Trước kia khi đại bá mẫu tặng nàng cho Huyện lệnh, nàng còn có thể liều chết chạy trốn, bây giờ cữu mẫu cũng định làm như vậy, mặc dù nàng đã tạm thời rời đi, nhưng sau này thì sao?
Nàng sống trong Thẩm phủ, mặc dù ngoại tổ mẫu có thể bảo vệ nàng, nhưng bảo vệ được nhất thời chứ không thể bảo vệ được cả đời, rốt cuộc nàng nên thoát khỏi cuộc sống như này thế nào đây.
Nghĩ một chốc, nàng bỗng cảm thấy vô cùng xót xa, điều nàng mong muốn chỉ là có một nơi an thân, không cần phải sống đầu đường xó chợ, cũng không cần nhìn người bên mình rời đi hết người này tới người khác mà mình lại không thể làm gì, nhưng mà bây giờ, nàng không biết nên làm như thế nào mới tốt.
Thế gian rộng lớn vậy, chẳng lẽ ngay cả một nơi an thân cũng không có sao?
Lòng Khương Miên nặng trĩu, không còn tâm trạng đi ngắm cảnh sắc hai bên đường, nàng như chết lặng quay về tới phủ, vừa mới bước xuống xe, nàng bỗng nhìn thấy Thẩm Tễ cũng đi từ ngoài vào.
Khương Miên vô thức lùi về sau, đối phương làm như hoàn toàn không nhìn thấy nàng, sau khi xuống xe thì lướt thẳng qua nàng đi về phía trước.
Gần như ngay lập tức, trong lòng nàng bỗng xuất hiện một suy nghĩ, có lẽ nàng có thể xin biểu ca giúp đỡ.
Nàng không muốn sống cuộc sống không có nơi ở cố định như khi trước nữa, nếu Tưởng thị muốn lợi dụng nàng, hôn sự này không thành, chắn chắn sau này bà ta sẽ còn mưu kế khác.
Huống chi nếu Tưởng thị đã có suy nghĩ này, chắc chắn bà ta cũng đã có phương pháp ứng phó bên ngoại tổ mẫu, bây giờ nàng không biết nên cầu ai ở Thẩm phủ giúp đỡ, mặc dù biểu ca lạnh lùng xa cách, nhưng ngày đó khi ở chung dưới vách núi, nàng đã hiểu sơ qua về tính cách của hắn, không hề lạnh lùng như vẻ bề ngoài.
Nếu như có thể nhận được che chở của biểu ca, có lẽ cuộc sống ở Thẩm phủ của nàng sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Mắt thấy bóng dáng Thẩm Tễ sắp biến mất, Khương Miên không kịp nghĩ nhiều đã vô thức buột miệng gọi.
“Biểu ca.”
****
Bước chân của Thẩm Tễ dừng lại, hắn xoay người lại, ánh mắt rất lạnh nhạt: “Chuyện gì?”
Khương Miên bỗng hơi không biết phải nói gì, suy nghĩ to gan vừa rồi chỉ bỗng nhiên xuất hiện, bây giờ đứng trước mặt Thẩm Tễ rồi, nàng có hơi sợ hãi, nhưng cũng chỉ đành bất chấp tiến lên, gượng nở một nụ cười nói: “Không có gì, chỉ là muốn cảm ơn biểu ca đã đưa muội về thôi.”
Thẩm Tễ nhíu mày, trong đầu nhớ lại dáng vẻ ngày đó của nàng.
Gương mặt đỏ rực sáng ngời, mi mắt bao phủ một tầng sương mỏng, làm hắn xưa giờ luôn lạnh lùng cũng nảy sinh chút cảm giác mềm lòng không nên có.
Cảm xúc vượt ngoài sự khống chế này không phải thứ hắn nên có, hắn biết mình nên rời Khương Miên xa một chút. Nhưng không biết tại sao khi nghe thấy câu biểu ca ngọt ngào kia hắn bỗng vô thức dừng chân lại.
Bây giờ khi phản ứng lại, chỉ thấy nàng đang cười rực rỡ, bước lên trước một bước, giọng du dương nói: “Biểu ca, cảm ơn huynh.”
Trong mắt Thẩm Tễ có chút do dự khó nhận ra.
“Muội gọi ta lại, chỉ để nói cái này?”
Khương Miên gật mạnh đầu, vẻ lưỡng lự trong mắt bị ánh sáng long lanh bao trùm, rơi vào trong mắt Thẩm Tễ thì chính là một thiếu nữ đang hào hứng cảm ơn ân huệ ngày đó của hắn.
Trong lúc nhất thời, mắt hắn hơi cụp xuống.
Một lúc lâu sau, hắn gật đầu, không nói một lời nào, lập tức xoay người đi vào trong.
Khương Miên sững lại, nhìn bóng dáng thuần trắng kia biến mất, nàng bỗng nản lòng cảm thấy lo lắng.
Mặc dù tiếp cận Thẩm Tễ để lấy được sự che chở của hắn là một phương pháp, nhưng hắn đâu có dễ tiếp cận như vậy.
Nàng tự nhận dung mạo mình cũng đẹp, khi ở Dương Châu đã có nam tử vì ham muốn sắc đẹp của nàng mà phạm sai lầm lớn, cũng vì vậy nàng luôn bị một vài người ghét.
Thật ra nàng không thích khoe khoang, từ nhỏ đến lớn cũng chưa từng dựa vào nhan sắc đi làm bất cứ chuyện gì, nhưng mang ngọc có tội, nếu đại bá mẫu, nhị cữu mẫu đều muốn lợi dụng sắc đẹp của nàng để mưu tính một tương lai tốt đẹp, vậy sao nàng không lợi dụng lại họ.
Tóm lại, không có gì quan trọng hơn việc sống ổn định tiếp.
Khương Miên cúi đầu, không biết tại sao lại biến thành thế này, rõ ràng ban đầu nàng ôm hi vọng với tất cả mọi thứ, nhưng bây giờ, hình như tất cả đang ngày càng rời xa ý nguyện ban đầu của bản thân.