Chương 29

Nghe vậy, Khương Miên nở một nụ cười hiền lành. Bất kể Tưởng thị có thật lòng lo liệu cho nàng hay không, nhưng ăn nhờ ở đậu, dù sao cũng phải tự mình suy tính.

Nàng không thể ở nhà họ Thẩm cả đời.

Nếu có thể, tìm một người đáng tin cậy, có chỗ dựa cả đời, cũng là một con đường lui.

Còn ba ngày nữa là đến buổi hội thơ, Tưởng thị gửi cho nàng một bộ váy áo, tinh xảo, hoa lệ, gần như là bộ quần áo đẹp nhất nàng từng thấy.

Nàng cúi đầu, lặng lẽ nhận lấy.

Vân Cập phức tạp nhìn nàng, không hài lòng nói: “Cô nương, người thật sự muốn đi xem mắt sao?”

“Ra ngoài nhìn xem cũng tốt, không thể cả ngày ở trong phòng. Nghe nói trên hội thơ có không ít tài tử, cữu mẫu sắp xếp như vậy cũng là xuất phát từ ý tốt.”

Vân Cập không nói gì nữa. Đạo lý này nàng đều hiểu, nhưng nàng thầm nghĩ, người xứng với cô nương chắc chắn không phải là những tú tài chỉ biết nói mấy câu văn sáo rỗng. Nhưng chuyện Khương Miên đã quyết định, nàng sẽ ủng hộ.

Ba ngày trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã đến ngày hội thơ.

Sáng sớm, Tưởng thị đã cho người đến mời nàng, thấy Khương Miên trang điểm, bà ta nở một nụ cười hài lòng.

“Ngũ tiểu thư quốc sắc thiên hương, chỉ cần trang điểm nhẹ nhàng đã có thể kinh diễm mọi người.”

Một lời khen không chút suy nghĩ buột miệng nói ra, cho dù da mặt Khương Miên có dày đến đâu nghe vào tai cũng có chút đỏ mặt.

Đến cửa lớn, Tưởng thị và Thẩm Đường đã đến từ sớm.

Hai mẫu tử họ đi một chiếc xe ngựa, còn Khương Miên thì đi một chiếc riêng.

Thẩm Đường nhìn nàng thêm một cái, đáy mắt lướt qua một tia khinh thường. Sau khi lên xe ngựa, liền vội vàng hỏi: “Mẫu thân, người thật sự muốn gả Khương Miên đi sao? Vạn nhất nó được quý nhân kia để mắt đến, chẳng phải sẽ đè đầu nữ nhi một bậc sao?”

Tưởng thị cong môi, an ủi Thẩm Đường: “Đừng lo, mẫu thân đã tìm hiểu kỹ rồi, vị quý nhân đó tính tình cổ quái, tàn bạo. Cho dù Khương Miên may mắn được hắn ta chọn, cũng không sống được bao lâu. Chỉ tiếc cho Đường Nhi của ta, nếu vị quý nhân đó bình thường, với tài sắc của con, chắc chắn sẽ lọt vào mắt xanh của hắn ta. Đến lúc đó, con chính là người tôn quý nhất của Thẩm phủ.”

Hai mẫu tử thở dài một tiếng. Trong chiếc xe ngựa kia, đột nhiên Khương Miên có chút chóng mặt.

Trước đây ngồi xe ngựa, nàng chưa từng có cảm giác gì lạ, nhưng bây giờ lại thấy đầu óc quay cuồng, một cơn buồn nôn chực trào dâng lên.

May mà không lâu sau, xe ngựa đã dừng lại.

Vừa xuống xe, vẻ mặt Khương Miên khó chịu, sau khi vội vàng nói với Tưởng thị xong, liền tìm một chỗ nghỉ ngơi.

Tưởng thị có chút không hài lòng nhìn bóng lưng nàng, ngầm ra hiệu cho người bên cạnh: “Đi theo nó, đừng để nó trốn mất.”

****

Thính Trúc Hiên rất rộng, đây lại là lần đầu nàng tới đây, thế là đi chưa bao lâu đã lạc đường.

May mà trên đường luôn có thị nữ qua lại, nàng ngăn một người lại, sau khi hỏi được vị trí của nhà vệ sinh thì vội vàng xách váy chạy về phía đó.

Chắc chắn là do buổi sáng đã uống hai ngụm trà lạnh, mới dẫn tới bụng khó chịu như này, nhưng mà vị trí nhà vệ sinh không tính là hẻo lánh, rất nhanh nàng đã đi ra từ trong đó.

Khi nàng đang định quay về theo đường cũ trong trí nhớ, đột nhiên, phía sau hòn non bộ trước mặt xuất hiện hai bóng người quấn quýt lấy nhau.

“Muội muội ngoan, cho ta nhìn một chút đi.”

“Phùng công tử, giờ đang là ban ngày ban mặt, nô gia sợ có người tới đây.”

Giọng nữ tử mềm tới tận xương, mặc dù đang từ chối, nhưng lại có thể nghe ra ý muốn nhưng giả vờ từ chối.

Khương Miên lập tức dừng chân lại, không phải cữu mẫu nói là tới tham gia hội thơ thôi sao, sao trong hội thơ lại có người có hành vi phóng đãng như này.

“Sợ cái gì, hội thơ hôm nay do phụ thân ta tổ chức, mục đích là để lấy lòng vị đại nhân kia.” Giọng nam nhân không hề để tâm, đầu ngón tay hắn ta nâng cằm mỹ nhân, cười lưu manh nói: “Nhưng ta nghe nói vị đại nhân kia có bệnh Long Dương (thích nam nhân), mỹ nhân như nàng được tặng vào đều sẽ bị hành hạ đến chết, như thế đúng là phung phí của trời, nàng nói có đúng không, mỹ nhân...”

“Ưʍ... đáng ghét, trái tim của nô gia đặt hết trên người công tử, công tử đừng trêu chọc nô gia nữa.”

Tiếng trêu ghẹo lọt vào tai, ngay sau đó là những âm thanh kịch liệt.