Chương 21

Lửa giận của Dư Nhất Mục cả một buổi tối rất lớn.

Hắn ngồi trong phòng, càng nghĩ càng buồn bực, càng nghĩ càng không vui, sợ bản thân tức giận đến mức rụng tóc nên ngồi trước bàn uống hết một bình trà lạnh.

Thế là đến nửa đêm bị cảm giác muốn đi vệ sinh ép tỉnh.

Hắn mơ màng rời khỏi giường, châm đèn, đi giải quyết nhu cầu cá nhân, khi đang chuẩn bị kéo quần lên thì Nguyên Hề đã xuất hiện ở bên cạnh.

Trong khoảnh khắc đó, cả gian phòng trở nên vô cùng yên tĩnh.

Đầu óc của Dư Nhất Mục cũng bị chuyện này làm cho mơ hồ.

Mãi đến khi Nguyên Hề hét lên, Dư Nhất Mục mới dùng một tay kéo quần, tay kia che miệng Nguyên Hề, cố gắng che kín âm thanh của nàng, vội vàng nói: “Muội đừng hét.”

Đêm hôm khuya khoắt, nàng hét như vậy, không phải sẽ dẫn toàn bộ người trong phủ tới hay sao?

Đến lúc đó thì thực sự không ổn.

Nguyên Hề nặng nề thở hai cái, cũng ý thức được nếu bản thân còn hét sẽ không tốt lắm, lập tức ép bản thân dừng lại, chỉ là ngay sau đó, nàng lại đột nhiên phát hiện ra một việc.

“Dư Nhất Mục, huynh buông tay ra.”

Khuôn mặt trắng nõn của Nguyên Hề đột nhiên đỏ ửng.

Hắn vừa mới... Tay còn chưa rửa đã trực tiếp che miệng của nàng...

“Vậy thì muội đứng hét.” Dư Nhất Mục cảnh cáo một tiếng, vẫn chưa buông tay, vẻ mặt lo lắng nhìn Nguyên Hề, chỉ sợ nàng lại hét ầm lên.

Nguyên Hề nào nghe được nhiều như vậy, nàng gấp gáp đến giậm chận, thấp giọng hô: “Huynh mau buông ra!”

Dư Nhất Mục thận trọng buông tay.

Hắn vừa thả tay ra, Nguyên Hề đã đưa tay lau miệng, chẳng biết tại sao, nàng vẫn cảm thấy có thể ngửi thấy một ít mùi, khó chịu đến lạ, cho dù là trong bóng đêm cũng có thể trông thấy khuôn mặt của nàng đỏ bừng, đôi môi dưới bị cắn chặt, vừa ướt vừa đỏ.

“Dư Nhất Mục, huynh...” Nguyên Hề đã hoàn toàn rằng bản thân tới đây để làm gì, trước mặt nàng chỉ còn cảnh tượng đó, càng nghĩ thêm thì trái tim càng đập nhanh hơn, thậm chí còn không dám ngẩng đầu lên.

Thậm chí còn hoàn toàn quên mất bản thân tới đây làm gì.

Nguyên Hề dừng một chút, chỉ cảm thấy chỗ này không thể ở lại nữa, quay người chạy ra ngoài, vô cùng bối rối mà ra khỏi phòng, hơi thở phập phồng.

Rõ ràng là nàng đã nhìn thấy thứ đồ kia, cái đó... Thực sự xấu, hoàn toàn không hợp với khuôn mặt của Dư Nhất Mục.

Mặc dù kiếp trước nàng đã thành thân với Vệ Đình, nhưng số lần hắn ta về nhà không có bao nhiêu, hơn nữa dù quay về ngủ qua đêm thì cũng chỉ nằm bên cạnh nàng, ngay cả đêm tân hôn cũng như vậy.

Trước khi xuất giá, Nguyên Hề đã nghe cữu mẫu nói về chuyện nam nữ, lúc đó đỏ mặt nghe hết, bản thân vô cùng xấu hổ, nhưng cũng hiểu được một chút, chỉ là cho dù đã thành thân, Vệ Đình cũng chưa từng chạm vào nàng.

Khi đó Nguyên Hề cũng có chút nghi hoặc.

Thái độ của Vệ Đình dành cho nàng vốn vẫn luôn rất tốt, mấy ngày trước khi thành thân, hắn ta còn tỉ mỉ hỏi nàng muốn bố trí phòng của họ như thế nào, muốn chăn mền ra sao, muốn cái màn giường nào. Hắn ta dịu dàng nói với nàng, tất cả đều sẽ chuẩn bị theo sở thích của nàng.

Khi đó, Nguyên Hề đã thật lòng chờ mong tương lai của họ.

Nàng thậm chí còn nhớ rõ, ánh mắt hắn ta nhìn nàng khi ấy tràn ngập tình cảm.

Nhưng bắt đầu từ buổi tối ngày thành thân, Vệ Đình dường như trở nên không thích hợp, hắn uống rượu ở bên ngoài, uống đến khuya mới về nhà, sau đó vén khăn trùm đầu của nàng, lẳng lặng nhìn nàng, không biết đang suy nghĩ cái gì, nét mặt lại có phần phức tạp.

Sau đó hắn ta cởϊ áσ nằm xuống bên cạnh nàng, không nói một lời.

Cho tới bây giờ Nguyên Hề vẫn không nghĩ được lý do hắn ta đột nhiên biến thành như vậy.

Chỉ là nàng cũng không cần nghĩ nữa.

Nhưng lúc này Nguyên Hề che mặt mình, chỉ có thể nỗ lực khiến bản thân đừng nghĩ đến hình ảnh đó nữa, mà càng ép buộc chính mình như vậy, hình ảnh lại càng thêm rõ ràng. Nàng chạy về phòng của mình, đóng cửa lại, liên tục giậm chân.

Không phải nàng muốn đi đòi quà sao?

Lần này thì hay rồi, không chỉ không đòi được quà, về sau nàng còn gặp Dư Nhất Mục như thế nào đây?

Thực sự là phiền muốn chết!

Phiền muốn chết!

...

Sáng sớm hôm sau, Liên Xuyên vui vẻ đi gọi Dư Nhất Mục dậy.

Tối hôm qua sau khi nói chuyện với biểu tiểu thư, biểu tiểu thư đã đi tìm thiếu gia, Liên Xuyên cảm thấy bản thân đã làm một chuyện vô cùng chính xác, nhất định là giúp được thiếu gia, không cần nghĩ cũng biết tâm trạng của thiếu gia sẽ rất tốt.

Suy nghĩ như vậy, trong lòng y cũng đặc biệt vui vẻ.

“Thiếu gia, hôm qua nô tài đã đưa mấy con rối mà người khắc cho biểu tiểu thư xem rồi.”

Liên Xuyên vừa nhìn thấy Dư Nhất Mục đã mở miệng tranh công, tuy là cố gắng làm vẻ mặt lạnh nhạt, nhưng ý cười đã khó mà kiềm chế. Y cong khóe môi nhìn Dư Nhất Mục, ánh mắt không chút che giấu.