Chương 28

“Cô nương, nô tỳ cứ ngỡ không bao giờ gặp lại người nữa.”

Vân Cập ôm nàng bắt đầu khóc.

Thẩm Yên ở bên cạnh bổ sung: “Tiểu Ngũ, muội cũng quá không cẩn thận rồi. Sao lại một mình đi gửi lót gối cho tổ mẫu, còn không để ý tới sức khỏe của mình, để bị cảm lạnh. Nếu không phải đường huynh mang muội về, chỉ sợ muội đã vì sốt cao mà không bao giờ gặp lại chúng ta nữa.”

Vân Cập không nhịn được nhìn Thẩm Yên: “Tứ cô nương, sao người lại có thể rủa cô nương nhà ta.”

“Ta nào có rủa muội ấy, ta muốn nói là, sau này có chuyện gì cũng đừng một mình cố gắng. Nếu không phải có đường huynh ở bên cạnh muội, chỉ sợ hậu quả khó lường.”

Khương Miên cau mày, sao lại hoàn toàn khác với những gì nàng nghĩ.

Rõ ràng là Thẩm Tễ bị thương, sao lại biến thành nàng bị cảm lạnh? Hơn nữa nghe lời của Thẩm Yên, còn là hắn bế nàng vào phủ. Vậy chẳng phải, tất cả mọi người đều đã thấy.

“Muội, muội...” Nàng cắn môi, đột nhiên không biết nên hỏi gì.

“Sao vậy, chẳng lẽ sau khi bị bệnh lại biến thành nói lắp à? Như vậy không được. Trần đại phu, không phải ngài nói muội muội ta không sao rồi sao, sao nói chuyện không lưu loát thế.”

“Tứ tỷ tỷ, ta không sao.”

Khương Miên thở dài.

Thấy vậy, Thẩm Yên mới cho đại phu đi. Sau đó lại vội vàng ngồi trước mặt nàng, vẻ mặt tò mò: “Tiểu Ngũ, sao muội lại ở cùng đường huynh, hắn đến chùa Tĩnh An làm gì?”

“Muội không biết, bọn muội gặp nhau giữa đường.”

“Ồ, thì ra là vậy. Ta đã nói mà, đường huynh chưa bao giờ đi cùng chúng ta, sao lại đột nhiên đối xử đặc biệt với muội. Thì ra hai người tình cờ gặp nhau.”

Khương Miên nhanh chóng giải thích một lượt, che giấu chuyện Thẩm Tễ trúng tên. Sau khi Thẩm Yên nghe xong, vẫn kinh ngạc không thôi: “Nói như vậy, là đường huynh đã đưa muội lên núi.”

“Ừm.” Khương Miên gật đầu.

Thẩm Yên nghe xong cũng không suy nghĩ nhiều nữa, mà đột nhiên ghé sát vào mặt nàng, bí ẩn nói: “Trước tiên không nói chuyện này nữa, có một chuyện khác, muội có muốn nghe không?”

“Chuyện gì?”

“Gần đây mẫu thân đang tìm đối tượng thành hôn cho tam tỷ tỷ. Mấy ngày nay dẫn tam tỷ tỷ đi mấy buổi tiệc, không chỉ vậy, tháng sau có một buổi hội thơ vô cùng quan trọng. Nghe nói vị đại nhân từ kinh thành đến cũng sẽ tham gia, có lẽ mẫu thân muốn gả tam tỷ tỷ đến kinh thành.”

Khương Miên có chút kinh ngạc, nghĩ kỹ lại, gần đây Tưởng thị dường như thường xuyên ra ngoài, thì ra còn dẫn theo Thẩm Đường.

Hai tỷ muội không quá quan tâm đối với chuyện này, nói đơn giản vài câu, Thẩm Yên liền đi.

Khương Miên nhìn theo bóng lưng nàng ta, quay đầu nhìn Vân Cập, nhỏ giọng hỏi: “Ta trở về như thế nào?”

“Là Đại công tử đã bế người về.”

Bế?

Bế như thế nào?

Cứ thế trước mặt bao nhiêu người, ngang nhiên bế nàng vào phủ?

Khương Miên nhất thời cảm thấy có chút khó chấp nhận.

“Cô nương, nói đi cũng phải nói lại, người sao vậy, sao lại sốt cao đến vậy? Còn nữa, không phải người nói ngày mai sẽ về sao, sao ba ngày sau mới xuống núi?”

Ba ngày sau?

Nàng rõ ràng chỉ ở chùa Tĩnh An một đêm!

Nàng hôn mê ba ngày, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì. Ngày đó Thẩm Tễ rõ ràng đã trúng tên, nghĩ đến đây, nàng hỏi: “Đại biểu ca đâu, huynh ấy thế nào rồi?”

“Đại công tử không có gì khác thường, cô nương, sao người lại đột nhiên hỏi về ngài ấy?”

“Không có gì, chỉ là... tò mò thôi.”

Khương Miên nói dối, cảm thấy đầu óc vẫn còn choáng váng, nàng quyết định không nghĩ đến chuyện của Thẩm Tễ nữa.

Mấy ngày tiếp theo, Khương Miên ở trong phủ dưỡng bệnh. Thẩm Yên bị Tưởng thị đưa đến phủ Vương nương tử, nói là theo bà ta học lễ nghi.

Khương Miên yên tĩnh được một thời gian, Tưởng thị đột nhiên xuất hiện ở Bích Nhu Viện.

“Miên Nhi, con đã khỏe hơn chưa?”

Tưởng thị hỏi han vài câu, đi thẳng vào vấn đề: “Mấy ngày nữa, Thính Trúc Hiên sẽ tổ chức một buổi hội thơ, con đi cùng cữu mẫu nhé.”

“Tam tỷ tỷ và tứ tỷ tỷ thì sao?”

“Đường Nhi cũng sẽ đi, đứa trẻ Yên Nhi đó tính tình còn cần phải rèn giũa. Con ổn trọng hơn Yên Nhi, cữu mẫu dẫn con đi sẽ yên tâm hơn.”

Khương Miên cúi mắt, ngoan ngoãn đáp: “Con đều nghe theo cữu mẫu.”

Tưởng thị hài lòng gật đầu, đặt thuốc bổ mang đến xuống, lại từ trên tay tháo ra một chiếc vòng bạc: “Miên Nhi cũng là đại cô nương rồi, trang điểm cho đẹp vào, hôn sự của con, cữu mẫu cũng sẽ để tâm.”