Xe ngựa lắc lư đi trên đường.
Nguyên Hề ngồi bên trong xe ngựa, dựa vào cạnh cửa sổ, một tay chống đỡ bên khung cửa sổ, cứ như vậy mà vén màn nhìn ra bên ngoài, lúc này có người đang hô: “Mau tới Dư phủ.”
Nước mắt đột nhiên chảy xuống.
Đến bây giờ Nguyên Hề vẫn chưa phản ứng được, sao nàng lại đột nhiên chết, rồi sao lại sống lại rồi.
Nàng còn nhớ, trong khoảnh khắc nhắm mắt lại, tất cả đau đớn đột nhiên biến mất, cơ thể của nàng cũng nhẹ nhàng lơ lửng, sau đó, nàng trơ mắt nhìn thi thể của mình ngã xuống.
Nữ nhân kia rất xinh đẹp.
Nàng ta mặc y phục đỏ, trên tay cầm con dao đã nhiễm máu tươi của nàng.
Vệ Đình đang ở trong phòng lập tức chạy ra, vô cùng khϊếp sợ mà nhìn cảnh tượng này. Lúc đó, Nguyên Hề nhìn thấy sự thương yêu và hối hận trong mắt Vệ Đình, hắn ta gọi tên nữ tử kia, hỏi nàng ta đang làm cái gì.
“A Đình, dù sao nàng ta cũng chỉ là một cô nữ, chết thì chết thôi, sẽ không có ai ra mặt thay nàng ta đâu, đỡ để còn sống sẽ gây cản trở việc ta gả vào đây.” Nữ tử hời hợt, trên tay vẫn cầm con dao găm, giống như hoàn toàn không để ý bản thân vừa làm gì.
“Ta nói rồi, có nàng ta thì không có ta, có ta thì không có nàng ta.”
Giọng điệu đó như thể đã đổi một người khác so với kẻ lạnh lẽo ban nãy.
Giống như đang cố tỏ vẻ trước mặt Vệ Đình vậy.
“Cẩm Y, dù sao nàng ấy cũng là thê tử của ta, cho dù như thế nào thì cũng không phải người nàng có thể ra tay!” Vệ Đình hung hăng nhìn chằm chằm vào nữ tử kia, đôi mắt đỏ lên như muốn gϊếŧ nàng ta vậy.
Sau đó hắn ta chạy tới, ngồi xuống bên cạnh thi thể của nàng, đưa cái tay run run ra dò xét hô hấp, nhưng không hề cảm nhận được cái gì cả.
Nguyên Hề chết rồi...
“Hề Hề, Hề Hề...”
Giọng nói của hắn ta run run, nhẹ nhàng gọi.
Trong khoảnh khắc này, hiển nhiên là Vệ Đình rất bối rối sợ hãi. Nguyên Hề muốn nhìn một chút xem rốt cuộc hắn ta có chút đau lòng nào không, liệu có rơi lệ vì nàng không, dù sao thì họ cũng đã làm phu thê nửa năm rồi.
Mặc dù trong nửa năm này, số lần nàng nhìn thấy hắn ta cực kỳ ít.
Nhưng nàng thích hắn ta, tình cảm này chưa từng dao động, nàng vẫn luôn thích hắn ta một cách kiên định, mà nàng cho rằng Vệ Đình cũng như vậy.
Điều buồn cười là đến khi chết, nàng mới hiểu ra.
Hắn ta vốn không quan tâm đến nàng.
Nếu không thì tại sao lại có thể vứt bỏ tính mạng của nàng như một đôi giày rách vậy chứ.
Sau đó đã xảy ra chuyện gì, nàng cũng vô cùng mơ hồ, điều duy nhất nàng còn nhớ chính là Dư Nhất Mục ôm thi thể của nàng, nghiến răng nghiến lợi, đỏ bừng đôi mắt, nhưng vẫn có thể cầm một thanh kiếm gϊếŧ toàn bộ Vệ gia.
Hắn cầm kiếm, gϊếŧ người đến đỏ mắt, hoàn toàn không còn cảm giác gì nữa, cả bộ y phục không còn chỗ nào lành lặn, hòa cùng với máu thịt be bét trên người. Máu tươi liên tục chảy xuống khiến người nhìn sợ hãi, mà cuối cùng khi đâm kiếm vào tim Vệ Đình, nàng trôi nổi giữa không trung, nhìn thấy ánh mắt căm hận của hắn.
Hung hăng đâm một kiếm, sau đó trơ mắt nhìn đối phương tắt thở, chẳng hề nói một câu.
Dư Nhất Mục như bị ma nhập vậy.
Từ trước đến giờ, nàng chưa từng nhìn thấy dáng vẻ này của hắn.
Sau đó, giữa một mảnh toàn máu tươi và thi thể, xung quanh không còn hơi thở của sự sống nào ngoài hắn, hắn ngồi xuống đất, ôm nàng thật chặt, không buông ra dù chỉ một khắc, nước mắt theo đó mà chảy xuống.
Từ trước đến giờ, nàng chưa từng thấy Dư Nhất Mục khóc.
Nhưng suốt ba ngày đêm ròng rã, hắn giữ nguyên tư thế kia không động đậy, nước mắt cũng chưa từng dừng lại, sự đau buồn to lớn ấy như lan tràn ra khắp mọi nơi.
“Hề Hề, Hề Hề...”
Hắn hôn lên mặt nàng, liên tục gọi tên nàng.
Ôm lấy thi thể của nàng, coi như trân bảo.
Trong khoảnh khắc này, nàng có thể cảm nhận được rõ ràng tâm trạng của hắn, sự yêu thương và đau buồn, cái nào cũng lên đến cực hạn.
Trái tim của Nguyên Hề buồn bực khó chịu, nàng nhìn dáng vẻ đó của Dư Nhất Mục mà không biết phải làm sao, chỉ là không thể tin được, nàng lại không hề biết gì về những tâm tư đó của Dư Nhất Mục.
Từ nhỏ đến lớn, nhiều năm như vậy, hắn chưa từng nói với nàng một câu nào.
Chỉ đến khi nàng chết rồi... Chết rồi mới biết.
Nàng nhìn vết thương trên người hắn mà giật mình, khi đó, Nguyên Hề chỉ muốn hắn mau chóng xử lý vết thương, nếu cứ tiếp tục thế này, hắn cũng sẽ chết mất.
Nàng không muốn hắn chết.
Nhưng hắn không nhìn thấy nàng, cũng không nghe được nàng nói.
Sau đó nàng cứ nhìn Dư Nhất Mục như vậy, mãi đến khi thân thể của mình bay xa dần, rồi không còn nhìn thấy cái gì nữa.
Khi tỉnh lại lần nữa, nàng quay lại ba năm trước, lúc nàng chỉ mới mười ba tuổi, còn đang ở trong nhà của mình, chính là Nguyên gia mà sau này nàng không còn trở lại nữa.
Vào năm này, mẫu thân của nàng vừa mới qua đời.
Mà một cô nữ như nàng đã được cữu cữu và cữu mẫu thu nhận, đón nàng đến Dư gia, để nàng có một nơi cư trú, không còn lẻ loi hiu quạnh một mình nữa.