“Một, hai, ba... Mười lăm, mười sáu... Ba mươi mốt, ba mươi hai...”
Tiểu cô nương mở to đôi mắt trong veo linh hoạt, cực kỳ nghiêm túc đếm số lá rơi ngoài cửa sổ. Một cơn gió bỗng nhiên thổi qua, khiến những tán lá bay tứ tung, ánh mắt của tiểu cô nương dừng lại, sau đó bắt đầu đếm lần nữa.
“Một, hai, ba...”
Dáng vẻ của tiểu cô nương này rất xinh đẹp, khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay, đôi mắt to tròn, đôi môi hồng phấn giống như cánh hoa, khi mở to mắt, trong hốc mắt như chứa đựng một viên ngọc trai đen.
Chỉ là một tiểu cô nương mới khoảng mười lăm mười sáu tuổi nhưng lại mặc bộ y phục nền trắng in hoa đỏ khá trưởng thành, chải mái tóc của người lớn tuổi, cài thêm một chiếc trâm bằng vàng. Mỗi một món đồ đều cực kỳ không phù hợp với nhan sắc này.
Nguyên Hề đếm đi đếm lại, ánh mắt dần dần vỡ vụn, mơ hồ nghĩ đến cái gì đó, giọng nói trong miệng cũng yếu hơn.
Nàng đã không nhìn thấy Vệ Đinh gần nửa tháng rồi.
Nghe nha hoàn ở bên ngoài nói, gần đây Vệ Đinh thích đến Họa Xuân lâu, có lẽ là thích cô nương nào ở đó rồi. Lúc trước nàng không tin, chỉ là bây giờ... Bản thân nàng cũng có thể nhận ra một chút.
Trước kia nghe người ta nói, thê tử già nua nhan sắc tàn phai sẽ không được phu quân yêu thích nữa, mà sẽ ra ngoài trêu đùa ong bướm, nhưng nàng chỉ mới gả đến đây chưa được nửa năm, sao lại khiến Vệ Đình chán ghét mà vứt bỏ chứ?
Trước khi nàng xuất giá, Tinh Tinh đã nói nếu như gặp phải chuyện này thì phải làm ầm lên, nàng là phu nhân mà hắn ta cưới hỏi đàng hoàng, có quyền lực để quản hắn ta, không được để những kẻ lẳиɠ ɭơ kia gây rối.
Nhưng Nguyên Hề không biết làm ầm lên như thế nào.
Hơn nữa với tính tình của nàng thì cũng không thể làm ầm được.
Bây giờ nàng chỉ muốn gặp Vệ Đình, hỏi hắn ta xem rốt cuộc nàng đã làm gì sai.
Nhưng lúc này, ngay cả gặp được hắn ta một lần cũng khó khăn.
Nghĩ đến việc này, hốc mắt của Nguyên Hề không khỏi ngập nước mắt.
Nàng thực sự không biết nên làm sao, gặp phải chuyện như thế này, ngoại trừ chân tay luống cuống thì nàng hoàn toàn không thể làm gì cả, nàng chỉ có thể giữ lại một chút chờ mong trong lòng thôi.
Có lẽ chỉ là do Vệ Đình quá bận rộn thôi.
Vì bận rộn nên mới không tới gặp nàng.
“Phu nhân.” Khi Nguyên Hề đang ngẩn người, Thư Tiễn vội vàng chạy vào, vừa ngước mắt nhìn đã nói thẳng: “Người nhà bên ngoại của phu nhân đến rồi.”