Sự kiên nhẫn của Úc Ninh đã cạn: "Tôi hỏi lần cuối, rốt cuộc có muốn làm bạn trai tôi không?”
Quý Nam Phong: “…”
Hết nói nổi, thật sự hết nói nổi.
Đây là đang ép người ta lên núi đao, xuống biển lửa, đâm đầu vào máy chém mà!
Quý Nam Phong nghiêm nghị nói: "Cho dù tôi đã thành niên thì cậu vẫn còn hai mươi sáu ngày nữa mới mười tám tuổi, cũng không được yêu sớm.”
“Sinh nhật tôi mà cậu cũng nhớ rõ thế, còn dám nói không thích tôi à?”
“Đó là vì sinh nhật cậu chỉ cách sinh nhật Quý Nhị Hỏa một ngày.” Quý Nam Phong khinh bỉ: "Ai rảnh mà đi nhớ sinh nhật cậu, tôi bị bệnh à!”
“Vậy thì đợi hai mươi sáu ngày nữa, chính thức hẹn hò.”
Quý Nam Phong: “… Không có ai ép duyên như cậu đâu, tôi là người đàng hoàng. Cứ thế này nữa là tôi báo cảnh sát đấy.”
Úc Ninh không chút do dự quay người: "Vậy thôi.”
“Này, cậu đứng lại! Cãi không lại thì chạy, đáng mặt đàn ông không.” Thấy đối phương không để ý, Quý Nam Phong nóng đầu nói: "Chẳng phải cậu muốn làm tôi ghê tởm sao? Được thôi, yêu thì yêu, ai sợ người đó là cháu trai.”
Úc Ninh dừng bước quay lại, giật lấy lá thư tình dày cộp trong tay Quý Nam Phong, rồi lại rời đi.
“Cậu làm gì thế? Đó là thư tình người khác đưa cho tôi.”
“Thực hiện quyền giám sát của bạn trai.” Úc Ninh quay lưng về phía anh, vẫy vẫy phong bì: "Sau này những thứ này, nộp đúng giờ.”
“Cậu còn chưa tới sinh nhật, chúng ta chưa có yêu đương gì đâu!”
“Vậy thì thực hiện quyền giám sát của bạn trai tương lai.”
Quý Nam Phong: “…”
Sao cứ cảm thấy có gì đó không đúng nhỉ,
Hình như mình bị cậu bám lấy rồi thì phải?
Quý Nam Phong: “Cậu đi đâu đấy? Nhà ở bên này.”
“Đi ăn mì.” Úc Ninh dừng bước, liếc nhìn mẩu thuốc lá dưới chân Quý Nam Phong: "Nhặt nó lên, còn nữa, sau này đừng để tôi thấy cậu hút thuốc nữa.”
Quý Nam Phong: “…”
Còn ra lệnh cho mình nữa?
Tưởng mình là ông nội người ta thật à?
Úc Ninh nhìn người đang đứng cách đó vài mét, vẻ tức giận vẫn chưa tan: "Nhanh lên, đói chết đi được.”
Úc Ninh phía trước, cầm một xấp thư tình dày, đứng dưới ánh đèn đường. Màn đêm không che giấu được khuôn mặt trắng bệch và thân hình gầy yếu của cậu. Gió thổi qua, vạt áo bay bay, chóp mũi ửng đỏ.
Quý Nam Phong nhếch mép.
Đại trượng phu không bắt nạt người bệnh.
Đợi cậu chữa khỏi bệnh rồi, sẽ từ từ xử lý sau.
“Tới đây!” Quý Nam Phong ném mẩu thuốc vào thùng rác, kéo khóa áo khoác, rồi bước theo.