Chương 22

“Ngươi cho muội ấy xem những thứ kia?” Dư Nhất Mục vừa mặc y phục xong, xoay đầu nhìn lại, đặt câu hỏi.

“Đúng vậy.” Liên Xuyên gật đầu.

“Cho nên buổi tối hôm qua muội ấy mới tới đây?” Dư Nhất Mục lại hỏi.

“Đúng vậy.” Liên Xuyên gật đầu càng vui vẻ hơn.

Dư Nhất Mục nghe xong câu trả lời này, sắc mặt lập tức thay đổi, trực tiếp đá y một cái, sức lực vô cùng mạnh mẽ, mà người bị đá lại hoàn toàn không phản ứng lại.

“Ta cho ngươi nói lung tung này! Ta cho ngươi nói lung tung này!” Dư Nhất Mục vừa vặn giận dữ không có chỗ phát tiết, có thể trút giận lên Liên Xuyên, vậy là lại đạp thêm mấy cái, vừa nặng nề vừa tàn nhẫn.

“Thiếu gia, nô tài đều ăn ngay nói thật, không hề nói lung tung!” Liên Xuyên nhìn thấy phản ứng này của hắn, đầu óc lại càng mơ hồ, chỉ nghe y phản bác.

“Ngươi còn cãi, ngươi còn cãi!” Dư Nhất Mục vừa nói vừa đá, tuy sức lực không nặng, nhưng cũng khiến người ta đau đớn.

Lần này đến lượt Liên Xuyên tủi thân.

Y há miệng muốn giải thích cái gì đó, nhưng Dư Nhất Mục đã nâng tay, dáng vẻ muốn đánh y, tức giận nói: “Cút!”

Lần này Liên Xuyên bị đạp thực sự đau, ngay cả đôi chân cũng mất cảm giác, Dư Nhất Mục như đang bị nhục mạ, y không dám nói gì thêm, suy nghĩ duy nhất chính là... Mau chạy.

Cho dù lết ra ngoài cũng phải chạy.

Liên Xuyên chạy ra cửa, còn vấp vào thềm cửa suýt thì ngã, y dùng tay đỡ cửa, ngăn thân thể ngã xuống, sau đó còn vô cùng hiểu ý mà đóng cửa lại.

Quả nhiên, sau khi y đóng cửa thì Dư Nhất Mục còn đá thêm mấy cái lên cửa, âm thanh vang dội, may là cánh cửa này chắc chắn, nếu không thì đã bị hắn đá đổ rồi.

Dư Nhất Mục đá thêm mấy cú trên cửa, đá đến mức chân cũng đau, hắn dùng một tay nắm khung cửa, bóp thật chặt, chỉ có cảm giác đau nhức này mới có thể ép hắn tỉnh táo lại thôi.

Tối hôm qua hắn không ngủ được.

Chỉ có thể cảm thấy may mắn vì khi Nguyên Hề xuất hiện thì hắn đã chuẩn bị mặc quần rồi, nếu chỉ sớm hơn một chút, không phải hắn còn phải nghẹn cả nướ© ŧıểυ hay sao.

...

Nguyên Hề vẫn luôn không giấu được cái gì.

Nha đầu này nghĩ cái gì, làm cái gì đều nhất định sẽ thể hiện ra ngoài.

Ví dụ như mấy ngày gần đây, nàng cố hết sức để trốn tránh Dư Nhất Mục.

Thực ra là vì nàng không biết nên đối mặt với hắn như thế nào thôi.

Bây giờ nàng chỉ cần nghĩ tới hắn là sẽ nhớ tới những gì đã nhìn thấy vào ngày đó, cảnh tượng đó giống như ác mộng bay lượn trước mặt nàng, làm thế nào cũng không tan biến.

Thậm chí là nàng vẫn cảm thấy có thể ngửi được mùi đó.

Thực ra không phải là ghét bỏ.

Chỉ là nàng da mặt mỏng, vô cùng thẹn thùng.

Vậy là Nguyên Hề ở trong phòng suốt hai ngày không ra ngoài, hoàn thành công việc thêu hoa vốn cần mười ngày để làm.

Ánh nắng bên ngoài rất đẹp.

Nguyên Hề nhẹ nhàng đẩy một góc cửa sổ, ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài, ánh nắng đột ngột khiến đôi mắt nàng hơi đau nhức. Cô nương nhíu mày, nâng tay chắn ánh nắng, đợi một lúc sau mới thích ứng được.

Không thể tiếp tục như vậy nữa.

Nguyên Hề quay đầu nhìn những thành phẩm thêu hoa trên bàn, nàng nghĩ, đã thêu xong rồi thì mang đến cửa tiệm của Tinh Tinh đi, tiện thể ra ngoài hít thở không khí.

Nàng thu dọn giỏ thêu, dùng một mảnh vải phủ lên trên. Khi mở cửa đi ra ngoài, nàng còn thận trọng mở một góc cửa nhìn xung quanh, xác định trong viện không có ai thì mới xách mép váy, thả nhẹ bước chân, mau chóng đi qua.

Vị trí cửa tiệm của Nguyên Tinh Tinh nằm trên con đường đông người, là nơi phồn hoa nhất Trúc Khê trấn, được tính là cửa tiệm tốt nhất của Nguyên gia, cũng là thứ mà Nguyên Tinh Tinh dùng hết một năm học hỏi mới có thể giành vào trong tay.

Dùng cách nói của Nguyên Tinh Tinh thì chính là, một đám người của Nguyên gia, kẻ này ích kỷ hơn kẻ kia, không phải người tốt đẹp gì.

Cho nên nàng ấy nhất định phải mưu toan một con đường riêng, chí ít thì cũng phải lấy được của hồi môn trước.

Cửa tiệm này của nàng ấy tên là “Duyệt Nhân”, là do Tinh Tinh tự đặt. Nàng ấy vốn muốn đặt là “Mỹ Nhân”, nhưng Nguyên Hề lại nói cái tên này không tốt lắm, cũng chưa từng thấy thợ may nào lại gọi cửa tiệm của mình như vậy, khó nói bên trong hoạt động buôn bán những cái gì.

Vậy là nàng ấy suy nghĩ một lát, đổi thành Duyệt Nhân, mang ý nghĩa mỹ nhân vui vẻ.

Nguyên Hề đến lúc giữa trưa, trên đường phố không có nhiều người, nhưng ngoài cửa tiệm lại có một vị công tử mặc y phục màu xanh, môi mỏng mắt phượng, môi hồng răng trắng, giống như yêu nghiệt giữa ban ngày, dung mạo khó có thể bỏ qua.

Y đứng ở ngoài cửa không vào trong, liên tục nhìn vào trong thăm dò, đột nhiên nhìn thấy Nguyên Hề thì lập tức xông lên chặn nàng lại, vui vẻ nói: “Nguyên Hề.”

Nguyên Hề kịp thời dừng lại.

Nàng biết Tống Thanh Hòa.

“Ngươi chớ nói chuyện với ta, muốn đợi thì tự đợi đi, không liên quan đến ta.” Không đợi Tống Thanh Hòa mở miệng, Nguyên Hề đã lên tiếng ngăn cản kịp thời, sau đó vòng qua người y muốn đi vào trong.

Tống Thanh Hòa đâu từ bỏ dễ dàng như vậy.

Y túm lấy tay Nguyên Hề.