- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Biểu Ca Độc Miệng
- Chương 7
Biểu Ca Độc Miệng
Chương 7
Bây giờ nàng đang ở trên đường tới Dư gia.
Xa phu ở bên ngoài nói với nàng, còn khoảng một khắc nữa là đến.
Trái tim của Nguyên Hề trở nên căng thẳng.
Nàng cách Dư Nhất Mục càng gần, trong lòng lại càng căng thẳng. Sau khi trải qua sinh tử, nàng thực sự không biết nên đối mặt với Dư Nhất Mục như thế nào.
Đối mặt với tình cảm mãnh liệt to lớn đó.
Mấy ngày nay nàng vẫn luôn nghiêm túc suy nghĩ xem tình cảm mà nàng dành cho Dư Nhất Mục là gì.
Họ lớn lên cùng nhau, từ khi bắt đầu hiểu chuyện thì hắn đã ở bên cạnh nàng, cãi nhau ầm ĩ nhiều năm như vậy rồi, bất kể là xảy ra chuyện gì, hắn cũng ở bên cạnh nàng, chưa bao giờ rời đi. Mà trong ba năm ở Dư gia, họ lại sớm chiều ở chung, gần như là như hình với bóng.
Không thể nghi ngờ, trong lòng nàng, Dư Nhất Mục là người rất quan trọng.
Có lẽ còn quan trọng hơn cả Vệ Đình.
Nếu hắn bị thương, nàng sẽ đau lòng, nếu hắn chết, nàng cũng sẽ khổ sở đau đớn, chỉ là bản thân nàng chưa bao giờ nghĩ kỹ xem loại tình cảm này là gì.
Cho dù là đến bây giờ, sau khi chết đi sống lại một lần, nàng vẫn không hiểu rõ.
Nhưng điều duy nhất nàng biết là, hiện tại trong trái tim nàng đều là hắn.
Hình ảnh Dư Nhất Mục ôm nàng, khóc thút thít giữa máu tươi và thi thể.
Tình cảm mãnh liệt ấy cũng khiến nàng bị lây nhiễm.
Đúng lúc này, xe ngựa dừng lại.
Trái tim của Nguyên Hề căng chặt, nàng vội vàng lau nước mắt, nhưng vì sốt ruột nên lại lau ra khắp mặt mũi, sau đó liền tìm khăn tay trong tay áo, xoa lung tung lên mặt.
Nàng chỉ không muốn để Dư Nhất Mục nhìn thấy nàng khóc thôi.
“Nguyên Hề, muội đừng lề mề nữa, mau xuống đi!” Giọng nói của Dư Nhất Mục đột ngột vang lên, hắn đã chờ ở bên ngoài một lúc rồi mà không thấy Nguyên Hề đi xuống nên mới không nhịn được mà đá xe ngựa một cái.
Sức lực không lớn, xe ngựa chỉ lung lay một chút thôi.
“Thực sự là chậm như rùa vậy.”
Nguyên Hề chậm rãi lấy lại tinh thần, hít sâu một hơi rồi vén màn lên.
Nàng vừa mới khóc, đôi mắt còn hơi đỏ, trên gương mặt lại có nước mắt, khi đứng cần có thể nhìn thấy rất rõ ràng, lại bởi vì đã cầm khăn lau lung tung một hồi nên cả khuôn mặt đều nhem nhuốc.
Thực sự rất xấu.
“Chậc chậc, Nguyên Hề, muội cũng quá xấu rối đấy.” Dư Nhất Mục vừa nhìn thấy nàng, lông mày đã nhíu lại.
“Muội không phải là ngồi xe ngựa đến, mà là bị ngựa giẫm lên hay sao vậy?” Dư Nhất Mục hừ khẽ một tiếng, nhìn từ trên xuống dưới người nàng rồi nói tiếp: “Chỉ mới một tháng không gặp, muội đã giày vò bản thân thành dáng vẻ xấu xí này, ta còn không muốn để muội bước vào cửa nhà ta, thực sự mất thể diện.”
Xấu đến mất thể diện.
Lúc đó Nguyên Hề vừa nhìn thấy hắn, sống mũi chua xót muốn khóc, nhưng khi nghe thấy những lời này của Dư Nhất Mục, sự đau lòng của nàng lập tức biến mất hơn phân nửa.
Bây giờ nàng thực sự xấu như vậy sao?
Mặc dù có đôi khi Dư Nhất Mục nói chuyện có phần khoa trương, nhưng Nguyên Hề vẫn không nhịn được mà để ý, nàng mím chặt môi, rũ đôi mắt xuống, dò xét cả người mình.
Dáng vẻ không quá vui vẻ.
“Hề Hề.” Đúng lúc này, Dư Hiển Vinh và Vưu Thục chạy ra, nhìn thấy Nguyên Hề thì vô cùng vui mừng. Vưu Thục trực tiếp đi đến nắm tay nàng.
“Gầy đi như thế này... Thực sự khổ cho con rồi.” Điệt nữ nhà mình luôn ngoan ngoãn nghe lời, dáng vẻ lại động lòng người, trước nay họ đều coi như thân sinh nữ nhi mà thương yêu.
Nghi Uyển qua đời, người khổ sở nhất chính là nữ nhi Nguyên Hề.
“Con có con nữa, lúc này rồi còn nói chuyện với Hề Hề như vậy, làm ca ca mà cũng không biết an ủi vài câu.” Vưu Thục hung hăng liếc Dư Nhất Mục một cái, sau đó đưa tay đẩy hắn sang một bên, ghét bỏ nói: “Đi ra chỗ khác đi, đừng đứng đây làm chướng mắt Hề Hề.”
Dư Nhất Mục lui về phía sau, vẻ mặt sao cũng được.
“Có cái gì để an ủi chứ, chỉ biết khóc...” Dư Nhất Mục nói thầm, lại để Vưu Thục nghe thấy được, bà kéo Nguyên Hề đi ở phía trước nhưng vẫn không quên quay đầu liếc Dư Nhất Mục.
Dư Nhất Mục ngượng ngùng ngậm miệng lại.
Đợi đến khi mấy người phía trước đều đã vào nhà, Dư Nhất Mục mới thu hồi ánh mắt nhìn chằm chằm vào Nguyên Hề, hắn hung hăng đá cái cột bên cạnh, bực bội không thôi.
“Khóc khóc khóc, có cái gì mà phải khóc chứ!”
Hấn vừa nhìn thấy nước mắt của nàng thì trong lòng đã hoảng hốt, trong khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy lo lắng, đau đớn, thiếu chút nữa đã không nhịn được mà ôm lấy nàng, lau nước mắt cho nàng.
Cũng chỉ có thể nói vài câu như vậy thì mới có thể che đi sự bối rối trong lòng hắn.
Lần trước khi đến Nguyên gia xử lý tang lễ, hắn cũng nhìn Nguyên Hề khóc thành một kẻ ngốc như thế này, lúc đó nàng khóc, hắn chỉ đứng ở phía sau yên lặng nhìn, một tay đấm ở trên tường, còn chảy cả máu.
Thực sự là không thể nhìn thấy nàng khổ sở...
Cho dù nàng mắng hắn, đánh hắn, hắn cũng không muốn nhìn thấy nàng khóc.
Chỉ là hết lần này đến lần khác nhìn thấy nàng khổ sở, hắn rất bất lực.
Dư Nhất Mục đứng ở ngoài cửa một lúc, nghiến răng nghiến lợi một hồi lâu, sau đó hắn mới nhấc chân đi vào trong.
...
Dư phủ nằm trong Trúc Khê trấn, cũng coi là một phủ lớn, bao gồm ba dãy viện, rất có quy mô.
Phòng của Nguyên Hề được sắp xếp ở cạnh phòng chính, gồm hai gian trong ngoài, vốn là chỗ ở của Dư Nhất Mục, nhưng Vưu Thục lại bắt Dư Nhất Mục chạy tới phòng nhỏ ở đối diện, sau đó thu dọn nơi này để cho Nguyên Hề ở.
Dư Nhất Mục căm giận bất bình, nói dựa vào cái gì mà phải nhường phòng cho nàng.
Nhưng tuy miệng nói như vậy, hắn vẫn ngoan ngoãn rời đi, hơn nữa còn thu dọn sạch sẽ từ trong ra ngoài, chăn mền mới cũng đều là do hắn chọn.
Đều là màu xanh.
“Nha đầu Nguyên Hề kia cũng chỉ thích kiểu này, thực sự quá xấu hổ, cũng không biết có phải bị mù không.”
Lúc đó, Dư Nhất Mục vừa trải chăn vừa lải nhải.
Hắn nghĩ, những màu sắc này quá xấu, nha đầu Nguyên Hề đó cũng thật ngốc, sao có thể có dáng vẻ kia chứ... Là bị đầu heo ăn à?
Liên Xuyên ở bên cạnh nhìn thiếu gia nhà mình vừa thu dọn giường chiếu vừa lải nhải.
Thỉnh thoảng lại đá cái bàn một lần, đá xong thì vội vàng dọn dẹp ngay, ghét bỏ nhìn màu sắc trong gian phòng, tiếp tục suy nghĩ, có phải nên cắm thêm ít hoa không.
Liên Xuyên không khỏi lắc đầu, bất đắc dĩ thở dài.
Cái này đâu phải đầu óc Nguyên Hề tiểu thư có vấn đề, rõ ràng là thiếu gia nhà mình mới bị cái gì đó.
Làm, làm, cứ để Dư Nhất Mục tiếp tục làm đi thôi!
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Biểu Ca Độc Miệng
- Chương 7