Tuy nhiên, không có tiếng trả lời nào, chỉ là giữa lúc rơi xuống, mơ hồ nghe thấy một tiếng rêи ɾỉ.
Dưới vách núi sau khi tuyết rơi lạnh lẽo vô cùng, chỉ có thể nghe thấy tiếng gió gào thét. Khương Miên cẩn thận ngẩng đầu, cái nhìn này lại khiến nàng giật mình kinh hãi.
“Biểu ca...”
Người trước mặt không biết đã trúng tên từ lúc nào.
Một mảng lớn áo trước ngực đã nhuộm đỏ máu, chiếc áo choàng trắng tinh vốn không tì vết đã bị nàng vò nhàu, ngay cả cổ áo sạch sẽ cũng vì dính máu mà trở nên khó coi.
“Biểu ca, huynh chảy máu rồi...” Giọng Khương Miên có chút run rẩy, nàng chưa từng trải qua cảnh tượng này, bây giờ đã sợ đến cực điểm.
Vẻ mặt Thẩm Tễ vẫn lạnh lùng, chỉ là môi đã trắng bệch. Nếu không phải trước ngực đang chảy máu, Khương Miên suýt nữa đã tưởng hắn không hề bị thương.
Nàng mím môi, dùng rất nhiều sức lực mới đỡ hắn đến bên một tảng đá lớn.
Không nên hỏi thì đừng hỏi nhiều.
Khương Miên cảm thấy, bây giờ mình như đang đứng ở một nơi rất nguy hiểm. Bây giờ Thẩm Tễ bị thương không thể gϊếŧ nàng, nhưng nếu hắn hồi phục, nàng đã thấy cảnh này, liệu hắn có gϊếŧ nàng không?
Nhớ lại thanh kiếm treo ở cổ trong chùa, nàng hít một hơi lạnh, bước chân theo bản năng lùi lại.
Ngay sau đó, một ý nghĩ còn đáng sợ hơn đột nhiên hiện lên, nếu nàng không cứu Thẩm Tễ, thì... càng không được!
Nếu nàng thấy chết không cứu, chỉ sợ trở về Thẩm phủ, nàng cũng không sống nổi!
Bây giờ, chỉ có thể đánh cược.
Cược hắn không phải là kẻ máu lạnh vô tình, cược hắn không gϊếŧ người vô tội.
Khương Miên đang suy nghĩ, không nhận ra người trước mặt đã đưa tay đến cán tên, thực hiện một loạt động tác nhanh, chuẩn, dứt khoát.
Hắn lại tự mình rút tên ra!
“Xoẹt...” Một mảnh áo choàng bị hắn xé xuống, lại thêm vài động tác dứt khoát để tạm thời cầm máu.
Cả quá trình, Khương Miên như một người gỗ, ngơ ngác không biết phải làm sao. May mà vừa rồi không lùi lại, hắn không những không chết, mà thực sự có khả năng gϊếŧ chết nàng.
Khương Miên là một người rất sợ chết.
Đồng thời, nàng cũng là một người rất biết tùy cơ ứng biến.
Thấy Thẩm Tễ tự mình xử lý vết thương xong, nàng nức nở che mặt: “Biểu ca, muội sợ quá.”
“...”
“Chúng ta có thể sống sót ra ngoài không?”
Nàng len lén ngước mắt lên, cố ý nhấn mạnh “chúng ta”.
Nàng và Thẩm Tễ, đều phải sống!
Thẩm Tễ nhướng mí mắt nhìn nàng một cái, có một khoảnh khắc, Khương Miên cảm thấy chút suy nghĩ nhỏ của mình không thể nào qua mắt được hắn.
“Khương Miên, tại sao muội lại đến Thẩm phủ?”
Một câu hỏi bất ngờ, bầu không khí vốn căng thẳng đột nhiên vì câu nói này mà hoàn toàn tan biến.
Khương Miên theo bản năng nhìn hắn.
Ai cũng biết phụ mẫu của nàng đều mất, tổ mẫu chết bệnh, nếu không phải Thẩm phủ cưu mang, nàng đã sớm lưu lạc đầu đường.
“Muội không có nhà, mệnh như cỏ rác, nơi nào có thể sống sót, muội liền đến đó.”
Nghe vậy, nam nhân lại nhìn nàng.
Đôi mắt sao mà giống nhau.
Mười hai năm trước, trong đêm trốn khỏi kinh thành, hắn cũng đã gặp một người rất giống nàng, chỉ là nữ tử đó đã chết, chết trong lòng hắn.
Thẩm Tễ cúi mắt.
Trong lòng cười khẩy.
Hắn cảm thấy mình điên rồi, lại có thể nghĩ Khương Miên chính là tiểu cô nương mười năm trước đó.
Khương Miên cảm nhận được trên người hắn dấy lên vài tia bi thương không tên, nàng mím môi, cố gắng tìm một chủ đề khác: “Biểu ca cát nhân có thiên tướng, nhất định sẽ bình an vô sự.”
Không có tiếng trả lời, nàng ngượng ngùng sờ mũi, thôi thì cũng dựa vào một bên, chờ cứu binh.
Không biết có phải vì quá lạnh không, nàng dựa vào vách đá, lại có chút mệt mỏi, buồn ngủ.
Mọi thứ trước mắt đều trở nên hư ảo.
Một màu tuyết trắng xóa.
“Tí tách, tí tách.”
Không biết ở đâu bị rò nước, mấy giọt nước rơi xuống nền tuyết, lại nhuộm màu trắng tinh khôi của tuyết thành màu máu.
Sau lưng đột nhiên dâng lên một cơn lạnh.
Tuyết tan, xung quanh đột nhiên xuất hiện mấy căn nhà, mơ hồ còn có tiếng chuông chùa vang lên, từng vòng từng vòng làm tan đi mọi rối ren.
“Cô nương, cô nương.”
Hình như có ai đó đang gọi nàng.
Khương Miên cau mày, cảm thấy giọng nói này rất quen thuộc.
Nàng cố gắng mở mắt, đập vào mắt là mấy khuôn mặt lo lắng.
Thẩm Yên thấy nàng tỉnh lại, thở phào nhẹ nhõm.
“Trời phù hộ, cuối cùng muội cũng tỉnh lại rồi.”
“Sao muội lại ở đây?” Khương Miên đứng dậy, nàng rõ ràng nhớ mình và Thẩm Tễ rơi xuống vách núi, đang chờ cứu binh. Sao vừa mở mắt ra, đã đến Bích Nhu Viện.