Chương 34

Nàng ấy quay đầu nhìn về phía Khương Miên, lại chỉ thấy thiếu nữ cụp mắt, không biết đang nghĩ gì, một lúc lâu sau mới ngẩng đầu lên nói: “Huynh ấy có nói gì nữa không?”

Thị nữ lắc đầu.

Khương Miên hơi thất vọng, xem ra muốn thu hoạch được thiện cảm của Thẩm Tễ không phải chuyện dễ dàng, nhưng mà nàng ngẩng đầu nhìn về phía những thảo dược kia, cũng coi như là có tiến bộ.

Chỉ cần nàng cố gắng thêm, nạp đủ thiện cảm trước mặt Thẩm Tễ, tương lai khi đối mặt với ép buộc của Tưởng thị mới có sức mạnh chống lại bà ta.

Dù sao trong cả Thẩm phủ này, không ai dám chống lại mệnh lệnh của Thẩm Tễ.

Ngay cả cữu cữu cũng phải nể mặt hắn.

Sau khi nhận ra được điểm này, suy nghĩ của Khương Miên mới rõ ràng hơn chút.

Nàng đứng dậy, đi tới trước gương đồng, giờ nàng chỉ mặc một chiếc áσ ɭóŧ, máu tóc đen nhánh mềm mượt uốn lượn rủ ở sau lưng, bởi vì bị bệnh sắc môi hơi trắng, nhưng lại làm tăng thêm vẻ làm người ta thương tiếc.

Trước đây nàng vẫn luôn coi dáng vẻ này là tai họa, những lời làm người ta chán ghét, hay những lời mắng chửi che trời lấp đất nàng đều từng nghe, nhưng bây giờ nhìn lại, chỉ cảm thấy họa phúc không rời, có lẽ, nàng thật sự có thể dựa vào dáng vẻ này, tìm được một lối thoát tốt đẹp cho mình.

Trước tiên mượn thế của biểu ca leo lên, sau đó tìm một nơi an thân cho mình.

Nếu không có ai lo liệu cho nàng, nàng sẽ tự đi ra một con đường.

Nghĩ tới đây, Khương Miên cụp mắt, dùng kéo cắt tóc chẻ ngọn đi, sau đó ngước mắt lên, vẻ vô tội trong mắt rút đi, thay vào đó là chút tính toán giảo hoạt.

“Không xong rồi, không xong rồi, cô nương!”

Vân Cập vẻ mặt hoảng hốt chạy tới trước mặt Khương Miên: “Vừa rồi lúc nô tỳ tới phòng bếp đã nhìn thấy nhị phu nhân trói tứ tiểu thư đi.”

Tứ tỷ tỷ?

Khương Miên hơi bất ngờ, Tưởng thị là thân mẫu của tứ tỷ tỷ, chẳng lẽ ngay cả con ruột bà ta cũng không bỏ qua.

Không kịp nghĩ quá nhiều, nàng lập tức đứng dậy đi ra ngoài, giờ đã là đêm khuya, nha hoàn bà tử đều đã nghỉ ngơi, chỉ có chỗ cửa hông ở sân sau ánh đèn vẫn sáng choang.

Khương Miên đi tới cửa sau, lập tức nhìn thấy Tưởng thị dẫn theo một đám người, không nói lời nào đã bắt Thẩm Yên lên xe ngựa.

Thẩm Yên cúi đầu, nhìn qua giống như đã hôn mê.

“Dừng tay!”

Giọng trong trẻo của thiếu nữ vừa vang lên, những người bên kia đều quay đầu nhìn nàng.

Tưởng thị híp mắt nói: “Tiểu Ngũ, con tới làm gì thế?”

“Cữu mẫu đang muốn làm gì vậy, tứ tỷ tỷ đã mắc sai lầm gì mà ngài đối xử với tỷ ấy như thế?”

Tưởng thị giơ tay lên, những bà tử kia đều lui xuống, bà ta đi tới trước mặt Khương Miên, vuốt tóc mai rủ xuống, cười nói: “Yên Nhi là thân nữ nhi của ta, đương nhiên ta sẽ suy nghĩ thay cho nó, sao lại làm gì không tốt với nó được, nó không nghe dạy dỗ, ta mang nó tới chỗ ngoại tổ phụ dạy dỗ mấy ngày, có vấn đề gì sao?”

Dạy dỗ?

Không phải như nàng nghĩ.

Ngay lập tức, Khương Miên thở phào một tiếng, bây giờ nàng cũng nhận ra phản ứng của mình có hơi lớn, thế là lập tức cúi đầu: “Là Miên Nhi nóng ruột, tưởng là tứ tỷ tỷ bị người ta trói đi...”

Ánh mát Tưởng thị lập lòe: “Tiểu Ngũ, cữu mẫu biết con và Yên Nhi tình cảm thân mật, sau này nó đi rồi, tự con phải cố gắng một chút, hôn sự của con cữu mẫu vẫn luôn đặt trong lòng, chỉ cần con ngoan ngoãn nghe lời, cữu mẫu đảm bảo sẽ tìm cho con một nhà tốt, gả ra ngoài thật nở mày nở mặt.”

Trong lòng Khương Miên cảm thấy lạnh ngắt, hôn sự tốt.

Cái gọi là hôn sự tốt của bà ta, chẳng phải là muốn tặng nàng cho quý nhân nào đó có lợi cho con đường làm quan của cữu cữu như một món quà sao.

Bây giờ nàng còn chưa có sức phản kháng lại, chỉ có thể giả vờ ngoan ngoan.

“Nhất định Miên Nhi sẽ cố gắng, không phụ lòng cữu mẫu đã khổ cực bồi dưỡng.”

“Như vậy mới đúng.” Tưởng thị hài lòng gật đầu, sau khi nhìn thấy xe ngựa của Thẩm Yên biến mất thì cũng dẫn người rời khỏi đây chẳng thèm ngoái đầu lại.

Trong gió lạnh, Khương Miên chỉ khoác một cái áo khoác mỏng manh, vừa rồi ra ngoài vội vàng, tóc còn chưa buộc lên, lúc này đứng lẻ loi ở đây, trông nàng giống như một con mèo nhỏ làm người ta thương tiếc.

“Meo?”

Đột nhiên dưới chân truyền tới một tiếng mèo kêu rất nhỏ, Khương Miên cúi đầu xuống, nhìn thấy không biết Tùng Nguyên đã tới bên chân mình từ lúc nào, rồi nàng lập tức nhìn về phía bóng cây.