Chương 23

Dùng cách nói của Tinh Tinh, Tống Thanh Hòa chính là một đống phân dính chặt trên người.

Nguyên Hề từng rất nghiêm túc phản bác nàng ấy.

Không có đống phân nào đẹp mắt như vậy cả.

Tống Thanh Hòa tới Trúc Khê trấn vào hai năm trước, y đột nhiên xuất hiện, không có thân phận, không biết từ đâu mà đến, chỉ sau mấy ngày đã mua nhà, định cư ở Trúc Khê trấn.

Bởi vì nhìn tuấn tú, ăn mặc đẹp mắt nên đã khiến rất nhiều cô nương nhớ thương. Trong hai năm qua, chỉ cần có người tới cửa nói chuyện mai mối, y sẽ lập tức từ chối, nói là chỉ thích Nguyên Tinh Tinh.

Chính là Nguyên Tinh Tinh quyến rũ như hồ ly tinh, lại mạnh mẽ vô song trong mắt mọi người.

Đáng tiếc là Nguyên Tinh Tinh không thích y.

Nguyên Tinh Tinh thích nam nhân cường tráng cao lớn, quanh thân là hơi thở của sự nghiêm nghị, chứ không phải kiểu người mảnh mai tuấn tú như Tống Thanh Hòa.

Nàng ấy nói, kiểu người toàn thân đều là cơ và thịt mới xứng được nàng ấy thích.

Cho nên đối với sự dây dưa không dứt trong thời gian dài của Tống Thanh Hòa, Nguyên Tinh Tinh chỉ cảm thấy đau đầu cùng chán ghét.

Nàng ấy từ chối rất rõ ràng, thậm chí còn từng cầm chổi đuổi người, nhưng dù như thế nào thì Tống Thanh Hòa vẫn kiên trì như cũ, không có bất cứ hành động nào của nàng khiến y lùi bước.

Sau đó khi có một khoảng thời gian, Tống Thanh Hòa vì muốn tiếp cận Nguyên Tinh Tinh mà đã chú ý tới Nguyên Hề.

Lúc đầu Nguyên Hề giúp y vài lần, nhưng sau đó bị Tinh Tinh biết được, nàng ấy cảnh cáo Nguyên Hề, nói nếu còn quan tâm đống phân đó, nàng ấy sẽ không để ý tới nàng nữa.

Nguyên Hề cũng chỉ có thể tránh xa Tống Thanh Hòa.

“Ngươi giúp ta một lần đi.” Tống Thanh Hòa nói, nghĩ đến cái gì đó rồi lấy một con dao găm ra từ bên hông, đưa tới trước mặt Nguyên Hề, nói: “Cho ngươi cái này.”

Con dao găm này dài chừng năm tấc, cán dao màu xanh sẫm, lưỡi dao lấp lánh, hoa văn trên dao vô cùng tinh tế, còn khảm thêm ba viên đá quý màu xanh lục.

Vô cùng tinh xảo.

Nguyên Hề nhìn con dao găm, sửng sốt một chút.

“Ngươi giúp ta lần cuối đi.” Âm thanh của Tống Thanh Hòa trầm thấp, tinh khiết như ngọc, nghe vào trong tai thực sự khiến người ta yêu thích.

“Lần cuối?” Có lẽ là sợ Tinh Tinh nghe thấy, Nguyên Hề nhỏ giọng hỏi một câu.

“Lần cuối.” Tống Thành Hòa chắc chắn.

Nguyên Hề đưa tay cầm lấy con dao găm, đáp: “Được rồi.”

Tống Thanh Hòa nở một nụ cười nhẹ.

Y gật đầu với Nguyên Hề, trong mắt tràn đầy sự tán thưởng, sau đó nhìn thoáng qua bên trong cửa tiệm, như có suy nghĩ gì đó rồi xoay người rời đi.

Nguyên Hề cầm con dao găm trong tay, nhìn lưỡi dao lấp lánh dưới ánh nắng, màu xanh của cán dao phản chiếu trong con ngươi, khóe môi dần dần nhếch lên thành ý cười.

Nghe nói con dao găm này được một vị Tướng quân lưu lại từ mấy trăm năm trước, là do một người thợ đến từ dị tộc chế tạo, không chỉ có vẻ ngoài tinh xảo, còn chém sắt như chém bùn, thực sự là đồ tốt.

Tất nhiên đối với Nguyên Hề mà nói, những thứ này cũng không thể coi là quan trọng, chỉ là nàng từng nhìn thấy bức tranh vẽ con dao này ở chỗ Dư Nhất Mục, cũng từng nghe hắn nói chuyện liên quan đến con dao này.

Hắn rất thích nó.

Cho nên Nguyên Hề vừa mới thấy Tống Thanh Hòa cầm con dao găm này, nàng đã nhận ra, nghĩ rằng chỉ cần giúp y một lần là có thể đổi lấy thứ này, thực sự xứng đáng.

Dù sao nàng cũng đã giúp y nhiều như vậy rồi mà đều không có ảnh hưởng gì, thêm một lần cũng không có gì đáng ngại.

Cầm con dao găm này về tặng cho biểu ca, hắn nhất định sẽ vui vẻ.

...

Lúc này đang là buổi trưa, khách tới không nhiều, Nguyên Tinh Tinh liền để người ở bên ngoài trông chừng, nàng ấy và Nguyên Hề vào gian phòng phía sau nói chuyện.

Nguyên Tinh Tinh cầm lấy một xấp vải màu phù dung, ngón tay vuốt ve phía trên, nhẹ nhàng mơn trớn tấm vải màu xanh dương thêu hồ điệp. Lúc ấy nàng ấy ngắm nghía các đường kim mũi chỉ chừng một khắc, đôi cánh hồ điệp khẽ xoè ra, như muốn phá kén mà bay ra, Tinh Tinh không khỏi thở dài thốt lên: “Nguyên Hề, tay nghề của muội càng ngày càng tốt.”

Nếu có thể, nàng ấy muốn trực tiếp thuê Nguyên Hề tới cửa tiệm của nàng ấy làm tú nương, như vậy thì lợi nhuận có thể tăng cao lên nhiều.

Nhưng Nguyên Hề chỉ có thể giúp nàng ấy thêu thế này thôi.

“Động tác của muội cũng nhanh, chỉ mới hai ngày thôi mà.”

“Mấy ngày nay vừa vặn có thời gian, đã thêu hết toàn bộ rồi.”

Nguyên Hề ngồi bên cửa sổ lầu hai, ngước mắt nhìn qua, vừa vặn có thể nhìn thấy nóc nhà của Nguyên gia, vẫn trống như trước kia, không có gì thay đổi, chỉ là nơi đó lại dần dần rời xa khỏi trí nhớ của nàng ấy, vô cùng xa lạ.

“Muội yên tâm, ta luôn chú ý đến ông ta.” Nguyên Tinh Tinh nhìn theo hướng ánh mắt của Nguyên Hề, rõ ràng là đã hiểu nàng nhìn cái gì, nàng ấy lập tức buông góc vải trong tay, nặng nề nói.

“Ông ta” trong miệng nàng ấy, không cần nói rõ, họ đều hiểu là đang chỉ ai.

“Ta thực sự không muốn có liên quan gì đến ông ta.” Nguyên Hề thu hồi ánh mắt, bỗng nhiên sờ vào con dao găm bên hông, có phần chột dạ, sau đó đổi giọng hỏi: “Còn có cái gì cần ta thêu không?”

“Thêm một thời gian nữa rồi nói.”