mặc dù bây giờ Tống Minh Nghiên đã rời khỏi Dương Châu, nhưng từ việc hắn ta phụng lệnh Thái tử đi tìm Tôn Nguyên có thể thấy được, trong triều đã có người nhớ tới chuyện năm đó.
Hắn cụp mắt, lông mi thật dài che đậy cảm xúc trong đôi mắt, một lúc lâu sau mới bỗng nhiên hỏi: “Truyền tin cho ám sứ, nhất định phải tìm được Tôn Nguyên trước Tống Minh Nghiên.”