Chương 30

Khương Miên nào từng gặp cảnh tượng như này, nàng lập tức sững sờ đứng tại chỗ, đợi sau khi phản ứng lại muốn rời đi, bỗng nghe người kia lại lên tiếng nói: “Hôm nay có cả nữ nhi gia quyến tới hội thơ, nhưng hơn nửa đều là thứ nữ không được yêu thích ở trong nhà, mục đích để tặng cho vị quý nhân kia chơi đùa, nếu quý nhân vui vẻ, nói vài lời hay trước mặt bệ hạ, như vậy họ sẽ có hi vọng thăng quan phát tài.”

“Công tử biết nhiều quá.”

Phùng công tử được khen thì càng đắc ý hơn, hắn ta nằm sấp trên vai mỹ nhân, quần áo tán loạn đầy đất.

Bước chân đang định rời đi của Khương Miên dừng lại, sau đó nàng không cẩn thận giẫm phải một cành cây, một tiếng vang rất nhỏ phát ra.

Phùng Lương Ngọc nhạy bén bắt được âm thanh này, lập tức ngẩng đầu quát: “Ai, ai ở đó?”

“...”

Phùng Lương Ngọc khoác hờ áo khoác lên người, đi về phía trước mấy bước, trùng hợp đi tới nơi vừa rồi Khương Miên đang nấp, mỹ nhân sau lưng cũng mặc áo khoác lên, vẻ mặt hoảng sợ nói: “Chắc là công tử nghe lầm rồi, chỗ này nào có ai đâu, hoặc là mèo hoang nào đó chạy qua...”

...

Sau khi rời khỏi Khương Miên vẫn còn thấy sợ hãi, trong lòng cũng không khỏi bắt đầu nghĩ linh tinh.

Nàng biết hội thơ hôm nay không đơn giản như vẻ bề ngoài, khi cữu mẫu đặc biệt dặn dò nàng trang điểm nàng đã đoán được rồi, nhất định là có liên quan tới hôn sự của nàng, chỉ là nàng chưa từng nghĩ cữu mẫu sẽ nhẫn tâm như vậy.

Nàng che ngực, bỗng nhiên cảm thấy thật đau lòng, ký ức ngày xưa ào ào kéo đến, đại bá mẫu từ bỏ nàng không chút do dự, tên huyện lệnh mập như đầu heo rót cho nàng một cốc thuốc mê, bây giờ ký ức chồng lên nhau, cữu mẫu cũng muốn làm như vậy sao?

Khương Miên không dám nghĩ tiếp nữa, chỉ cảm thấy đầu óc càng ngày càng loạn, l*иg ngực cũng tựa như nghẹt thở.

May mà lúc này, một giọng nói bỗng dưng vang lên: “Ngũ tiểu thư, lão nô tìm ngài rất lâu rồi.”

Nàng quay đầu lại nhìn, Trương ma ma bên người Tưởng thị mang vẻ mặt niềm nở, chỉ là trong mắt mang theo tính toán gì đó không nói ra.

“Thân thể Ngũ tiểu thư đã thoải mái rồi đúng không, lão gia và phu nhân đợi ngài rất lâu rồi, người tới tham gia hội thơ hôm nay đều là quý nhân, Ngũ tiểu thư đừng chậm trễ thời gian, nếu không lại làm các quý nhân không vui.”

Khương Miên nhíu mày, bỗng nhiên cảm thấy hơi nực cười, ngày trước nàng thật lòng cho rằng cữu mẫu chỉ hơi thích nịnh bợ chút thôi, nhưng bây giờ mới phát hiện bà ấy và đại bá mẫu hoàn toàn không khác gì, ngay cả người bên cạnh cũng là người giả nhân giả nghĩa.

Nàng cố gắng đè cảm xúc trong lòng xuống, nở một nụ cười ngoan ngoãn: “Ma ma, vòng tay của ta bị mất rồi, ta muốn quay lại tìm.”

“Vòng tay gì, đừng có chậm trễ thời gian đấy.” Trương ma ma hơi không vui.

“Là vòng tay mẫu thân để lại cho ta, có ý nghĩ bất phàm với ta, nếu không tìm thấy nó, ta... ta sợ không còn mặt mũi nào đi gặp bà ấy nữa.” Nói một lúc, bỗng nhiên Khương Miên hơi nức nở.

Mắt thấy không thể lay chuyển được nàng, Trương ma ma vội vàng thay đổi giọng: “Ngũ tiểu thư cứ quay về trước đi, lão nô sẽ đi tìm vòng tay giúp ngài.”

“Như vậy, làm phiền ma ma rồi.” Mắt Khương Miên lóe lên, sau đó thì rời đi.

Trương ma ma không yên lòng dặn dò: “Ngũ tiểu thư cứ đi thẳng về phía trước, sau đó ngoặt vào một cái hành lang, phu nhân và lão gia đang đợi ngài ở đó.”

“Ta biết rồi, ma ma, ngươi nhất định phải tìm được vòng tay cho ta nhé.”

“Vâng.” Trương ma ma nghiến răng, thấy bóng lưng của nàng biến mất ở góc ngoặt thì mới không tình nguyện đi lại con đường vừa rồi của Khương Miên.

...

Lúc này ở trong đình nghỉ mát, Tống Minh Nghiên đang lười biếng dựa trên ghế mềm, hội thơ hôm nay do nhà họ Phùng tổ chức, nếu không phải nể mặt Phùng Nghị là người của Thái tử, hắn ta sẽ không tới đây lãng phí thời gian.

Từ ngày Trường Thu nói Miên Nhi của hắn ta còn sống, mong muốn được tới Dương Châu của hắn ta càng ngày càng bức thiết, đợi hội thơ này kết thúc, hắn ta sẽ lập tức lên đường, ba năm không gặp, không biết dung mạo của nàng ấy có thay đổi hay không, bộ dạng của bản thân có dọa nàng ấy không.

“Trường Thu, hôm nay trông ta rất đáng sợ sao?”

Tống Minh Nghiên bỗng hơi không tự tin, mấy năm nay vì có thể sớm ngày thoát khỏi khống chế của Hầu phủ, trên tay hắn ta đã dính không biết bao nhiêu máu, Tống Minh Nghiên năm xưa cười lên là sẽ đỏ mặt, bây giờ đã biến thành một vị Thế tử sống giả tạo, tay nắm quyền sinh sát, hắn ta sợ Miên Nhi sẽ không thích mình như này.