Hai người đối với việc này chỉ mang tâm thái hóng chuyện chứ không suy nghĩ nhiều.
Mãi cho đến nửa tháng sau, nghe nói tòa nhà lớn nhất ở phía nam thành đã được người ta mua lại. Người này rất bí ẩn, chỉ biết là một vị quan lớn đến từ kinh thành.
Trong lúc nhất thời, tất cả các quan viên có tên tuổi ở thành Tế Châu đều đưa thiệp mời, ngay cả Thẩm Uyên cũng đã nhiều lần xin gặp.
Nhưng những thiệp mời này đều bị từ chối. Người quản sự nói, chủ tử nhà họ thân thể không khỏe, sở dĩ mua tòa nhà này là để đến Tế Châu tĩnh dưỡng, không thích người ngoài làm phiền.
Dù vậy, vẫn có một số người không từ bỏ, nịnh nọt lấy lòng, mong có thể lọt vào mắt xanh của quý nhân để con đường thăng quan phát tài được thuận lợi.
Những chuyện này đều là chuyện sau này, cũng không liên quan đến Khương Miên.
Xuân đi thu đến, ngày tháng trôi qua, cả mùa thu đều rất yên tĩnh, không có chuyện gì lớn xảy ra, chớp mắt đã vào đông.
Khương Miên cũng đã sống ở Tế Châu nửa năm, đại khái đã quen với phong tục tập quán nơi đây. Khác với Dương Châu cả ngày phồn hoa náo nhiệt, Tế Châu không có chợ đêm, ban ngày sầm uất, ban đêm lại lạnh lẽo.
Nhưng Khương Miên rất ít khi ra khỏi phủ, nửa năm nay, nàng tĩnh tâm học hành, ngoài thỉnh thoảng theo Thẩm Yên quậy phá, phần lớn thời gian đều ở một mình.
Mùa đông ở Tế Châu lạnh hơn Dương Châu một chút.
Khương Miên thân thể có phần yếu ớt, mùa đông càng thêm mệt mỏi, không muốn động đậy. Thẩm lão phu nhân nghe nói, đặc biệt sai đại phu cách ba năm ngày lại đến xem, sợ nàng bị phong hàn.
Khương Miên trong lòng cảm động, nhưng cũng nghe nói vị đại phu mà Thẩm lão phu nhân phái đến chính là người hàng ngày bắt mạch bình an cho Thẩm Tễ. Nghe nói thân thể Thẩm Tễ cũng không tốt, đặc biệt là vào mùa đông lại càng sợ lạnh.
Khương Miên nhớ lại, nửa năm nay số lần nàng gặp Thẩm Tễ có thể đếm trên đầu ngón tay. Trong ký ức, mùa hè nóng nực hắn cũng khoác một chiếc áo choàng lớn, có thể thấy thân thể quả thực không tốt.
Khương Miên thầm cảm khái, thấm thoắt nàng đã đến Thẩm phủ được nửa năm.
Nàng đại khái đã biết được tính khí của mỗi người. Nhị biểu ca ôn hòa, lễ phép, là người dễ gần. Tuy tam biểu ca thường xuyên làm chuyện hồ đồ, nhưng đối với mấy tỷ muội bọn họ cũng không tệ. Còn đại biểu ca, Khương Miên suy nghĩ nửa ngày, cũng không biết hắn là người như thế nào.
Chỉ nhớ là đối phương không thích người khác đến gần, tính tình có chút kỳ lạ.
Mấy ngày nay Thẩm Uyên có chút phiền muộn. Ông ta làm quan nhiều năm nhưng vẫn không có thực quyền. Ông ta chứng kiến những quan viên cùng thời với mình lần lượt được điều nhiệm, thăng chức, thậm chí có người đã về kinh thành nhậm chức, chỉ riêng ông ta vẫn giậm chân tại chỗ, mấy chục năm như một, làm một chức Thông phán nhỏ nhoi ở thành Tế Châu này.
Trong lòng ông ta tích tụ khó mà giải, tình cờ nghe tin kinh thành có một vị quyền thần đến. Nếu có thể lọt vào mắt người đó, sau này thăng quan phát tài không phải là chuyện xa vời.
Chỉ là người đó đóng cửa không tiếp khách, đây là điều khiến ông ta phiền não.
“Nhị gia, phu nhân đến rồi.”
Đã là đêm khuya, Thẩm Uyên ngồi trong thư phòng, nghe lời của người hầu thì giơ tay lên.
Không lâu sau, Tưởng thị từ bên ngoài bước vào.
“Lão gia, khuya thế này rồi sao còn chưa đi ngủ?”
“Bà đến đây làm gì?” Thẩm Uyên không hàn huyên với bà ta mà đi thẳng vào vấn đề.
Vẻ mặt Tưởng thị có một thoáng không vui nhưng bà ta đã che giấu rất tốt. Bà ta và Thẩm Uyên đồng sàng dị mộng, trong mắt người ngoài, bà ta vẫn là nữ chủ nhân của Thẩm phủ. Nhưng chỉ có bà ta biết, những năm nay, Thẩm Uyên thường xuyên lui tới chốn lầu xanh, hoàn toàn không quan tâm đến bà ta.
Nhưng bà ta cũng chấp nhận.
Chỉ cần mấy đứa con có tiền đồ, bà ta đã mãn nguyện.
“Trời lạnh rồi, thϊếp thân quan tâm đến lão gia.” Tưởng thị trước tiên khách sáo nói vài câu, sau đó đột nhiên nói: “Nghe nói hẻm Tích An có một vị khách quý đến, lại còn là từ kinh thành đến. Đường Nhi của chúng ta cũng đã đến tuổi cập kê, sao lão gia không...”
“Phụt...” Thẩm Uyên đang uống trà, nghe vậy, một ngụm trà nóng phun ra ngoài.
“Bà cũng dám nghĩ!”
Sắc mặt Tưởng thị đen đi một thoáng. Đây là lời gì vậy? Đường Nhi của bà ta là đệ nhất tài nữ của Tế Châu, đừng nói gả cho một vị quan lớn, cho dù gả vào nhà vương công hầu tước bà ta cũng thấy xứng. Bây giờ chẳng qua chỉ là hỏi thăm, có cần phải làm ra bộ dạng này không?