Chương 18

“Nói bậy!” Dư Nhất Mục vừa nghe xong đã đá Liên Xuyên một cước, may là Liên Xuyên đã có phòng bị từ sớm, vội vàng tránh sang một bên.

Không có cách nào, thiếu gia nhà mình tính tình khô khan, hơi không hài lòng là động tay động chân, Liên Xuyên ở bên cạnh hắn lâu như vậy, tất nhiên cũng tạo được khả năng phản ứng tốt.

“Giai nhân cái rắm! Chỉ bằng Nguyên Hề mà cũng coi là giai nhân à?”

Dư Nhất Mục giận dữ, suy nghĩ thấy không được thích hợp, hắn lập tức cầm lấy con rối trên bàn mà đi ra ngoài, trong miệng vẫn luôn lải nhải: “Còn công tử tuấn tú, ta cũng muốn xem xem là thứ xấu xí gì.”

Liên Xuyên còn chưa phản ứng lại thì đã nhìn thấy thiếu gia nhà mình biến mất như gió, y ngơ ngác đuổi theo.

Động tác của Dư Nhất Mục rất nhanh, vẻ ngoài vẫn bình thản, nhưng bước chân lại như bôi dầu, vừa nhanh vừa gấp, không mất bao lâu đã đến nơi.

Vừa vào cửa đã nhìn thấy Nguyên Hề ngồi ở đó, ánh mắt rũ xuống, nhìn vô cùng ngoan ngoãn, nhìn thế nào cũng khiến trái tim của Dư Nhất Mục hoảng hốt, mà tên nam tử ngồi đối diện nàng thì lại dùng ánh mắt thiêu đốt nhìn chằm chằm vào Nguyên Hề, giống như muốn đυ.c ra một cái lỗ trên người nàng vậy.

Thực sự khiến người ta khó chịu.

Dư Nhất Mục thực sự muốn trực tiếp móc mắt của tên kia ra.

Tiện thể còn phải móc cả mắt của Liên Xuyên nữa.

Còn cái gì mà công tử tuấn tú, kiểu nghiêng đầu liếc mắt này còn không so được với mấy lão nam nhân nữa, xấu, xấu đến mức mắt hắn cũng đau.

“Hề Hề, không phải muội nói muốn nấu ăn cho ta à? Sao bây giờ còn chưa làm?”

Dư Nhất Mục dùng dáng vẻ “Ta chính là lão đại”, không coi ai ra gì mà đưa tay kéo Nguyên Hề, trực tiếp giữ cổ tay nàng, nói: “Đi thôi.”

Dư Hiển Vinh lạnh nhạt ho hai tiếng.

“Nhất Mục!”

Vưu Thục thấy tình huống không đúng, vội vàng ngăn cản Dư Hiển Vinh, đồng thời chớp mắt với Dư Nhất Mục, giọng nói dịu dàng, chậm rãi nói: “Hôm nay là sinh nhật của Hề Hề, sao có thể để con bé xuống bếp chứ.”

Nếu không phải đang có người ngoài ở đây, Vưu Thục đã hét những lời này ra rồi.

Tính cách dịu dàng nhiều năm của bà sắp bị Dư Nhất Mạnh mài thành một phụ nhân mạnh mẽ rồi.

Thật đúng là sinh ra một nhi tử tốt, chỉ mấy năm đã tra tấn bà thành như vậy.

Nguyên Hề lại chỉ ước được mau chóng rời đi.

Không biết tại sao hôm nay nhìn thấy Vệ Đình, nàng cứ cảm thấy người này không giống trong ký ức, hắn ta vốn có tính tình khá bình thản, nho nhã như làn gió, nhưng bây giờ lại nóng như lửa thiêu đốt, giống như đang kiềm chế điều gì đó, khiến Nguyên Hề không khỏi rùng mình.

“Không sao, con đã đồng ý với biểu ca rồi.” Nguyên Hề đứng dậy theo lực tay của Dư Nhất Mục, đi đến bên cạnh hắn rồi nở nụ cười, hỏi: “Cữu cữu, cữu mẫu, hai người có muốn ăn gì không? Để con làm.”

Vưu Thục và Dư Hiển Vinh còn chưa lên tiếng, Vệ Đình đã ngước mắt, lời nói như gió thổi: “Nghe nói khả năng nấu ăn của cô nương không tệ, ta lại vừa vặn muốn thử món gan vịt ướp rượu, không biết có thể làm phiền cô nương biểu diễn tay nghề không?”

Nguyên Hề nghe những lời này thì không khỏi nhìn về phía Vệ Đình, bây giờ hắn ta lạnh nhạt hơn lúc nãy rất nhiều, có thêm dáng vẻ của Vệ Đình mà nàng từng biết.

Trong tất cả các món Nguyên Hề từng làm, món hắn ta thích ăn nhất chính là gan vịt ướp rượu.

“Vệ công tử, ta chưa từng nghe nói đến món ăn này.”

Nguyên Hề nhã nhặn lắc đầu từ chối.

Tất nhiên là nàng biết làm, lúc trước nàng chỉ vì muốn Vệ Đình vui lòng mà cố ý học cách nấu món này, nhưng bây giờ... Nàng không muốn làm cho hắn ta ăn nữa.

“Biểu ca, đi thôi.”

Nguyên Hề không nhìn hắn ta nữa, cũng không muốn nói chuyện với hắn ta, lúc này nàng chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi đây.

“Xin lỗi, từ trước đến nay, tính tình của Nhất Mục nhà ta có chút nóng vội, không có lễ nghĩa cho lắm.” Thấy hai người rời đi, Vưu Thục cười yếu ớt, quay đầu nói chuyện với Vệ Đình: “Vệ công tử chớ để trong lòng.”

Yết hầu của Vệ Đình khẽ nhúc nhích, hắn ta kiềm chế sự tức giận trong lòng, rất khó mới có thể đè nén sự khác thường này, cố gắng thả lỏng lời nói: “Không sao.”

Không vội.

Không vội chút chuyện này.

...

Khi ra khỏi sảnh, Nguyên Hề như mất hồn mất vía.

Dư Nhất Mục ở phía sau nàng, thấy nàng ngơ ngác đi về phía trước, sắc mặt hoảng hốt, không giấu được tâm sự. Dư Nhất Mục xem xét, biết ngay là nàng đang lo lắng chuyện gì đó.

Hắn mím chặt môi mà đi theo nàng, vẻ mặt khá quái dị, ánh mắt hơi nhíu lại, vẫn luôn không nói gì.

Nguyên Hề chỉ biết tiến lên, tuy đôi mắt nhìn về phía trước, nhưng trong tầm mắt lại là sự mơ hồ, thậm chí là còn không nhận ra mình vẫn đang bước đi.

Đối với nàng mà nói, việc gặp lại Vệ Đình tất nhiên là vô cùng phập phồng.

Cho dù bây giờ trái tim đã lạnh, nhưng khi đó, nàng cũng từng thật lòng yêu thương, nhiệt liệt đến mức không thể quay đầu.

Trên con đường phía trước có một khe nước nhỏ, là vì mấy ngày nay Dư phủ đang sửa lại hoa viên, tiện thể chỉnh luôn mương thoát nước, bây giờ vẫn đang chảy, mà Nguyên Hề lại chuẩn bị giẫm vào.

Lúc này Dư Nhất Mục mới đưa tay kéo nàng về phía sau, ôm người vào trong lòng, sau đó gõ một cái lên đầu nàng.

“Tỉnh lại đi!”

Cái gõ này có chút đau, lập tức gọi được Nguyên Hề trở lại, nàng ngẩng đầu nhìn Dư Nhất Mục, bất ngờ nói: “Biểu ca?”

Nguyên Hề giật mình nhận ra đây là hậu hoa viên, chỉ là nàng không nhớ ra bản thân đến đây như thế nào, cứ ngơ ngơ ngác ngác, không rõ lắm.

“Chỉ mới gặp người ta một lần mà đã mất hồn mất vía như vậy rồi à?” Dư Nhất Mục hừ khẽ, khinh thường nói: “Nguyên Hề, muội khá lắm.”

Nguyên Hề thất thần có hơi lâu, nghe Dư Nhất Mục nói thì nàng vẫn không hiểu là ý gì, nàng nhíu mày “Hả” một tiếng.

“Vệ công tử.” Dư Nhất Mục làm như không để ý mà nói ra ba chữ mơ hồ.

Dư Nhất Mục nói xong thì quay đầu, nhưng ánh mắt vẫn nhìn về phía Nguyên Hề, thấy nàng nghe thấy cái tên này thì lại rơi vào trầm tư, sắc mặt của Dư Nhất Mục trở nên cô đơn, yên lặng rũ mắt.

Hắn đưa tay đến bên hông, nắm thật chặt con rối kia, lộ ra xương ngón tay trắng bệch, do dự hồi lâu, hắn lại buông tay.

“Không phải đường tỷ của muội muốn tới à? Sao bây giờ vẫn không thấy đâu?”

Dư Nhất Mục chuyển hướng trọng tâm câu chuyện.

“Tinh Tinh sao?” Nguyên Hề nghe được lời này thì nói: “Tỷ ấy sẽ đến muộn, lúc này trong tiệm đang bận rộn, tỷ ấy không đi được.”

Dư Nhất Mục bĩu môi.

Hắn đang nghĩ, những năm qua, nha đầu này luôn làm loạn đòi quà, sao hôm nay lại không có chút tiếng động nào vậy, còn như người mất hồn nữa, lẽ nào thực sự là bởi vì nhìn thấy Vệ Đình nên mới như vậy?

Nhiều năm như vậy, hắn hiểu rõ Nguyên Hề nhất, rõ ràng là có thể nhìn ra sau khi gặp Vệ Đình, cả người Nguyên Hề đều không được bình thường.

“Biểu ca, chúng ta...” Nguyên Hề vừa muốn nói là cùng đến phòng bếp, kết quả Dư Nhất Mục lại bỏ qua nàng, lạnh lùng nói: “Muội tự đi đi, ta còn có việc.”

Nói xong, hắn quay người rời đi.

Để lại Nguyên Hề đứng ở đó, nàng muốn gọi hắn, nhưng trong chớp mắt đã không còn thấy hắn đâu. Nàng méo miệng, dáng vẻ hơi tủi thân, không biết Dư Nhất Mục lại đột nhiên bị làm sao.

Hôm nay là sinh thần của nàng mà.

...

Vưu Thục đến ngăn cản không cho Nguyên Hề bận rộn trong bếp, vậy là nàng chỉ làm được hai món Dư Nhất Mục thích ăn, trong lúc ăn cơm cũng đặc biệt đặt hai món này trước mặt hắn.

“Biểu ca, đây là do ta làm đấy.”

Đôi mắt của tiểu cô nương rất linh động, nàng nở nụ cười rạng rỡ mà nhìn hắn. Hắn nhìn hai món ăn trên bàn, đây rõ ràng là đang lấy lòng.

Nàng biết Dư Nhất Mục vẫn luôn tức giận, nhưng nếu không phải chuyện gì lớn, Nguyên Hề sẽ không so đo với hắn.

Nếu là trước kia thì có lẽ nàng sẽ so đo.

Nhưng trong nội tâm nàng lúc này, Dư Nhất Mục là người tốt nhất.

Cho dù là tức giận với nàng nhưng cũng không trách nàng.

Chỉ là... Nếu thái độ có thể tốt hơn thì được rồi.

Dư Nhất Mục hoài nghi mà nhìn hai món ăn trước mặt.

Trong ấn tượng của Dư Nhất Mục, sau khi hắn lạnh nhạt với nàng... Nàng sẽ không ngoan như thế. Dư Nhất Mục không khỏi suy nghĩ, có phải Nguyên Hề đã bỏ cái gì đó không tốt lắm vào trong thức ăn không.

Vậy là Nguyên Hề tự gắp một miếng.

Nàng nhai một chút rồi nuốt xuống để chứng minh với Dư Nhất Mục, cái này thực sự không có gì.

Lúc này Dư Nhất Mục mới yên tâm.

Điều duy nhất khiến hắn không vui chính là Vệ Đình đang ngồi bên cạnh.

Thực sự quá chướng mắt.

Một bữa cơm này cực kỳ yên tĩnh, chỉ có Vưu Thục đang không ngừng nỗ lực nói chuyện, cuối cùng thấy nhi tử cũng không muốn phản ứng thì mới thôi.

Tâm trạng của Vệ Đình nặng nề hơn lúc này rất nhiều, hắn ta cầm đũa muốn gắp thức ăn trước mặt Dư Nhất Mục, nhưng lại bị Dư Nhất Mục chặn đũa.

“Hề Hề nấu khó ăn, sợ Vệ công tử ăn đau bụng, đừng nên làm khó chính mình.”

Vệ Đình quay đầu nhìn Nguyên Hề một chút.

Nguyên Hề rũ mắt, chỉ coi như không nhìn thấy gì, không nghe thấy gì, nàng ngậm miệng không nói một câu.

Vệ Đình nhíu mày, Nguyên Hề không phản ứng khiến hắn ta có chút để bụng, hắn ta dừng một chút rồi thu đũa lại.

“Đã đến rồi thì cứ ở lại chơi vài ngày, ngủ lại trong phủ chúng ta là được.”

Dư Hiển Vinh cười nói với Vệ Đình.

“Ngày mai có thể bảo Nhất Mục và Hề Hề dẫn ngươi đi dạo trong trấn.”