# Bạch Thiết Hắc Biểu Huynh Đối Ta Cường Thủ Hào Đoạt
» Tình Trạng:
Hoàn Thành
» Đánh Giá:
5 / 10 ⭐
» Tổng Cộng:
160 Bình chọn
» Tổng Chương:
243
Khương Miên cùng lúc mất đi phụ mẫu, nàng may mắn được cữu cữu thương tình đón về phủ cưu mang. Người nhà của cữu cữu đều hiền lành dễ gần, đối xử với nàng như con ruột.
Ai trong nhà họ Thẩm cũng hòa hợp, ngoại trừ vị biểu ca thanh cao, lạnh lùng và khó gần kia.
Vị biểu ca này có tính tình kỳ quặc, cũng không thích ai đến gần, thậm chí còn tỏ ra chán ghét khi nàng cố ý lấy lòng.
Khương Miên vốn luôn cẩn thận, cho đến một hôm trong yến tiệc, nàng vô tình nghe được rằng cữu mẫu định đưa nàng cho một tên tham quan nổi tiếng bạo ngược làm thϊếp. Tin tức ấy như sét đánh ngang tai.
Trong lúc cấp bách, nàng nghĩ đến vị biểu ca có thân phận tôn quý, quyền thế ngút trời trong phủ.
Bằng một kế sách quyến rũ vụng về, nàng cố tình dụ dỗ hắn phát sinh quan hệ với nàng, cứ ngỡ nam nhân thanh cao, thánh khiết ấy sẽ thẳng thừng từ chối.
Ai ngờ hắn lại thuận theo tay nàng, áp lên bụng dưới của nàng, sau đó trước ánh mắt sợ hãi bất an của nàng, hắn lại phá lệ gật đầu đồng ý.
Khương Miên biết rõ mình tiếp cận biểu ca chỉ để tự vệ, nàng chưa từng vọng tưởng sẽ dây dưa lâu dài với hắn. Huống hồ, sau nhiều ngày chung sống, nàng sớm đã nhận ra vị biểu ca tưởng như thanh cao, cấm dục kia thực chất lại là một kẻ điên.
Hắn không cho phép nàng nói chuyện nhiều với người khác, không cho phép nàng cười với nam nhân xa lạ, càng không cho phép nàng gọi ai khác là ca ca.
Thậm chí, hắn còn tự tay giam cầm nàng.
Sau một thời gian lên kế hoạch, nàng đã nhờ thanh mai trúc mã giúp nàng chạy trốn.
Khi nàng khoác lên người bộ đồ cưới xinh đẹp, trong lòng tràn đầy hi vọng về một cuộc sống mới, lúc chiếc khăn voan được kéo lên, thứ nàng nhìn thấy lại là... cả một sân đầy hộ vệ cầm đuốc.
Đứng ở giữa bọn họ là nam nhân tuấn mỹ, vô cùng nguy hiểm. Vốn dĩ đôi mắt của hắn luôn điềm tĩnh giờ đây lại lạnh lẽo u ám, thanh kiếm trong tay vẫn còn dính máu tươi.
Hắn từng bước tiến lại gần, dưới ánh nhìn kinh hãi của nàng, hắn gằn giọng nói: “Biểu muội, đã có ai nói với nàng chưa, trêu chọc người khác là phải chịu trách nhiệm đấy.”
Thẩm Tễ từ nhỏ đã sống theo khuôn phép, hiếm khi tạo sát nghiệp, lại không ngờ có ngày bị một nữ tử làm cho tâm thần rối loạn.
Ban đầu, hắn chẳng mấy bận tâm, thậm chí còn chán ghét những chiêu trò vụng về của nàng. Về sau hắn bắt đầu mơ thấy nàng.
Trong mơ, nàng thiếu nữ ấy như hồ ly tuyết hóa thành hình người, mỗi cử chỉ đều khuấy động trái tim của hắn.
Sau khi tỉnh mộng, hắn nhìn biểu muội đang cẩn thận lấy lòng mình, lần đầu tiên hắn nảy sinh những cảm xúc đen tối.
*****
Hắn khống chế đầu ngón tay nàng, ấn cơ thể nàng vào cạnh giường, mệt mỏi lên tiếng khiển trách: “Muội có biết thứ mà ta vừa cho muội uống là gì không?”
Khương Miên ngẩn ra, nàng lắc đầu.
“Là một loại cổ trùng, trong cơ thể muội là tử cổ, trong cơ thể ta là mẫu cổ, nếu tử cổ phản bội mẫu cổ thì tử trạng sẽ rất thê thảm. Nói cách khác, nếu muội yêu người khác thì sẽ phải thất khiếu chảy máu, mất máu mà chết. Còn thuốc mà ta cho muội uống chính là thuốc khắc chế cổ trùng, cứ cách bảy ngày phải dùng một lần, nếu qua bảy ngày mà không dùng sẽ chết.”
Hắn dùng lời lẽ dịu dàng nhất nói ra lời tàn nhẫn nhất thế gian.
Khương Miên bàng hoàng nhìn hắn, giống như cảm nhận được cổ trùng đang bò trong người.
“Cho nên, Miên Nương, muội chỉ có thể yêu ta mà thôi.”
“Yên tâm, tử cổ mà chết thì mẫu cổ cũng sẽ không sống một mình, cho dù muội và ta có chết thì cũng phải chết chung một chỗ.”
****
Giường không rộng, hắn nhẹ nhàng đưa tay ôm nàng vào lòng.
Khương Miên đời nào chịu để hắn ôm: “Thẩm Tễ, buông tay ra! Đứa bé trong bụng ta không nhận huynh đâu!”
“Có bản lĩnh thì bảo phụ thân nó đến đây. Ta muốn xem xem kẻ nào dám cạy góc tường nhà ta.”
“Chàng ấy tốt hơn huynh gấp trăm gấp vạn lần, mười người như huynh cũng không bằng một ngón chân chàng ấy.” Khương Miên không vùng ra được, nhưng cái miệng nhỏ vẫn không chịu thua.
Thẩm Tễ từ phía sau từ từ hôn lên cổ nàng, giọng cười nhẹ, hoàn toàn không để bụng: “Vậy ra, bây giờ ta là gian phu của nàng?”
Người mà đã không biết xấu hổ thì đến bản thân cũng dám mắng.