Úc Ninh nghiến răng, thò đầu nhìn bảng đăng ký của cô ấy: “Bạn nghĩ kỹ lại đi, nghĩ kỹ vào.”
Phùng Vũ quay đầu, đối diện với ánh mắt của Dụ Ninh, vô thức hỏi: “Cái đó... đại hội thể thao, cậu có tham gia không?”
“Bình thường tôi khá bận, chưa chắc sắp xếp được thời gian.” Úc Ninh thu mắt về, giả vờ chỉnh lại vở ghi: “Nhưng nếu thực sự không có ai khác, bắt buộc phải có tôi...”
Úc Ninh ho nhẹ một tiếng: “Thì cũng không phải là không được.”
Ánh mắt Phùng Vũ sáng lên: “Thật sao? Tốt quá rồi! Lớp mình thiếu nam, đúng là rất cần cậu. Nếu được, hy vọng cậu có thể dành hai ngày tham gia đại hội thể thao.”
Úc Ninh khẽ thở phào, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ nghiêm túc: “Cụ thể là khi nào? Tôi hơi bận, phải sắp xếp thời gian.”
“Trước Quốc khánh hai ngày.” Phùng Vũ đưa bảng dự án cho cậu: “Lớp mình ít nam nên các mục có thể chọn rất nhiều, nhảy cao, nhảy xa, ném tạ, hít đất, chạy dài, chạy ngắn, muốn chọn gì cũng được, ngoài cái đó ra còn...”
Phùng Vũ nói một tràng dài không ngừng nghỉ, Úc Ninh không cắt lời. Nhưng với Úc Ninh, những mục này quá xa vời.
Nói xong, Phùng Vũ mới nhận ra hình như không ổn, áy náy nói: “Xin lỗi nha, hình như tôi nói hơi nhiều.”
Nhìn thân thể gầy yếu và gương mặt tái nhợt của Úc Ninh, rõ ràng là một tuyệt duyên với vận động, Phùng Vũ mềm lòng: “Thật ra làm khán giả cũng vui lắm, lớp mình ngồi ở vị trí tốt nhất trên khán đài, làm đội cổ vũ cũng rất tuyệt.”
Úc Ninh nhận lấy bảng đăng ký, viết thêm tên mình ở dưới tên mười một người của hạng mục tiếp sức hỗn hợp 12 x 400m: “Tôi chỉ đăng ký mục này thôi, có được không?”
Phùng Vũ cay sống mũi: “Cậu thật sự ổn chứ?”
“Ổn.” Úc Ninh do dự nửa giây mới nói ra suy nghĩ mà kiếp trước cậu luôn né tránh: “Nhưng tôi chạy không nhanh, mọi người đừng chê tôi là được.”
“Không đâu, sao lại thế được chứ! Cậu chịu tham gia đã là rất quý rồi. Hơn nữa lớp mình nổi tiếng là lớp học bá, học giỏi nhưng thể thao thì ai cũng rõ cả. Chúng ta không so với người khác, chỉ cần vui là được!” Phùng Vũ xúc động rưng rưng: “Úc Ninh, cảm ơn cậu! Thay mặt lớp 12- 1, tôi cảm ơn cậu!”
“Không cần cảm ơn đâu.” Sự nhiệt tình của Phùng Vũ khiến Úc Ninh có chút không quen, bèn tránh ánh mắt: “Tôi chưa làm gì cả, hơn nữa, tôi cũng là một thành viên trong lớp.”
“Ừ, ba mươi người chúng ta cộng thêm cô Trần chính là một đại gia đình ấm áp!”
Phùng Vũ liếc thấy tài liệu bài giảng mà Úc Ninh in ra, bèn hỏi: “Cậu đang ôn lại bài văn hôm qua à?”
“Ừ, mới nghỉ một ngày mà cảm giác tụt lại nhiều lắm.”
“Chỉ xem bài giảng thôi thì không được đâu, hôm qua thầy Bùi viết trọng điểm hết lên bảng ấy. Cậu đợi chút.” Phùng Vũ lấy vở ghi của mình đưa cho cậu: “Cậu xem vở của tôi đi, có chỗ nào không hiểu thì cứ hỏi.”
“À đúng rồi, hôm qua tiết tiếng Anh cũng giảng nhiều lắm. Vở ghi của tôi hơi nghệch ngoạc chút, đợi lớp phó tiếng Anh đến, tôi sẽ mượn giúp cậu.”
Sự nhiệt tình của Phùng Vũ đã vượt quá giới hạn mà Úc Ninh có thể xử lý. Hiện giờ không tiện mở sách nên cậu chỉ có thể gấp rút nhớ lại nội dung trong cuốn
Kết Giao Bạn Bè.
[Khi nhận được sự giúp đỡ, hãy chân thành nói cảm ơn và trao cho đối phương một nụ cười.]Úc Ninh: “...”
Thật là khó quá đi.