Chương 1

Giữa tiết trời mưa dầm, hiếm hoi lắm mới có một ngày nắng đẹp.

Ánh nắng xuyên qua màn sương, chiếu rọi vào con ngõ nhỏ. Những người bán hàng rong đã nghỉ liên tục mấy hôm, cuối cùng cũng tất bật trở lại.

“Xem một chút, nhìn một chút, son phấn thượng hạng đây!”

Bóng người qua lại tấp nập, mấy tửu lâu cũng lần lượt mở cửa.

Đúng lúc này, một cỗ xe ngựa chầm chậm đi ngang qua hàng quán. Người bán hàng vừa lơ đãng, một chiếc khăn tay thêu hoa hợp hoan đã rơi ngay trước mắt. Hắn ta còn chưa kịp phản ứng thì một bàn tay thon thả khác đã nhanh chóng nhặt nó lên.

Ngay sau đó, bàn tay ấy chạy vội lên phía trước, đưa chiếc khăn cho người trong xe.

Người bán hàng chớp chớp mắt, chỉ thấy một cánh tay trắng nõn mịn màng tựa lụa thượng hạng vươn ra khỏi xe, đầu ngón tay tinh xảo đẹp đẽ.

Rèm xe che khuất dung mạo, chỉ để lộ cổ tay ngọc ngà cũng đủ khiến người ta suy nghĩ miên man. Không biết tự khi nào Tế Châu lại có một mỹ nhân như vậy.

Nhưng khi cỗ xe ngựa lăn bánh về phía trước, cuối cùng dừng lại trước toà nhà lớn nhất của con phố này, người bán hàng cũng dẹp đi sự kinh ngạc.

Thì ra là người của nhà họ Thẩm.

Sau nhiều ngày rong ruổi trên đường, Vân Cập sớm đã có chút mệt mỏi. Giờ đây thấy địa chỉ ghi trong thư hiện ra ngay trước mắt, đôi mắt nàng không khỏi sáng lên, cất giọng vui mừng: “Cô nương, đến nơi rồi!”

Nàng vén rèm lên, định đỡ người trong xe bước xuống.

Nếu người bán hàng rong ban nãy có ở đây, chắc chắn sẽ lại được một phen kinh ngạc.

Con cháu nhà họ Thẩm có dung mạo không tầm thường, nhưng người sở hữu nhan sắc nhường này quả là hiếm thấy. Toàn thân nàng toát lên vẻ đẹp kiêu sa lộng lẫy như được sương hoa gột rửa. Ánh nắng lướt qua hàng mày, sống mũi cao thẳng, cuối cùng dừng lại trên mái tóc đen nhánh mềm mại.

Vân Cập lớn lên cùng Khương Miên. Từ nhỏ nàng đã cảm thấy, với nhan sắc của cô nương, đáng lẽ phải được đầu thai vào chốn gấm vóc lụa là, chứ không phải nhà họ Khương ở Dương Châu.

Trong xe ngựa, nữ tử vốn đang nhắm mắt nghỉ ngơi khẽ mở mắt. Dưới hàng mi cong vυ"t, đôi đồng tử đen láy ánh lên vẻ tò mò, nhìn về phía tòa nhà trước mặt.

Tuy Dương Châu phồn hoa nhưng cũng chẳng tìm đâu ra một tòa nhà có thể sánh với nơi này. Khương Miên có chút ngỡ ngàng, cảm giác này đã theo nàng suốt từ lúc mới đặt chân đến Tế Châu. Mãi cho đến khi nhìn thấy tòa nhà này, nàng vẫn không dám tin mình đã trốn thoát khỏi nơi đó.

Nàng nhắm mắt lại. Mấy tháng qua giống như đã sống hết nửa đời người, lần đầu tiên cho nàng nếm trải mùi vị lòng người hiểm ác.

Ba tháng trước, tổ mẫu hết mực yêu thương nàng không may qua đời vì một trận phong hàn. Khương Miên lo liệu xong hậu sự, còn chưa kịp nguôi ngoai nỗi đau thì đại bá mẫu đã gọi nàng vào phòng, nói là muốn đưa cho nàng một món di vật của tổ mẫu.

Nào ngờ đến nơi mới biết, đại bá mẫu đã hạ một chén trà có thuốc mê cho nàng, cứ thế đưa Khương Miên không chút phòng bị vào phòng của huyện lệnh.

Vị huyện lệnh đó đã gần năm mươi, tính vai vế cũng đáng tuổi làm tổ phụ nàng.

Khương Miên liều chết trốn thoát, chỉ một chút nữa thôi là đã bỏ mạng ở đó.

Đại bá mẫu thấy nàng sống sót trở về thì xé toạc lớp mặt nạ hiền lành thường ngày, chẳng thèm giả vờ nữa mà trực tiếp cho người trói nàng lại. May mắn là lúc đó, người của nhà ngoại tổ phụ đã đến nơi, kịp thời cứu Khương Miên.

Khương Miên sống sót sau kiếp nạn, nào dám chậm trễ. Ngay trong đêm, nàng đã thu dọn hành trang định theo người nọ đi đến Tế Châu.

Chỉ là không ngờ người đó giữa đường lại có việc gấp, chỉ viết cho nàng một phong thư rồi vội vàng đi xuống phía Nam.

Khương Miên nắm chặt lá thư này, một mình vượt qua chặng đường dài, khi thì ngồi thuyền, lúc thì đi xe. Lộ phí mang theo đã tiêu gần hết, cuối cùng nàng cũng đến được địa phận Tế Châu.

Cuối cùng nàng cũng có thể hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.

Dù rất vui mừng nhưng Vân Cập vẫn không quên bổn phận của mình: “Nô tỳ đi gõ cửa.”

Tuy Khương Miên là biểu tiểu thư của Thẩm phủ, nhưng năm xưa mẫu thân nàng đã bỏ trốn cùng người khác, những năm đầu lại càng không qua lại với nhà họ Thẩm.

Nếu không phải sáu năm trước, lão phu nhân của Thẩm phủ lâm bệnh nặng tưởng mình sắp về với tiên tổ, lại nhớ đến người nữ nhi không hiểu chuyện của mình, lúc này mới cho người đi đón về phủ.