Năm lớp 12, ba Vu Thiên Trạch chê con trai thói xấu đầy mình, liền tống sang Nhất Trung để “rèn luyện”. Thế nên giờ hai người học cùng lớp.
Quý Nam Phong nói: “Out game một lát đã, có chuyện lớn.”
Đầu bên kia vang lên tiếng game bị thoát ra, theo đó là giọng nói bực bội truyền đến: “Làm sao?”
“Tao có một người bạn thân, dạo này gặp chút rắc rối.”
“Bạn thân của mày không phải là tao à?”
Quý Nam Phong không biết mở miệng sao cho được: “Không phải mày, người khác.”
“Mẹ nó, ngoài tao ra mày còn nuôi con chó nào nữa hả?”
Quý Nam Phong bực mình: “Cút!”
“Được rồi anh Nam, có chuyện cứ nói với anh em một tiếng, cần gì phải giấu. Với cái đức hạnh của mày, có được mấy người coi là bạn? Cũng chỉ anh em đây còn quý mày thôi.”
Quý Nam Phong: “...”
Thằng ngu này, đúng là ngứa đòn.
Quý Nam Phong nói: “Hôm nay Úc Ninh đến tìm tao.”
“Chẳng phải hai bọn mày ở đối diện nhau sao, tìm mày có gì lạ?”
Quý Nam Phong ấp úng: “Hôm nay cậu ta hơi không bình thường, cậu ta... ừm...”
“Cậu ta làm sao? Mẹ nó, nói nhanh lên.”
Quý Nam Phong cào da đầu: “Cậu ta... cậu ta bảo muốn tao làm bạn trai cậu ta.”
Tiếng cười của Vu Thiên Trạch như xuyên thủng màng nhĩ: “Phụt! Hahahaha! Quý Nam Phong, cuối cùng ngày này cũng tới hahahaha!”
“Đừng có cười nữa! Tao đang nói chuyện nghiêm túc!”
Vu Thiên Trạch cố nhịn: “Thế mày đồng ý chưa?”
“Chưa, tao kiếm cớ lảng đi rồi.” Quý Nam Phong phiền não: “Mày nói xem, có khi nào cậu ta thích tao thật không?”
Vu Thiên Trạch cũng không hiểu Úc Ninh lắm, chủ yếu nghe tin vỉa hè từ trường và lời kể của Quý Nam Phong.
Sức khỏe Úc Ninh không tốt, gần một phần ba thời gian không đến trường. Tính cách kiêu ngạo, lạnh nhạt, hầu như không bước ra khỏi lớp. Nhưng cậu trắng trẻo, sạch sẽ, đẹp kiểu lạnh lùng nên đám học sinh trong trường đều gọi cậu là “mỹ nhân băng.”
Trong trường, Úc Ninh gần như chỉ nói chuyện với Quý Nam Phong, nhưng theo lời Quý Nam Phong kể thì hai người có “thù”, mỗi lần nói chuyện, đấu võ mồm là chính.
“Anh Nam, tao thật sự tò mò, mày đã làm cái quái gì mà cậu ta ghét mày đến vậy?”
“Cũng không có gì to tát, chỉ là đổ nước rửa chén vào cốc của cậu ta, bóp thuốc mỡ vào bánh quy, quét mù tạt vào cơm hộp.” Quý Nam Phong ngẫm nghĩ: “À còn chọc thủng lốp xe cậu ta, trộm bài tập, dán giấy note sau lưng, bắt mấy con sâu nhét vào hù cậu ta.”
Vu Thiên Trạch: “...”
“Người ta bị bệnh tim mà mày còn dọa người ta như thế?”
Mỹ nhân băng không vác dao chém chết mày là may.Quý Nam Phong cũng thấy hối hận: “Mấy chuyện đó là hồi nhỏ tao làm, lúc đó tao không biết cậu ta bị bệnh.”
Vu Thiên Trạch hít sâu một hơi: “Bệnh tim của cậu ta không phải do mày dọa cho phát tác đấy chứ?”
Quý Nam Phong nghiêm túc thề: “Tao thề với trời, tuyệt đối không phải tao. Với lại sau này tao trả nợ nhân phẩm, làm Lôi Phong suốt bao năm.”
Về chuyện Úc Ninh bị bệnh tim, mãi đến năm lớp 3 Quý Nam Phong mới biết. Lòng tự trọng của Úc Ninh cao nên không bao giờ để lộ tình trạng sức khỏe. Mà Quý Nam Phong thì lại là thằng đầu óc đơn giản, cứ tưởng cậu xin nghỉ học là vì lười.
“Để bù đắp, hằng ngày tao gửi tin nhắn nặc danh nhắc cậu ta uống thuốc. Hồi tiểu học cậu ta lùn lắm, tốt nghiệp cao lắm một mét rưỡi, tao sợ cậu ta lớn lên thành người lùn nên lén bỏ sữa nóng vào ngăn bàn.”
“Còn cái thang máy của trường mình, mày tưởng ai bỏ tiền xây? Tao quyên góp hai năm tiền tiêu vặt, còn đến công ty nhà tao làm việc hai tháng để góp đủ tiền, chỉ để cậu ta đỡ phải leo cầu thang thôi đấy.”