Ở phía đông Trúc Khê trấn là nơi cứ cách mỗi nửa tháng đều sẽ có một phiên chợ, mỗi khi tới thời điểm này, nhóm thôn dân ở các khu vực lân cận sẽ mang đủ thứ đồ ra ngoài bán.
Từ y phục đến đồ trang sức rồi các loại đồ ăn đồ uống, toàn bộ có đủ.
Hôm nay vừa vặn là ngày họp chợ.
Dư Nhất Mục dẫn Nguyên Hề đến phiên chợ phía đông, vì sốt ruột nên đi khá nhanh, chẳng mấy chốc đã tới nơi.
“Chính là đoạn này, qua bên kia là đến.” Nguyên Hề đi đến bên cạnh Dư Nhất Mục, vừa đi vừa chỉ đường cho hắn.
Người trong phiên chợ hơi nhiều, vô cùng rộn ràng, khi chen chúc trong một chỗ thì còn hơi khó đi. Dáng người của Nguyên Hề nhỏ, cho dù có thận trọng thì cũng khó tránh việc bị người ta đẩy.
Dư Nhất Mục nghiêng đầu, ánh mắt liếc qua.
Hắn ghét bỏ nhìn Nguyên Hề đến đi đường cũng bất ổn, bất đắc dĩ thở dài mà đưa tay ra, nắm lấy tay nàng.
“Đừng có đi lạc.”
Nguyên Hề bỗng được hắn giữ chặt thì cũng trở nên ổn định hơn không ít, nàng đi theo bước chân của hắn, ngẩng đầu, đúng lúc gò má của hắn đập vào mắt.
Dư Nhất Mục mười bảy tuổi đã cao hơn Nguyên Hề rất nhiều, nàng phải ngửa đầu mới có thể nhìn rõ khuôn mặt anh tuấn cứng rắn của hắn, lúc này nắm tay hắn khiến Nguyên Hề đột nhiên có cảm giác ngón tay của hắn vô cùng mạnh mẽ, cánh tay kiên định, là dáng vẻ đã trưởng thành không thể nghi ngờ.
Từ nhỏ hắn đã nắm tay nàng như vậy rồi.
Chỉ là lâu rồi trở thành thói quen, nàng lại cảm thấy đây là một việc rất tự nhiên.
Nhưng mà bây giờ, trong đám người náo nhiệt, hắn nắm tay nàng, nàng cảm nhận được nhiệt độ từ lòng bàn tay hắn, trái tim nàng đột nhiên rung động, một loại rung động nhỏ bé đến mức không dễ để ý tới.
Trái tim của Nguyên Hề đập nhanh, vô cùng ngoan ngoãn đi theo Dư Nhất Mục.
“Là chỗ này à?” Dư Nhất Mục nhìn quanh bốn phía, tìm kiếm đại thúc khoảng chừng bốn mươi tuổi, vừa cao vừa gầy, mặc y phục màu xám mà Nguyên Hề miêu tả.
Chỉ là không tìm thấy người đó.
“Là chỗ này.” Nguyên Hề gật đầu, cũng ngẩng đầu nhìn quanh bốn phía, đôi mắt mở lớn, tìm rất cẩn thận nhưng vẫn không thấy người đá bán bồ câu cho mình.
“Không thấy.” Nguyên Hề nhíu mày.
Dư Nhất Mục ngước mắt nhìn phía trước, nghĩ nếu người đó bán bồ câu bị bệnh thì nhất định vừa bán xong là vội vàng chạy trốn rồi, sao có thể ở lại đây chứ.
“Nguyên Hề, người ta bán bồ câu cũng nhận ra muội ngốc, chỉ có thể lừa gạt muội.” Dư Nhất Mục vừa đi vừa không quên chế nhạo Nguyên Hề: “Muội nói xem, sao muội lại không thể để người khác bớt lo vậy chứ?”
Nguyên Hề biết bản thân ngốc.
Nhưng còn không phải là bị Dư Nhất Mục đánh ngốc sao.
Dư Nhất Mục dùng khuôn mặt tươi cười ấm áp hỏi một lão bà bà xem có nhìn thấy một người bán bồ câu rời đi hay không, lão bà bà vô cùng thân thiện chỉ phương hướng cho họ.
Nguyên Hề nhìn Dư Nhất Mục cười đầy ấm áp thì không khỏi oán thầm trong lòng.
Đồ hai mặt.
Từ trước đến giờ, hắn chưa từng cười với nàng như vậy.
Họ đi dọc theo con đường này ra khỏi phiên chợ, Dư Nhất Mục đột nhiên nhìn thấy cái gì đó, vội vàng lôi kéo Nguyên Hề đi về phía trước, cũng không nhìn kỹ đường, lập tức đυ.ng phải một cô nương đang đi tới.
Cô nương này mặc một bộ y phục bông màu vàng, dáng vẻ tao nhã mộc mạc, nhìn rất yếu đuối, bị Dư Nhất Mục va chạm như vậy thì không khỏi lùi về sau mấy bước, thiếu chút nữa là ngã xuống đất, may mắn là nha hoàn phía sau đã đỡ lấy.
Nhìn dáng vẻ này, có lẽ là tiểu thư khuê các trong một phủ nào đó.
“Không có mắt à? Đυ.ng ngã tiểu thư nhà ta thì phải làm sao?” Cô nương kia còn chưa lên tiếng, nha hoàn phía sau đã lạnh nhạt lên tiếng, vẻ mặt nhìn hai người cũng rất tức giận.
Cô nương kia lảo đảo một hồi, không dễ gì mới ổn định lại, mặc dù cánh môi có tô son nhưng vẫn trắng bệch, dường như thực sự yếu đuối đến không được, nàng ta ngẩng đầu, không khỏi nhìn về phía Dư Nhất Mục.
Ánh mắt hơi dừng lại một chút.
“Nếu tiểu thư nhà ta có chuyện gì, mấy người có thể chịu trách nhiệm được hay sao?” Nha hoàn phía sau vô cùng hung dữ, thiếu chút nữa đã trực tiếp giơ nắm đấm lên đánh người.
Đúng là một nha hoàn cáu kỉnh biết bảo vệ chủ tử.
“Xin lỗi, xin lỗi.” Nguyên Hề vội vàng xin lỗi cô nương kia, nói vô cùng có thành ý: “Bọn ta không cố ý đâu.”
Nguyên Hề chỉ sợ Dư Nhất Mục gây chuyện.
Nàng hiểu rõ, một khi hắn gấp gáp thì tính tình rất dễ cáu kỉnh, đến lúc đó sẽ gây chuyện mất.
Nha hoàn kia nhìn thấy dáng vẻ này của Nguyên Hề, có lẽ là cảm thấy nàng là quả hồng mềm dễ nắn bóp nên khí thế càng thêm hùng hổ, còn đang muốn nói thêm cái gì đó, nhưng chưa kịp mở miệng thì đã bị tiểu thư nhà mình ngăn cản.
“Được rồi, ta không sao.” Ánh mắt của cô nương này vẫn dừng trên người Dư Nhất Mục, dáng vẻ dịu dàng, lắc đầu nói: “Cũng trách ta nữa, không nhìn kỹ đường.”