Dư Nhất Mục cảm thấy chân đau đớn, còn chưa phản ứng lại, một lát sau khi nâng mắt thì thấy cái cửa trước mắt đã đóng chặt.
Hắn nâng tay muốn gõ cửa, nhưng khi sắp chạm vào cánh cửa thì Dư Nhất Mục lại hung hăng cắn răng, thu hồi tay lại.
Nha đầu chết tiệt đó.
Nàng và Vệ Đình cũng chỉ mới quen biết được một ngày, người ta tặng quà cho nàng, nàng đã nói chuyện giúp, không chịu nghe khuyên bảo, thực sự tính là hiếm có.
Dư Nhất Mục quay người trở về phòng, khuôn mặt khó chịu, ném con rối sang một bên, không muốn nhìn lại nữa, chỉ thấy chướng mắt.
“Ném đi ném đi ném đi, thứ gì vậy chứ.” Dư Nhất Mục vẫn không nhịn được mà nhìn chằm chằm vào con rối, rất muốn cầm lên ném ra ngoài, nhưng hắn đã khắc lâu như vậy rồi, không nỡ vứt.
Liên Xuyên giơ tay về phía con rối, nuốt nước miếng, thận trọng nói: “Thiếu gia, thực sự muốn vứt đi à?”
Tay y còn chưa đυ.ng tới, Dư Nhất Mục đã hung hăng liếc qua, Liên Xuyên sợ tới mức vội vàng thu tay lại.
“Cút.”
Trước khi Dư Nhất Mục đã tới, Liên Xuyên đã kịp thời chạy đi.
...
Phòng của Vệ Đình ở phía đông Dư phủ.
Mà phòng của Dư Nhất Mục và Nguyên Hề lại ở phía tây.
Đó là gian phòng do Dư Nhất Mục yêu cầu hạ nhân sắp xếp, rõ ràng là có thể nhìn ra từ hành vi này, hắn không có ý tốt.
Tất nhiên là trước đó, hắn cũng đã nhìn ra Vệ Đình mới là kẻ có ý không tốt.
Dư Nhất Mục trầm ngâm suy nghĩ, nhất định là hắn ta có ý với Hề Hề.
Không thể để hắn ta thành công.
Bây giờ Vệ Đình đang đứng trước cửa sổ, ngước mắt nhìn về phía tây, lòng bàn tay hơi nắm chặt, bên trong là một miếng ngọc bội sáng lấp lánh. Chất ngọc ấm áp, điêu khắc tinh xảo, là một đồ vật quý giá hiếm có.
Về Đình nâng cái tay cầm ngọc bội lên, nhẹ nhàng vuốt ve, một hồi lâu, hắn ta đột nhiên nắm chặt miếng ngọc bội, ngước mắt, nhìn chằm chằm vào gian phòng phía tây.
Đây là ngọc bội tổ truyền của Vệ gia, vừa rồi hắn ta muốn tặng cho Nguyên Hề.
Chỉ là nàng không muốn nhận, thậm chí còn không gặp mặt hắn ta.
Mười ngày trước, hắn ta mơ thấy một giấc mộng.
Chẳng biết tại sao, giấc mộng đó đặc biệt chân thực, đến mức hắn ta có thể nhìn rõ ràng từng chi tiết nhỏ, thậm chí còn có thể cảm nhận được từng cảm xúc, từ mừng rỡ phấn khích đến đau buồn vô tận.
Ở trong mộng, cô nương tên là Nguyên Hề đấy thích hắn ta, từ lần đầu gặp mặt, nàng đã luôn thích đi theo sau hắn ta, mà hắn ta cũng thích cô nương thiện lương đơn thuần như tia nắng ấy từ tận đáy lòng.
Sau đó, nàng gả cho hắn ta.
Những chuyện xảy ra sau đó như mây khói trôi qua trong giấc mộng, mơ hồ không rõ ràng, đến chưa đến nửa năm sau đó, nàng chết.
Nàng ngã ngay trước mặt hắn, máu tươi chảy xuống.
Giấc mộng cũng dừng lại ở đây.
Nhưng sau khi tỉnh lại, hắn ta đổ mồ hôi lạnh đầy đầu, trái tim như bị siết chặt, giống như có vô số cái kim sắc nhọn đâm vào, đau đến mức gần như không thở nổi.
Khi đó hắn ta mờ mịt không thôi, không biết làm sao cho phải, chỉ muốn tới gặp cô nương này, vậy là đã đi từ Tầm Thành đến Trúc Khê.
Lần này, hắn ta tuyệt đối không để kết thúc bi thảm như ở trong mộng xảy ra.
“Vì sao nàng ấy lại tránh né ta vậy chứ?”
Vệ Đình chậm rãi nhíu mày, nghĩ tới chuyện này, không sao hiểu rõ.
Trong mộng, thực ra là hắn ta đi du lịch ngang qua Trúc Khê, gặp được cô nương ấy trên đường, mà lần này, tuy là hắn ta chủ động tới Dư phủ, nhưng có lẽ cũng không có ảnh hưởng gì.
Chỉ là thái độ của Nguyên Hề khiến hắn ta cảm thấy bất ngờ.
Không nên như vậy... Lẽ nào là hắn ta tính toán sai gì đó rồi sao?
“Công tử, đó chẳng qua chỉ là một giấc mộng thôi, người không cần phải quá để ý.” Một âm thanh trầm thấp vang lên trong bóng tối, phía sau bình phong dường như có một bóng người đang ẩn náu trong bóng tối.
“Giấc mộng và hiện thực không liên quan đến nhau.”
Khi ánh mắt nhìn thấy mảnh trời triều ngoài kia, Vệ Đình trợn tròn mắt, đột nhiên nhìn thấy một mảng máu tươi, hắn ta đột nhiên nhớ tới hình ảnh nàng máu me khắp người mà ngã xuống trước mặt hắn ta...
Trái tim không khỏi run rẩy.
“Sẽ không đâu, ở trong mộng ta đã cưới nàng ấy, vậy thì lần này nhất định cũng sẽ là như vậy, chỉ là... Ta tuyệt đối sẽ không để nàng bị sát hại nữa.”
Vệ Đình nói xong thì đột nhiên nắm chặt ngọc bội, ánh mắt lộ ra vẻ kiên định.
Hắn ta tin tưởng có một ngày, nàng nhất định sẽ cam tâm tình nguyện nhận miếng ngọc bội này.
...
Liên Xuyên đi đến hậu viện, tay xách vạt áo, dường như bên trong chứa rất nhiều thứ, y dùng một tay giữ cẩn thận, tay kia gõ cửa.
“Biểu tiểu thư, biểu tiểu thư.”
Liên Xuyên sợ Dư Nhất Mục ở đối diện nghe thấy nên chỉ có thể cố gắng đè nén âm thanh, ngay cả khi gõ cửa cũng phải nhẹ nhàng, không dám dùng sức.
Sau khi y gõ hai lần, Nguyên Hề mở cửa.
Sắc mặt nàng lạnh nhạt, sau khi mở cửa cũng không nói lời nào, chỉ lẳng lặng đứng đó nhìn Liên Xuyên.
Bởi vì vừa mới giận dữ với Dư Nhất Mục, nàng nhìn thấy Liên Xuyên cũng không cảm thấy vừa mắt, không thực sự muốn phản ứng.
Liên Xuyên cẩn thận mở vạt áo ra, những thứ bên trong hiện ra trước mặt Nguyên Hề...
Âm thanh gỗ va chạm vang lên.
Mượn ánh sáng từ đèn trong đình, Nguyên Hề nhìn xuống, trong bóng tối bao phủ, nàng có thể lờ mờ thấy được những con rối gỗ với đủ kiểu dáng.
Vô cùng kỳ quặc, thô sở giản lược, nhìn qua thì giống nhau, nhưng nếu nhìn kỹ thì đều không giống.
Bên trên những con rối còn dính chút máu.
Đếm được khoảng mười con.
“Đây là?” Nguyên Hề nhíu mày, nghi hoặc nhìn Liên Xuyên, rõ ràng là không hiểu lý do y cầm những thứ này đến cho nàng xem.
“Đây đều là món quà mà thiếu gia tự tay khắc suốt một tháng nay vì muốn tặng cho biểu tiểu thư, chỉ là khắc hỏng rất nhiều mới có được một thành phẩm.” Liên Xuyên giải thích.
Những con rối bị hỏng trước đó đã bị Dư Nhất Mục vứt đi, cũng may là Liên Xuyên cảm thấy ném mấy cái này đi không được tốt lắm, vậy nên đã nhặt hết về rồi để ở hậu viện.
Đêm nay, Dư Nhất Mục trằn trọc không yên lòng, Liên Xuyên sợ thiếu gia sẽ coi mình là chỗ trút giận nên mới nghĩ, muốn cởi chuông phải nhờ người buộc chuông, nên là biểu tiểu thư ra tay mới phải.
Vậy là y suy nghĩ một lúc rồi đã tìm hết mấy con rối ở hậu viện đến đây.
Nguyên Hề đưa tay cầm một con rối lên trước mặt mà nhìn, bên trên có một vết cắt dài, ở cuối vết cắt ấy là một dấu vân tay nhuốm máu.
Nàng có thể tưởng tượng ra khi Dư Nhất Mục khắc cái này đã không cẩn thận chệch hướng, cắm thẳng vào tay rồi chảy máu.
Liên Xuyên nhìn con rối mà Nguyên Hề đang quan sát chăm chú, nét mặt nàng vi diệu, cũng không nói chuyện, y liền vội vàng giải thích: “Thực ra thành phẩm cuối cùng của thiếu gia vẫn rất đẹp mắt, không, không xấu như vậy đâu.”
Chẳng qua là trong lòng trong mắt y đều thể hiện rõ, những thứ vô dụng mà Dư Nhất Mục khắc ra thực sự rất xấu.
Nguyên Hề nghĩ mãi mà không rõ, vì sao hắn tốn nhiều tâm tư để chuẩn bị quà cho nàng như vậy mà lại không đưa cho nàng, còn giận dữ với nàng, với những gì hắn nói, ai nghe cũng sẽ tức giận thôi.
Thực ra hắn có thể tốn nhiều tâm tư như vậy, nàng đã rất cảm động rồi, cho nên dù không ưa nhìn cũng không sao, nàng đều thích.
“Biểu ca ngủ rồi sao?” Nguyên Hề rũ mắt suy nghĩ một lúc rồi nói, giọng điệu rất dịu dàng.
Ngày hôm nay sắp trôi qua rồi.
Trôi qua thì không phải là sinh thần của nàng nữa.
Liên Xuyên suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu nói: “Có lẽ là chưa.”
“Ngươi đưa cho ta.” Nguyên Hề ôm lấy số rối gỗ trong tay Liên Xuyên, đặt vào trong phòng của mình rồi xua tay với Liên Xuyên, ra hiệu cho y rời đi, nói: “Để ta sang xem một chút.”
Trời đã rất muộn, gần đến giờ tý rồi, Nguyên Hề nắm tà váy, cẩn thận đi qua, thấy trong phòng đen xì thì suy nghĩ một lúc rồi đi đến bên cửa sổ, thăm dò gọi: “Biểu ca.”
Nguyên Hề đẩy một góc cửa sổ, có thể lờ mờ nhìn thấy trong phòng có chút ánh sáng, nàng mím môi đợi một chút, không nghe thấy có người đáp lại liền đẩy cửa đi vào.
Nguyên Hề mơ hồ nghe thấy tiếng nước.
Âm thanh ấy như một cột nước đổ ào ào vào chiếc thùng gỗ, trong màn đêm tĩnh lặng lại càng vang lên rõ rệt. Nguyên Hề ngẩng đầu nhìn quanh, phát hiện trong phòng chẳng có ai, bèn bước chân đi về phía ánh sáng đang le lói phía trước.
Chỗ này có một cái bình phong chặn lại.
Bước qua bình phong, đi theo hướng ánh sáng, Nguyên Hề nhìn thấy một bóng hình không quá rõ ràng, nàng lập tức gọi: “Biểu ca...”
Khi nói chuyện, ánh mắt của nàng di chuyển xuống, nhìn thấy Dư Nhất Mục chỉ mặc bộ đồ lót, quần cởi một nửa, tay đang vịn vào đồ vật giữa hai chân, cột nước kia cũng vừa trọn rơi xuống thùng gỗ trước mặt nàng.
Nguyên Hề cứ như vậy nhìn chằm chằm vào giữa hai chân hắn, toàn bộ đầu óc đều mất đi ý thức, cứ nhìn như vậy, cũng không biết nên làm sao cho phải, ước chừng một lát, nàng đột nhiên ý thức được cảnh tượng trước mặt là gì, lập tức mở miệng hét lớn.
Một tiếng hét phá vỡ bầu trời đêm an tĩnh.