Chương 16

Sinh thần mười bốn tuổi của Nguyên Hề đã đến.

Thực ra bản thân nàng vẫn chưa quen lắm, vì trong ký ức của nàng, nàng đã mười bảy tuổi rồi, là độ tuổi của sự trưởng thành.

Lần sinh thần trước, nàng vẫn còn ở Vệ phủ, hôm đó nàng nấu rất nhiều món, chờ ở trong phòng bếp cả một buổi chiều, chỉ mong Vệ Đình quay về để ăn cùng với hắn ta, nhưng hắn ta thậm chí còn không bước vào cửa phòng. Khi Nguyên Hề bảo Thư Tiễn đi hỏi, hắn ta nói hắn ta mệt rồi.

Thực ra lúc đó Nguyên Hề đã nên nhìn ra manh mối rồi.

Chỉ là nàng quá ngốc, không nhận ra được bất cứ điều gì, chỉ một mình ngồi cạnh bàn, yên lặng ăn hết những món kia. Nàng chỉ cảm thấy, đã vất vả nấu ra thì nên ăn mới phải, không nên uổng phí tâm tư của chính mình.

Bởi vì trong những ngày đông, đồ ăn nguội rất nhanh, nàng ăn xong thì bụng cũng đau.

Trong cơn rét lạnh ấy có sự vô tận, cũng có sự cô đơn không có điểm cuối, nàng nằm trên giường một mình, mà bây giờ nhớ lại trong khoảnh khắc đó, dường như khuôn mặt của Dư Nhất Mục đã xuất hiện trong đầu nàng.

Nếu như là biểu ca, nếu biểu ca ở đây... Hắn nhất định sẽ không khiến nàng phải tủi thân như vậy.

Hề Hề rất đau.

Thực sự rất đau.

Nguyên Hề ôm bụng, nàng vừa mới tỉnh lại, trong đầu còn là hình ảnh trong mộng.

Mặc dù lúc này không có cảm giác gì, nhưng không hiểu sao nàng lại cảm thấy có chút đau. Nàng lập tức giật mình, nhảy khỏi giường, ngay cả áo khoác ngoài cũng không mặc mà đã mở cửa vọt tới phía đối diện, hân hoan nói: “Biểu ca, huynh muốn ăn cái gì, ta làm cho huynh!”

Dư Nhất Mục vừa mặc đồ xong, đang chuẩn bị rửa mặt, Nguyên Hề đột nhiên xông vào khiến hắn ngây ngẩn cả người, hắn quay đầu nhìn Nguyên Hề, vẻ mặt khó hiểu.

Nha đầu này... Hình như đầu óc thực sự hỏng rồi.

Trước kia mỗi lần đến sinh thần, nàng đều náo loạn muốn hắn ở bên cạnh, sau đó nghĩ cách để hắn nghe lời nàng, còn dùng vẻ mặt đắc ý nói, trong sinh thần của nàng, không cho hắn bắt nạt nàng.

Thực ra rất nhiều lần không phải là hắn bắt nạt nàng, chỉ là nhiều lúc không biết nên làm thế nào, cũng chỉ có thể dùng cách thức như vậy để che giấu sự luống cuống trong lòng mình.

Nhưng đúng vào lúc này, Dư Nhất Mục đột nhiên phát hiện ra chuyện không thích hợp.

Lúc này Nguyên Hề đang đứng ở cửa phòng hắn, chỉ mặc một bộ y phục tơ lụa mỏng manh màu hồng nhạt, vô cùng mềm mại mà dính ở trên người. Mặc dù cô nương này còn nhỏ tuổi, nhưng với làn da trắng nõn nà, còn có phần hồng phấn, khi đứng đó mỉm cười nhạt, giống như gió xuân thổi qua lòng người vậy.

Vô cùng ấm áp.

Dư Nhất Mục có vẻ khó khăn mà quay mặt sang chỗ khác, cố gắng đè ép âm thanh để bản thân bình tĩnh lại, nói: “Nguyên Hề, muội có thể mặc đồ đàng hoàng vào không, muội mặc đồ như vậy rồi đi linh tinh trong phủ à?”

Nguyên Hề cúi đầu nhìn.

Nàng nghĩ, nàng cũng đâu có đi linh tinh, chỉ chạy từ phía đối diện sang bên này, có vài bước mà thôi.

“Vậy ta trở lại thay y phục, hôm nay có y phục mới để mặc.” Nguyên Hề cười mà nhìn Dư Nhất Mục, sau đó xoay người chạy trở về phòng.

Dư Nhất Mục nhìn bóng lưng của nàng đang nhẹ nhàng đi vào gian phòng đối diện, hắn mím chặt khóe môi, trên khuôn mặt tuấn tú còn có chút màu đỏ.

Hắn nhìn như vậy hồi lâu rồi quay người, đi đến bên giường của mình, đưa tay qua, lấy một con rối ở dưới gối.

Con rối này còn hơi thô ráp, hiển nhiên là tay nghề điêu khắc không tốt, nhìn như thế này thì chỉ có thể lờ mờ nhận ra là một cô nương mặc váy.

Ngón tay của Dư Nhất Mục đặt trên mặt con rối, vô cùng dịu dàng lướt qua, có phần hơi si ngốc, sau đó trên mặt cũng nở nụ cười.

Thời khắc này, sự yêu thương trong mắt hoàn toàn không thể che giấu.

Rồi sau đó, hắn lại cầm con dao nhỏ trên bàn lên, nắm ở trong tay, dáng vẻ vô cùng thuần thục, đẽo gọt từng chút khuôn mặt của con rối.

Đôi mắt của nàng rất lớn, long lanh đen láy, nàng nở nụ cười yên bình, lúc vui vẻ thì khóe môi tinh tế nhếch lên thành một độ cong nhất định.

Một cái nhăn mày, một nụ cười, mỗi một dáng vẻ đều in sâu trong đầu hắn.

Lần trước khi ra đường với nàng đã thấy nàng nhìn chằm chằm vào mấy con rối, lúc đó Nguyên Hề thuận miệng nói một câu, nếu có một con rối giống nàng thì tốt biết mấy, nàng sẽ vô cùng vui vẻ.

Cho nên hắn đã nhớ kỹ câu nói đó, sau khi quay về đã tự tìm đao khắc và gỗ, cho tới hôm nay đã bỏ mất mười khối, mới khắc ra được một con rối coi như tạm được này.

Mỗi một năm nàng đều quấn lấy hắn đòi quà sinh thần, nói tại sao hắn không thể để tâm một chút, dù chỉ tùy tiện mua một cây trâm bên đường cho nàng cũng được.

Thực ra... Hắn vẫn luôn rất để tâm.

Luôn luôn là vậy.