Trường Thu nhìn về phía hắn ta, cung kính nói: “Không có ai sợ ngài, mọi người đều sẽ kính trọng ngài.”
Tống Minh Nghiên cười giễu cợt, người khác sợ hãi, kính sợ không có bất kỳ ảnh hưởng gì tới hắn ta, chỉ cần trong lòng Miên Nhi còn có hắn ta là đủ rồi.
Nhất định hắn ta sẽ tìm được nàng ấy.
Bất kể bao lâu, chỉ cần nàng ấy còn sống, hắn ta sẽ không cho phép bất kỳ người nào mang nàng ấy rời khỏi mình.
Ánh mắt Tống Minh Nghiên tối xuống, chỉ cảm thấy tất cả bên ngoài đều vô cùng vô vị.
Đột nhiên, con ngươi hắn ta co lại, hắn ta nhìn thấy một bóng người.
“Miên Nhi! Là Miên Nhi!”
“Trường Thu, mau, mau dẫn nữ nhân kia qua đây.”
Bóng lưng quen thuộc đi ngang qua hành lang, Tống Minh Nghiên vô cùng khó tin, sau đó chưa kịp nghĩ quá nhiều đã buột miệng nói ra lời này.
“Thế tử, ngài nhìn lầm rồi, Khương cô nương còn đang ở Dương Châu, không thể nào xuất hiện ở đây được.”
Trường Thu cũng nhìn về phía kia, nhưng trên hành lang trống không không có một ai, không có bóng dáng của người nào.
Ánh mắt Tống Minh Nghiên trở nên ảm đạm, mấy năm nay hắn ta đã nhìn thấy bóng dáng tương tự nàng ấy không chỉ một lần, nhưng mỗi lần khi tìm tới đều là một gương mặt xa lạ.
Đúng vậy, Miên Nhi của hắn ta còn ở Dương Châu, sao có thể xuất hiện trong Thính Trúc Hiên của thành Tế Châu này được.
Hắn ta mím môi, thầm nghĩ nhất định là do quá nhớ nên đã xuất hiện ảo giác.
“Thế tử, Phùng đại nhân cầu kiến.”
Đột nhiên, thị vệ xuất hiện cung kính bẩm báo.
Trên mặt Tống Minh Nghiên thoáng qua vẻ mất kiên nhẫn, Phùng Nghị người này lòng tham không đáy, không muốn chỉ làm một Tri phủ nho nhỏ, nhiều lần muốn nhờ hắn ta nói lời hay trước mặt Thái tử.
Nhưng cho dù không muốn ứng phó, hôm nay hắn ta vẫn chưa thể trở mặt, nghĩ tới đây, Tống Minh Nghiên đứng dậy đi ra ngoài.
Lúc này vừa hay Thẩm Uyên dẫn gia quyến tới, nhìn thấy Tống Minh Nghiên xuất hiện, ông ta vội vàng tiến lên hành lễ, ai ngờ Tống Minh Nghiên chẳng thèm nhìn ông ta lấy một cái, đi thẳng qua bên người ông ta.
Gió nhẹ thổi qua, đúng lúc Thẩm Đường ngước mắt lên nhìn, sau đó trong mắt lộ ra vẻ rung động.
Thế gian này trừ đường huynh ra còn có người đẹp như vậy sao.
Đây chính là quý nhân phụ thân đã nói sao?
Tống Minh Nghiên không chú ý tới ba người này, đợi sau khi hắn ta đi, Thẩm Uyên không hài lòng nhìn về phía Tưởng thị: “Không phải bảo bà dẫn Khương Miên tới sao, người đâu!”
“Thϊếp thân cũng không biết nó đi đâu rồi.”
“Nữ nhân thật vô dụng, cứ vào lúc quan trọng là hỏng việc, ta không nên nghe theo lời bà, bây giờ thì hay rồi, vụt mất cơ hội tốt nhất này, ngày mai vị Thế tử kia sẽ rời đi, còn thăng quan phát tài, nằm mơ đi!”
“Lão gia trách ta làm gì, cũng đâu phải ta cho Miên Khương rời đi.”
“Có lẽ là do Ngũ muội muội không có mệnh này, phụ thân không thể trách mẫu thân được.” Thẩm Đường lên tiếng, Thẩm Uyên thấy ván đã đóng thuyền, thế là dứt khoát không nhiều lời với các nàng nữa, phất tay áo rời đi.
Bỗng dưng bị trách mắng một trận, Tưởng thị cũng hơi giận: “Con nhỏ tiện nhân, lúc mấu chốt thế này không biết chạy đi đâu mất rồi, Trương ma ma đâu?”
Thị nữ lắc đầu.
Tưởng thị đang chuẩn bị rời đi, bỗng nhiên chỉ thấy Trương ma ma thở hổn hển chạy tới: “Phu nhân...”
“Sao chỉ có một mình ngươi, Khương Miên đâu?”
Trương ma ma bị hỏi tới ngớ người: “Không phải Ngũ tiểu thư đã quay về rồi sao?”
Bà ta ngẩng đầu nhìn sau lưng Tưởng thị, không thấy có bóng dáng của Khương Miên, thế là lập tức phản ứng lại, hình như mình đã mắc lỗi rồi, không ngờ lại bị Ngũ tiểu thư lừa gạt.
Bà ta đi ngược lại theo con đường vừa rồi, nhưng không chỉ không nhìn thấy vòng tay gì, còn không cẩn thận đυ.ng phải thiếu gia nhà họ Phùng đang tằng tịu với một nữ tử, may mà bà ta phản ứng lại nhanh, mới không bị Phùng công tử phát hiện, vốn tưởng Ngũ tiểu thư đã quay về, nhưng nhìn tình hình bây giờ, hình như bà ta đã làm hỏng chuyện rồi.
Nghĩ tới đây, Trương ma ma cúi đầu nói: “Đều là lỗi của lão nô, đáng lẽ lão nô phải đi theo Ngũ tiểu thư.”
...
Sau khi tách khỏi Trương ma ma, Khương Miên không dám dừng lại ở đâu lâu, vội vàng đi ra khỏi Thính Trúc Hiên dựa theo trí nhớ.
Nàng nói với phu xe là thân thể mình không khỏe nên rời đi trước, trên đường đi, đầu óc Khương Miên loạn cào cào.