Đó cũng là lần đầu tiên Khương Miên đến Thẩm phủ, nhưng ký ức lần đó chẳng mấy vui vẻ.
Mấy vị biểu tỷ đều lớn tuổi hơn nàng, thường ngày chỉ giao du với giới quyền quý, thành ra chẳng thèm để mắt đến một Khương Miên từ chốn quê mùa hẻo lánh tới.
Nếu không phải vì giữ thể diện, e là họ đã chẳng muốn qua lại nhiều với nàng.
Cũng chính lần đó đã khiến Khương Miên nảy sinh cảm giác e sợ đối với Thẩm phủ.
Ngoại tổ phụ mất sớm, ngoại tổ mẫu thuở nhỏ được nuôi dưỡng dưới gối Thái hậu Phúc Ninh. Tuy không phải hoàng thân quốc thích nhưng ăn mặc chi tiêu đều theo chuẩn mực của công chúa.
Năm đó, ngoại tổ phụ thi đỗ Thám hoa, ngoại tổ mẫu chỉ xa xa thoáng thấy trên phố dài đã đem lòng yêu mến, sau này còn bất chấp sự phản đối của mọi người để gả cho ngoại tổ phụ.
Ngoại tổ phụ vì chuyện của Thái tử Vĩnh An mà chọc giận Hoàng thượng, bị giáng chức phải đi xa từ kinh thành đến Tế Châu. Mấy chục năm qua, ngoại tổ mẫu cũng không rời không bỏ.
Nhưng lòng người dễ thay đổi, sau khi bị biếm chức, chí lớn của ngoại tổ phụ bị đả kích, đâm ra chán nản mà nạp thϊếp sinh con. Mười ba năm trước, lại vì một tai nạn mà không may qua đời, gánh nặng cả nhà họ Thẩm cứ thế đặt lên vai của ngoại tổ mẫu.
Những chuyện này đều là Khương Miên vô tình biết được trong lần đến nhà họ Thẩm sáu năm trước.
Nay trở lại chốn cũ, nghĩ đến việc sắp tới mình cũng sẽ trở thành một thành viên trong đó, nàng vừa cảm khái lại vừa nảy sinh vài phần cẩn trọng khó tả.
Nhà họ Khương đã trở mặt vô tình, nàng khó khăn lắm mới thoát khỏi hang hùm miệng cọp để vượt ngàn dặm đến nhà họ Thẩm. Nhưng đối với nhà họ Thẩm mà nói, xét cho cùng nàng vẫn là người ngoài.
Đặc biệt là mẫu thân nàng, năm xưa suýt nữa đã đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Thẩm. Dù ngoại tổ mẫu không để bụng, nhưng người của nhà họ Thẩm đông như vậy, những người khác sẽ nghĩ thế nào?
Sáu năm trước các biểu tỷ đã xem thường nàng, hôm nay nàng lại sắp dọn vào ở, cũng không biết ngày tháng sau này sẽ ra sao.
Lòng Khương Miên trĩu nặng âu lo, niềm vui khi vừa đến Tế Châu cũng vơi đi không ít, lúc này lại thấy có mấy phần căng thẳng.
May mắn là lúc vào cửa không có ai làm khó nàng.
Vân Cập vừa gõ cửa, bên trong đã có mấy vị ma ma bước ra.
Khương Miên lặng lẽ quan sát, chỉ thấy mấy vị phụ nhân này mặc áo khoác nhỏ màu nâu nhạt, bên dưới là một lớp váy thêu chỉ vàng, bên hông đều treo ngọc bội nhỏ.
Trong lòng Khương Miên kinh ngạc, Thẩm phủ giàu có đến mức này sao, ngay cả một người hầu cũng ăn mặc sang trọng hơn nàng.
Khương gia không khá giả, phụ thân một lòng theo nghiệp khoa cử nhưng thi mãi không đỗ, thậm chí ngày thường còn phải dựa vào mẫu thân làm chút việc may vá để trang trải cho gia đình.
Năm xưa lúc phụ mẫu còn sống, cuộc sống của nàng vẫn còn tạm ổn. Nhưng bốn năm trước, một trận ôn dịch đã cướp đi cả hai người. Tổ mẫu đón nàng về chăm sóc, lúc này cuộc sống của Khương Miên mới bắt đầu túng thiếu.
Những năm gần đây nàng dần lớn lên, dung mạo ngày một trổ mã, người đến cửa cầu thân nhiều không đếm xuể. Nếu không phải được tổ mẫu thương yêu bảo vệ, chỉ sợ nàng đã không có ngày hôm nay.
Nàng ăn mặc giản dị, ngày thường ra ngoài chỉ đeo trâm cài mộc mạc, vòng đồng giản dị. Lần này để đến Tế Châu, nàng càng phải bán hết những vật đáng giá.
Vì vậy, lúc này cảm giác của sáu năm trước lại ùa về. Có một thoáng, nàng chợt nảy sinh ý định lùi bước.
Nhưng ý nghĩ đó chỉ kéo dài một thoáng rồi bị những lời hỏi thăm đột ngột phá vỡ: “Vị này là biểu tiểu thư phải không?”
Ma ma đi đầu mặt mày tươi cười, vẻ mặt không hề tỏ ra chút bất kính nào. Thấy Khương Miên gật đầu, bà liền nói tiếp: “Lão nô họ Tân. Sáu năm trước khi biểu tiểu thư vào phủ, lão nô đã từng gặp ngài.”
Khương Miên mỉm cười đáp: “Tân ma ma.”
Khương Miên cong môi cười, nàng nhớ ra rồi. Vị Tân ma ma này chính là nha hoàn thân cận bên cạnh ngoại tổ mẫu, nghe nói những năm đầu còn từng dạy lễ nghi cho các hoàng tử công chúa.
Khương Miên siết chặt ngón tay, cố gắng để mình không tỏ ra quá rụt rè.
“Biểu tiểu thư không cần căng thẳng, mấy ngày trước lão phu nhân đã cho người dọn dẹp viện của ngài rồi. Nghe nói hôm nay ngài sẽ đến, vốn định tự mình ra đón nhưng chân cẳng không tiện nên mới không ra đón được.”