Chương 8

“Hề Hề, sau này con cứ coi nơi này như nhà của mình, muốn làm cái gì thì làm cái đó, đều túy ý con.”

Vưu Thục đi cùng Nguyên Hề mãi đến khi vào trong phòng, vừa đi vừa dịu dàng nói chuyện, chỉ sợ trong lòng nàng có chuyện buồn bực, không nói ra sẽ khó chịu.

Nguyên Hề đáp lời cả một đường.

Trong lòng nàng vẫn đang nghĩ đến Dư Nhất Mục, tâm tư có chút không ở đây, chẳng qua là khi Vưu Thục nhắc tới chuyện chăn màn trong phòng đều là Dư Nhất Mục chọn cho nàng thì nàng mới ngước mắt nhìn thử.

“Nếu con không thích thì cũng có thể đổi.” Vưu Thục thấy Nguyên Hề không nói lời nào nên nghĩ rằng có phải nàng không thích những thứ này không.

Không phải không thích.

Lời đã đến khóe miệng, nhưng Nguyên Hề còn chưa nói ra thì người ở cửa đã lạnh mặt lên tiếng, nói đầy khó chịu: “Nguyên Hề, nếu muội dám không thích, muội chết chắc với ta.”

Hắn khổ sở chọn cho nàng, sao nàng có thể không thích chứ? Nàng dám không thích sao!

“Dư Nhất Mục, con có thể ra dáng của người làm ca ca không!”

Nếu không phải Nguyên Hề đang ở đây, Vưu Thục thực sự muốn đánh Dư Nhất Mục một trận. Nguyên Hề vừa mới đến nhà họ, thái độ của hắn thế này, lỡ như dọa Hề Hề thì phải làm sao.

Dù sao nàng cũng vừa mới trải qua một biến cố.

“Ta...”

Nguyên Hề nhìn dáng vẻ hung dữ của Dư Nhất Mục, lại nhớ đến cảnh tượng hắn ôm thi thể nàng, khi so sánh với nhau thì nàng lại đột nhiên thấy hơi tủi thân.

Rõ ràng là hắn thích nàng, tại sao lại phải hung dữ vậy chứ, còn luôn đánh nàng...

Suy nghĩ một hồi, giọng nói của Nguyên Hề không khỏi nhỏ hơn rất nhiều, nàng nỉ non trong cổ họng: “Ta không có không thích...”

Nguyên Hề vốn nên giận dữ đáp trả hắn.

Nhưng Dư Nhất Mục không ngờ rằng nàng lại đột nhiên tủi thân, lời hung dữ đã đến bên miệng cũng không thể nói ra nữa, hắn nhìn nàng hồi lâu mới khó chịu nói một câu.

“Nguyên Hề, đầu muội có nước à?”

Nói xong, Dư Nhất Mục quay người đi về gian phòng đối diện của mình.

Sắc mặt ngượng ngùng, giống như đang chạy trối chết.

Nguyên Hề không hiểu mà nhìn bóng lưng hắn.

Nếu là trước kia, nàng sẽ chỉ cảm thấy Dư Nhất Mục lại bị thần kinh rồi, chỉ muốn nhắm vào nàng thôi, nhưng bây giờ nàng nghĩ, ngoài nhắm vào nàng, hiển nhiên là Dư Nhất Mục có phần sợ hãi phải đối mặt với nàng.

Còn nhiều hơn nữa thì cái đầu này của nàng nghĩ không thông.

Vào ban đêm, Nguyên Hề nằm trên giường, trợn to mắt trong không gian đen tối, ánh mắt lại sáng rực. Nàng nghĩ về những năm gần đây, từng chút từng chút về nàng và Dư Nhất Mục.

Năm nàng năm tuổi, Dư Nhất Mục chín tuổi đoạt đồ ăn của nàng, đó là món bánh hải đường nàng thích nhất, thế là lần đầu tiên, Nguyên Hề và Dư Nhất Mục đã đánh nhau một trận.

Chắc chắn là nàng không thể đánh lại Dư Nhất Mục.

Nhưng về sau Dư Nhất Mục lại thường xuyên thích ra tay với nàng, một ngày đánh trận nhỏ, năm ngày đánh trận lớn, cứ như bị nghiện vậy.

Nguyên Hề thậm chí còn nghĩ tất cả mọi người đều nói đầu óc của nàng không được linh hoạt nhất định là vì bị Dư Nhất Mục đánh hỏng.

Nếu không phải do hắn, nàng nhất định sẽ rất thông minh.

Nhưng Nguyên Hề cũng biết, khi nàng muốn ăn bánh hải đường, Dư Nhất Mục đã từng xếp hàng cả một đêm dài chỉ để mua cho nàng một túi bánh, lúc nàng bị ốm, hắn không ngủ không nghỉ mà canh giữ bên người nàng, tất cả những người từng bắt nạt nàng cũng đều bị Dư Nhất Mục đánh cho một trận.

Nhưng mà những thứ này đều không thể địch lại Vệ Đình nho nhã tuấn tú mà nàng gặp năm mười bốn tuổi, cảm giác của Nguyên Hề khi nhìn thấy hắn ta chính là tình đầu.

Khi đó, ngày nào nàng cũng đi theo phía sau Vệ Đình, không chú ý đến bất kỳ thứ gì khác.

Một vài hình ảnh hiện lên trước mặt, Nguyên Hề càng nghĩ thì càng thêm tỉnh táo, không buồn ngủ chút nào.

Thực ra... Tướng mạo của Dư Nhất Mục cũng rất đẹp mắt, từ nhỏ đến lớn nàng không hề phát hiện ra, nhưng nếu nhìn kỹ, hắn nhất định là đẹp hơn Vệ Đình nhiều.

Chỉ là Dư Nhất Mục độc miệng.

Nguyên Hề nhớ lại những lời nói của hắn, trong lòng lại cảm thấy không thoải mái, nói giống như nàng là một phế nhân vậy.

Tại sao lại không thể khen nàng một chút chứ? Nói nàng không tốt thì hắn rất vui vẻ sao?

Nghĩ đến là không vui.

Nguyên Hề trở mình, nghĩ, vẫn là không cần để ý tới hắn, ai bảo hắn cứ hung dữ, còn đánh nàng, suốt ngày tức giận, cái gì cũng nhắm vào nàng.

...

Vì buổi tối hôm qua ngủ quá muộn, hôm nay khi tỉnh lại thì trời đã sáng rõ.

Ánh nắng chiếu vào, xuyên thấu qua khung cửa sổ, in xuống một mảng bóng đổ, loang lổ phủ lên rèm giường.

Nguyên Hề ngồi ở trên giường dụi dụi đôi mắt, trong mắt đen láy dừng lại, run rẩy một chút.

Hoàn cảnh lạ lẫm khiến nàng không phản ứng kịp.

Sau đó, Nguyên Hề ngửi được một mùi thơm như có như không.

Nàng khịt mũi một cái.

Mùi hương quen thuộc, là... Bánh hải đường!

Nguyên Hề vui mừng, lập tức xoay người rời giường, ngay cả giày cũng chưa đi đàng hoàng đã chạy ra ngoài, quả nhiên trên mặt bàn ngoài phòng có một cái đĩa nhỏ.

Trên đĩa là bánh hải đường.

Đầy đủ năm cái.