Nguyên quán của Dư gia là ở Tầm Thành.
Dư Hiển Vinh đã từng làm quan nhiều nơi, phần lớn là ở Giang Nam, từng làm đến chức cao nhất là Thứ sử, sau đó lại bởi vì muội muội duy nhất, Dư Nghi Uyển gả đến Trúc Khê, sợ bà một mình không có mẫu tộc chống lưng sẽ lẻ loi hiu quạnh, bị người ta bắt nạt nên sau khi từ quan, Dư gia đã chuyển đến Trúc Khê.
Chỗ này non xanh nước biếc, cảnh sắc động lòng người, còn là một nơi dưỡng lão rất tốt.
Vệ gia và Dư gia từng có quan hệ tốt, phụ thân của Vệ Đình và Dư Hiển Vinh trên quan trường là người cùng phe, lại càng thêm nhất trí, dần dà, quan hệ cũng trở nên rất tốt.
Lần này Vệ Đình đến Trúc Khê, nói là ra ngoài đi du lịch, vừa vặn đi qua đây thì tới thăm Dư Hiển Vinh một chút.
“Con không rảnh, không đi.” Dư Nhất Mục nhanh chóng từ chối.
Chẳng biết tại sao, mỗi khi nhìn thấy tên Vệ Đình này thì hắn sẽ có cảm giác thù địch, trong lòng cũng không được thoải mái.
Còn dẫn tên này ra ngoài chơi... Hắn chỉ sợ nửa đường đã không nhịn được mà đâm một đao gϊếŧ chết người.
Vưu Thục nhìn thái độ này của Dư Nhất Mục thì cũng tức giận.
Chỉ là đang ở trước mặt người ngoài, tất nhiên là bà không thể nổi nóng, chỉ có thể nhịn sự giận dữ này lại, nói với Nguyên Hề ngoan ngoãn ở bên cạnh: “Hề Hề, vậy thì ngày mai con dẫn Vệ công tử đi nhé.”
Động tác trên tay Nguyên Hề dừng lại.
Nàng còn chưa nói chuyện, Dư Nhất Mục đã nuốt thức ăn trong miệng xuống rồi cắn răng liếc nàng, dáng vẻ rất hung dữ, chính là đang cảnh cáo nàng nếu dám đồng ý thì nhất định sẽ chết.
Ánh mắt này quá mức nhiệt liệt, gần như toàn bộ người trong phòng đều cảm nhận được, Nguyên Hề suy nghĩ một lúc rồi thấp giọng nói: “Mấy ngày hôm nay con phải giúp Tinh Tinh thêu hoa, sợ là không có thời gian.”
Nàng không muốn có bất cứ quan hệ gì với Vệ Đình nữa.
Nàng nghĩ, có lẽ hắn ta cũng chỉ nghỉ ngơi ở đây một thời gian ngắn thôi, chỉ cần nàng không tới gần hắn ta, đợi hắn ta rời đi thì sau này cũng không gặp lại nữa.
Chỉ là người lạ thôi.
Dư Nhất Mục hừ một tiếng.
“Hôm qua con đã đi dạo gần hết các nơi rồi, không cần làm phiền Dư thiếu gia và biểu tiểu thư. Ngược lại là gia phụ còn rất nhiều lời muốn con truyền đạt, con cứ ở trong phủ nói chuyện với bá phụ là được rồi.”
Vệ Đình nói như vậy cũng đã hòa giải được sự gượng gạo này.
Tất nhiên là Dư Hiển Vinh và Vưu Mục cũng không tiếp tục nói thêm.
Chỉ cảm thấy Vệ Đình thật hiểu chuyện, không dễ gì mới tới một chuyến, còn bị họ làm chậm trễ.
...
Ăn cơm xong, Dư Nhất Mục ở trong phòng một mình, buồn bực không vui.
Hắn nắm vuốt con rối trên tay, ngơ ngác nhìn nó hồi lâu, cử chỉ vô cùng điên rồ, không nói lời nào, chỉ ngồi như vậy.
Điều này thực sự khiến Liên Xuyên rùng mình.
Thiếu gia nhà mình là người thế nào, tất nhiên là y hiểu rõ nhất, cho dù có thể nhưng rất hiếm khi yên tĩnh bất động, cái miệng chưa bao giờ dừng nói.
Mà bây giờ đã không lên tiếng khoảng một canh giờ rồi.
Sao Liên Xuyên có thể không sợ chứ.
Sau khi thấy trời đã tối, Liên Xuyên nuốt một ngụm nước bọt, tiến lên thận trọng nói: “Thiếu gia, vết thương trên tay người cần được băng bó.”
Lưỡi dao ấy được mài sắc bén, rạch lên tay của Dư Nhất Mục, để lại vô số vết cắt nhỏ li ti. Trước đó máu đã thấm ra rồi đông lại, nhưng giờ lại bị hắn ấn mạnh xuống như thế, thực sự khiến cả Xuyên nhìn thôi cũng thấy đau.
Dư Nhất Mục vẫn nhìn chằm chằm vào con rối trong tay, ánh mắt ngưng đọng, đôi mắt mở to, hắn lên tiếng vô cùng tiếc nuối: “Năm nay muội ấy còn không đòi quà sinh nhật từ ta.”
Liên Xuyên mím môi bất đắc dĩ.
Y rất muốn trực tiếp trả lời một câu: Biểu tiểu thư không hỏi, lẽ nào người lại không tặng sao?
Dù sao cũng là sinh thần của nàng, hơn nữa, biểu tiểu thư cũng không phải thích đòi quà.
Chỉ là Liên Xuyên không dám nói.
Mặc dù trong lòng y thực sự cảm thấy Dư Nhất Mục đang tự làm khổ chính mình.
Dư Nhất Mục nắm con rối trong tay, do dự ngước mắt, qua cánh cửa sổ nửa mở trong phòng, hắn đột nhiên trông thấy Vệ Đình đang đứng ở cửa phòng Nguyên Hề.
Không biết có phải là vừa mới đi ra từ bên trong hay không.
Đây chính là đòn cảnh cáo.
Dư Nhất Mục đột nhiên đứng dậy.
Tiểu tử này vừa mới đến đã tùy tiện đi lung tung, phòng trong Dư phủ của họ là nơi hắn ta muốn vào thì vào à?
Thực sự là ép hắn gϊếŧ người mà!
Dư Nhất Mục giận dữ nghĩ trong đầu, cứ như vậy đi đến cửa phòng đối diện, Vệ Đình đã sớm rời đi, hắn liền kéo Tử Uyển mà hỏi: “Vừa rồi hắn đến đây làm gì?”
Tử Uyển nhíu mày, nghĩ mãi mới hiểu được “Hắn” là ai.
Là Vệ công tử vừa mới tới.
“Tặng quà sinh thần cho biểu tiểu thư, nhưng...”
Tử Uyển ới chỉ nói được nửa câu, Dư Nhất Mục đã nổi giận đẩy cửa đi vào, hoàn toàn chặn những lời còn lại của Tử Uyển.
Nàng ấy há hốc miệng, âm thầm nói nốt lời còn lại.
“Biểu tiểu thư nói không gặp, không chỉ không gặp, thậm chí còn không nhận quà...”
Lúc Dư Nhất Mục đẩy cửa đi vào phòng, Nguyên Hề đang ngồi trước gương, trên tay cầm một đôi khuyên tai hoa lê hình phù dung ướm thử lên tai, nhìn rất yêu thích, mà trên bàn còn có một hộp gỗ nhỏ, có lẽ chính là để đựng đôi khuyên tai kia.
Nàng nhìn thấy Dư Nhất Mục đi vào thông qua gương, khi quay đầu vẫn nắm đôi khuyên tai ấy, cười tủm tỉm nói: “Biểu ca, nhìn được không?”
Khoảng nửa canh giờ trước, Tinh Tinh đã tới, hôm nay nàng ấy hơi bận, liên tục xin lỗi Nguyên Hề vì đến muộn, sau đó tặng đôi khuyên tai này và một mặt dâng chuyền làm quà sinh thần cho nàng.
Từ trước đến giờ, Tinh Tinh luôn thích những đồ vật có hình phù dung, đôi khuyên tai đỏ tươi rực rỡ lấp lánh ánh sáng càng tôn làn da của người đeo thêm trắng trẻo. Trước giờ Nguyên Hề đeo trang sức đều rất giản dị, nhưng lúc này thử lên như thế, nàng lại vô cùng thích món quà này.
Kiếp trước sau khi gả cho Vệ Đình ở Tầm Thành, nàng gần như không quen biết ai, các tiểu thư phu nhân quan gia đều ghét bỏ một cô nữ tới từ nơi nhỏ bé như nàng, không muốn quen biết nàng, cuộc đời nàng trong nửa năm ở đó không có chút thú vị nào.
Trong khoảng thời gian ngay cả Vệ Đình cũng không về nhà, nàng chỉ có thể nói chuyện với chính mình, hoặc là lẳng lặng thêu thùa.
Thêu nhiều rồi lại không có chỗ để dùng, thực sự không có ý nghĩa gì.
Nhưng mà lúc đó, nàng không hề oán hận.
Nàng chỉ luôn cho rằng gả cho Vệ Đình chính là chuyện hạnh phúc nhất đời này của nàng, những việc còn lại đều có thể thỏa hiệp.
Nhưng cho tới bây giờ nàng mới nhận ra, thời gian đó chẳng thể nào sánh được với bây giờ.
Bây giờ, nàng có biểu ca, cữu cữu và cữu mẫu ở bên cạnh, còn có Tinh Tinh và các bằng hữu nàng quen biết, đó đều là những người quan tâm đến nàng, sẽ ở cạnh nàng vào sinh thần, tặng quà cho nàng.
Thực sự không hiểu lúc trước nàng suy nghĩ như thế nào mà lại cam tâm tình nguyện bỏ đi tất cả để đến một nơi xa lạ.
“Không đẹp, xấu chết mất.” Dư Nhất Mục lạnh lẽo nói.
Tất nhiên là hắn sẽ cho rằng thứ này là do Vệ Đình tặng nàng.
Nguyên Hề rên khẽ một tiếng.
Nàng quay đầu đi, nhìn thêm hai lần, sau đó lại thận trọng đặt vào hộp gỗ, nói: “Ta lại cảm thấy rất đẹp, dù sao ta cũng thích.”
“Người khác tùy tiện tặng cho muội một thứ đồ chơi mà muội cũng thích, Nguyên Hề, sao muội lại không có đầu óc như vậy chứ, nếu hắn lừa gạt thêm hai câu, có phải muội sẽ chạy theo người ta luôn không?”
Dư Nhất Mục đột nhiên gõ lên đầu nàng, sức lực rất mạnh, nàng đau đến mức chưa kịp phản ứng, hắn lại tiếp tục mắng: “Nguyên Hề, bây giờ trong đầu muội đều là bột nhão à?”
Nguyên Hề cũng không biết tại sao Dư Nhất Mục lại đột nhiên tức giận.
Hắn chưa bao giờ đánh nàng nặng như vậy.
Giận dữ với nàng, còn lên tiếng trách mắng, dáng vẻ vô cùng ghét bỏ, hoàn toàn không có lý do. Nghĩ đến chuyện trước đó hắn nói gì nàng cũng nhịn, nhưng hôm nay là sinh thần của nàng...
Dựa vào cái gì mà hắn cứ như vậy chứ...
“Dư Nhất Mục.” Nguyên Hề đứng dậy, phồng má nhìn hắn, tức giận nói: “Huynh có thể nói lý một chút không, hôm nay là sinh thần của ta, huynh không tặng quà thì thôi đi, còn nói ta như vậy... Ta nói cho huynh biết, cho dù cái này không đẹp thì cũng tốt hơn huynh, huynh thậm chí còn không có quà, ít nhất thì tỷ ấy còn nghiêm túc chọn cái này cho ta.”
Nguyên Hề đưa tay đẩy hắn ra ngoài, tức giận nói: “Huynh ra ngoài đi, ta không muốn nhìn thấy huynh, ta ghét huynh muốn chết.”
Nói xong, Nguyên Hề cứ như vậy mà đẩy hắn ra ngoài cửa, chỉ là chưa hết giận nên nàng còn hung hăng đá lên chân hắn một cái, sau đó thu chân lại, đóng cửa thật mạnh.
Mặc dù trước kia cũng thường xuyên cãi nhau với hắn như vậy, nhưng từ sau khi vào Dư gia, nàng chưa từng tức giận với hắn, nhưng lần này là do hắn quá đáng.