Quý Nam Phong châm một điếu thuốc, tiện tay nhét bật lửa vào túi: "Đi theo tôi cả một đoạn đường rồi, muốn làm gì?"
"Đàn anh, em, em chỉ là..."
"Tỏ tình à?"
Cô gái níu lấy vạt áo, rụt rè gật đầu.
Quý Nam Phong: "Mang đồ chưa?"
Cô gái vội vàng lấy ra một phong bì màu tím nhạt có dán hình trái tim.
"Sau này cứ để đồ vào hộc bàn tôi, đừng theo tôi nữa." Quý Nam Phong nhận lấy phong bì: "Tuổi còn nhỏ thì học cái tốt vào, đừng suốt ngày nghĩ đến chuyện yêu đương, có thời gian đó làm gì mà chẳng được."
Mặt cô gái rất đỏ: "Vâng, em biết rồi ạ."
Là nam thần của trường Nhất Trung, Quý Nam Phong cao ráo, đẹp trai, gia cảnh tốt, biết chơi guitar, biết chơi bóng rổ, là nam thần trong lòng rất nhiều cô gái.
Nhưng vị nam thần này rất kỳ lạ, bình thường chẳng mấy khi để ý đến họ, nhưng thư tình thì lại nhận rất sảng khoái. Mỗi lần nhận xong thư tình, còn dùng giọng điệu của bậc cha chú để giáo huấn một phen.
Các cô gái có người cảm thấy thú vị, có người thì tò mò, cộng thêm sự ngưỡng mộ và yêu thích nên rất nhiều người say mê với việc đưa thư tình cho hắn.
Quý Nam Phong nhìn đồng hồ: "Được rồi, về đi."
"Vâng, tạm biệt đàn anh." Cô gái đi rất chậm, cô ta không cam tâm, cứ nghĩ rằng đuổi theo đến tận đây sẽ có chút gì đó khác biệt.
"Này, đợi đã." Qúy Nam Phong gọi cô ta lại.
Cô gái kích động quay đầu lại: "Đàn anh, em đây ạ."
"Trời tối thế này, cô về một mình có an toàn không?"
Cô gái không che giấu nổi niềm vui: "Em, vậy em..."
Quý Nam Phong: "Cô có điện thoại không?"
"Có có." Cô gái vội vã chạy lại: "Là thêm WeChat hay Q..."
"Gọi cho ba cô đi, bảo ông ấy đến đón." Không đợi cô gái trả lời, Quý Nam Phong đã đi thẳng về: "Chết tiệt, muộn thế này rồi, việc chính của mình còn chưa làm."
Hắn chồng lá thư tình và số hàng tồn trong cặp sách lại với nhau: "Dạo này số lượng hơi ít nhỉ, bọn họ không ra sức gì cả."
"..."
Phản ứng của Qúy Nam Phong, Úc Ninh nhìn thấy rõ mồn một.
Cậu nhớ rất rõ tình tiết này, mười mấy phút sau, tên ngốc này sẽ xông vào nhà cậu, lấy cớ mang canh đến rồi đem số thư tình tích góp nửa tháng ra khoe trước mặt cậu, sau đó còn vênh váo nói: "Thấy chưa, ông đây được yêu thích vậy đấy!"
Úc Ninh: "..."
Đúng là tên thích thể hiện, não bị núi Ngũ Hành đè rồi à.
Úc Ninh tức giận đùng đùng, hùng hổ chặn đường Quý Nam Phong.
"Mẹ kiếp, cậu dọa ai đấy?" Quý Nam Phong lùi lại một bước theo phản xạ, không để khói thuốc bay vào người Úc Ninh.
"Ủa, không phải cậu đang hôn mê à?"
"Chết đi sống lại hay hoàn hồn đây?"
"Tôi gọi một tiếng cậu có dám trả lời không?"
Úc Ninh không thèm để ý, cậu gạt điếu thuốc trên miệng Quý Nam Phong rồi túm lấy cổ áo hắn đe dọa: "Bắt đầu từ hôm nay, cậu hẹn hò với tôi!"