Chương 33

Nhưng mà bây giờ không phải lúc đa cảm, việc cấp thiết hiện nay là sớm ngày lấy được lòng tin của biểu ca, sau này nếu có thể kiếm được mối lương duyên tốt thì là chuyện cực tốt, còn nếu không được, nàng sẽ ở một mình, tóm lại, tuyệt đối sẽ không bị người ta sắp xếp như trước nữa.

Khi về tới Bích Nhu Viện, sắc trời hãy còn sớm, nàng biết chắc chắn sau khi Tưởng thị về sẽ tới chất vấn mình, vì vậy bèn sai người ninh lại thuốc thang mấy ngày trước, rồi cố ý chịu lạnh ở bên ngoài một tiếng đồng hồ, cho đến khi sắc mặt trắng bệch mới về nằm trên giường.

Cảm giác bị sốt không hề dễ chịu, vốn cảm lạnh của nàng còn chưa khỏi hẳn, bây giờ lại tự giày vò mình như vậy, bệnh đã nghiêm trọng hơn.

Vân Cập vừa ra ngoài mua đồ về, nhìn thấy dáng vẻ này của nàng thì kinh hãi nói: “Cô nương, ngài làm sao vậy, không phải ngài và cữu phu nhân cùng nhau tới Thính Trúc Hiên sao, sao lại biến thành dáng vẻ này?”

Khương Miên mấp máy môi, nhưng còn chưa kịp giải thích, ngoài cửa sổ, Tưởng thị đã dẫn theo một đám người xông vào với khí thế hung hăng.

Giọng Trương ma ma bất thiện: “Ngũ tiểu thư đâu?”

Tưởng thị liếc mắt đã nhìn thấy người đang nằm trên giường, bà ta rẽ đám người ra, đang định tiến lên để chất vất, nhưng không ngờ Khương Miên đã lên tiếng nói trước: “Cữu mẫu, xin lỗi.”

Lời trách cứ của Tưởng thị cứ vậy bị kẹt ở cổ họng, nhìn thấy dáng vẻ yếu ớt của nàng, bà ta không khỏi hỏi: “Tiểu Ngũ, con bị làm sao vậy?”

Khương Miên cố gắng chống người dậy, nhưng lại yếu như cành liễu đón gió có thể đổ bất cứ lúc nào, nàng mím môi, lộ ra vẻ yếu ớt, trong mắt mang theo ánh lệ trong suốt, lên tiếng nói: “Là Miên Nhi vô dụng, phụ lòng cữu mẫu đã khổ tâm sắp xếp, khụ khụ...”

Ba phần diễn, bảy phần thật, nhưng lại diễn được mười phần dáng vẻ bệnh tật.

Vốn Tưởng thị tưởng nàng đang diễn kịch, nhưng sờ lên trán nàng, đúng là thấy rất nóng.

“Không phải cảm lạnh đã khỏi rồi sao. Sao lại sốt cao nữa?”

“Khụ khụ...” Gương mặt Khương Miên đỏ bừng, đúng lúc này có tỳ nữ bưng thuốc vào, trong phòng ngập tràn một mùi vừa đắng vừa chát, ánh mắt Tưởng thị u ám, nhưng cuối cùng không tiện mở miệng nói cái gì.

Thôi vậy, một lần không được vẫn còn có lần sau.

Lần sau, con nhóc này sẽ không có vận may tốt như này nữa.

“Nếu đã bệnh thì hãy dưỡng bệnh cẩn thận đi.” Tưởng thị phất tay áo rời đi.

Cho đến khi bóng dáng bà ta biến mất hoàn toàn khỏi Bích Nhu Viện, cuối cùng Khương Miên cũng mất hết toàn bộ sức lực, đầu vừa mơ màng vừa nặng trịch, trên người cũng toát đầy mồ hôi.

...

Sau khi ra ngoài, Trương ma ma nhỏ giọng hỏi: “Phu nhân, cứ bỏ qua cho nàng dễ dàng vậy sao?”

Tưởng thị hừ lạnh một tiếng: “Lần này coi như nàng gặp may, sinh ra với dáng vẻ dụ dỗ người khác thế kia, không sớm ngày gả đi trong lòng ta cứ cảm thấy bất an, huống chi đứa nhỏ Tề Ngọc kia cứ nhớ mãi không quên nó, nhất định phải nhân lúc còn sớm chặt đứt suy nghĩ của đứa nhỏ đó.”

“Phu nhân nói đúng, với tài hoa của Tưởng công tử, có nữ nhân nào mà không thể tìm được, cũng không biết Khương Miên kia đã dùng yêu pháp gì, lại có thể làm Tưởng công tử nhớ mãi không quên như thế.”

Trong mắt Tưởng thị là vẻ phiền muộn, rồi bỗng bà ta nói: “Đi gọi Yên Nhi tới đây, nó cũng tới tuổi rồi, cứ tiếp tục để mặc càn quấy như thế nữa chỉ sợ sau này khó gả được.”

Trương ma ma đáp lại một tiếng, chủ tớ hai người cũng đi xa.

Khương Miên uống xong thuốc, ngủ không biết đã bao lâu cuối cùng mới tỉnh lại, Vân Cập vẫn luôn canh giữ bên cạnh nàng, thấy nàng tỉnh lại thì ân cần hỏi: “Cô nương, ngài còn khó chịu không?”

Khương Miên lắc đầu, ngủ được một giấc, nàng cảm thấy đã khôi phục lại rất nhiều, chẳng qua bây giờ trong đầu còn rất rối loạn, nghĩ tới cuộc sống sau này lại cảm thấy bi thương.

Đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng bước chân, thị nữ cung kinh nói: “Cô nương, đây là đại công tử phái người đưa tới ạ.”

Khương Miên sững sờ, hơi nghi ngờ có phải mình đã nghe lầm không.

“Nghe nói ngài cảm lạnh chưa khỏi, đại công tử đã phái người đưa những thuốc này tới, là để trị liệu cảm lạnh cho ngài ạ.”

Vân Cập ở bên cạnh nghe mà hơi nghi hoặc, quan hệ của cô nương và đại công tử tốt vậy từ lúc nào thế, cả Thẩm phủ này chỉ có hắn đưa thuốc tới đây.