Chương 9: "Có tìm thấy viên thuốc màu xanh hay màu đỏ nào không?"

"Lúc tôi ra ngoài, anh ta đã nằm trên đất rồi..."

Lúc này, Thích Phong đang đứng trong căn nhà của Lý Huệ Na và Lưu Tông Cường, trong đầu cô vẫn văng vẳng câu nói đó.

Tấm thảm trải khắp nhà đã cũ kỹ, mép cong vênh lên, được dán lại bằng băng dính. Trên đó chi chít những vết bẩn loang lổ, có mới có cũ, chỗ thì lấm tấm, chỗ lại là những mảng vẩn đυ.c lớn.

Thích Phong men theo một chuỗi dấu vết còn khá mới từ phòng khách đi vào phòng ngủ. Cửa sổ trong phòng không mở, vẫn còn ám lại mùi của ngày hôm trước.

Cái thứ mùi phức tạp này không hề xa lạ. Ngoài mùi ẩm mốc do lâu ngày không thông gió, nó còn lẫn cả mùi tanh, mùi rượu và mùi chất nôn.

Nơi có mùi nồng nặc nhất là những bãi nôn đã khô trong phòng ngủ, trong đó còn lẫn cả vết máu.

Dấu vết hiện trường cho thấy, Lưu Tông Cường đã nằm trên tấm thảm này rất lâu. Những bãi nôn không có dấu hiệu bị lau chùi, cọ xát hay giãy giụa trên diện rộng. Nói cách khác, khi ngã xuống đất, hắn đã hôn mê hoặc không còn khả năng cử động.

Một phần những dấu vết này còn dính trên quần áo của Lưu Tông Cường, cùng với thi thể của hắn được "đóng gói" trong vali, hiện đang được kiểm tra tại phòng giám định của thành phố.

Ngoài ra, trên thảm còn có thêm những vết xước, vết cào và vết hằn mới.

Xem ra, những gì Lý Huệ Na nói về phần này cơ bản là đúng sự thật. Khi mạng sống của Lưu Tông Cường đi đến hồi kết, hắn đã nằm ở đây.

Khi một người chết đi, tất cả những bí mật riêng tư lúc còn sống của hắn sẽ bị phơi bày trước mắt người khác, đặc biệt là với những vụ tử vong bất thường như thế này.

Cảnh sát đang kiểm tra quần áo Lưu Tông Cường mặc lúc còn sống, những thức ăn và thuốc hắn đã dùng, cùng với số lượng lớn chai rượu và cả những "sở thích" mà hắn say mê khi còn sống.

Thích Phong vẫn luôn đứng một bên quan sát chiếc giường đó.

Cho đến khi việc chụp ảnh lấy chứng cứ kết thúc, nhân viên giám định lần lượt cho những "vật dụng" rơi vãi trên giường vào túi đựng vật chứng, bao gồm đồ lót, chất bôi trơn, tất dài, tóc giả nylon màu sắc sặc sỡ, và nhiều thứ khác.

Không còn nghi ngờ gì nữa, Lưu Tông Cường có những sở thích đặc biệt. Những sở thích này không chỉ thấp kém, mà còn kèm theo bạo lực và những tưởng tượng bệnh hoạn, rẻ tiền.

Có lẽ còn có...

Thích Phong tiến lên hai bước, nhặt chiếc gối rơi bên cạnh lên.

Vỏ gối chắc đã dùng nhiều năm, trên đó có những vết dầu mỡ không giặt sạch được. Bây giờ còn dính một số mảng trắng đã khô, xét về hình dạng, có thể là nước bọt.

Lý Huệ Na đã khai rằng: "Hai năm nay anh ta ngày càng biếи ŧɦái. Lần nào tôi cũng bị đánh. Anh ta nói khi tôi bị đánh, anh ta sẽ rất hưng phấn. Sau này, anh ta còn dùng gối bịt mặt tôi, có một lần tôi suýt ngạt thở..."

"Tôi nói với anh ta tôi không thích như vậy, nhưng anh ta chẳng thèm nghe. Vốn dĩ lần này tôi tưởng mình sẽ bị ngạt thở đến chết, nhưng không lâu sau anh ta lại bỏ gối ra, nói rằng uống rượu chưa đủ, không đã. Anh ta liền đi ra phòng khách tìm rượu, bảo muốn mở một chai chưa thử bao giờ, chính là chai sâm panh bị mốc đó."

Trong đầu văng vẳng lời khai của Lý Huệ Na, ánh mắt Thích Phong lại quét xuống gầm giường.

Ga trải giường đã bị kéo xô lệch, chăn bông hơi ẩm, một nửa rơi xuống đất, vừa vặn che khuất mép giường. Dưới lớp chăn bông lộ ra một đoạn ngắn của một vật phẩm bằng thủy tinh màu hổ phách.

Thích Phong gọi một tiếng: "Tiểu Viên."

Viên Xuyên của khoa pháp y lập tức tiến lên.

Thích Phong ra hiệu bằng mắt, Viên Xuyên cúi người, vén chăn bông lên, lấy ra chai sâm panh.

Trong đáy chai vẫn còn sót lại một ít chất lỏng, còn đáy chai thì đúng như lời Lý Huệ Na nói, mọc một lớp lông trắng dày ba bốn centimet.

Thích Phong hỏi: "Có tìm thấy viên thuốc màu xanh hay màu đỏ nào không?"

Những người bị bất lực như Lưu Tông Cường, khi muốn giải tỏa du͙© vọиɠ thường sẽ nhờ đến những viên thuốc nhỏ, tên khoa học là "Sildenafil Citrate", thường được gọi là Viagra, và hai màu này là phổ biến nhất.

Viên Xuyên hiểu ý, nói: "Hiện tại vẫn chưa phát hiện. Nhưng gan và thận của Lưu Tông Cường đều không tốt, mới tìm thấy một số thuốc chống viêm và đơn thuốc của năm nay. Theo lý mà nói, bác sĩ sẽ dặn anh ta không được dùng loại thuốc này, đương nhiên rượu cũng không nên uống."

Nghiện rượu chắc chắn hại gan, hắn còn hoang da^ʍ vô độ, sẽ càng làm tăng gánh nặng cho thận. Lưu Tông Cường làm như vậy chẳng khác nào tự sát từ từ.

Thích Phong quét một vòng hiện trường, rồi đi ra phòng khách.

Hứa Tri Nghiên vừa từ bên ngoài tìm hiểu tình hình xong, tiến lên nói: "Đội trưởng Thích, chúng tôi đã hỏi qua. Bên quản lý tòa nhà, ủy ban khu phố và hàng xóm đều nói Lý Huệ Na có vấn đề về thần kinh, còn bảo nhà này thường xuyên phát ra tiếng động. Ban ngày người trẻ đều đi làm, người già không nhạy cảm với âm thanh lắm, nghe thấy một chút cũng không để ý. Ủy ban khu phố còn nói đã xem qua bệnh án mà Lưu Tông Cường đưa cho, gia đình này sống dựa vào tiền trợ cấp cho người bệnh tâm thần, hội phụ nữ rất quan tâm đến họ, lễ tết đều tặng quà, tết còn có tiền trợ cấp."

Thích Phong vừa nghe Hứa Tri Nghiên kể vừa quan sát xung quanh.

Ủy ban khu phố còn nói, mấy năm nay Lưu Tông Cường thất nghiệp, hội phụ nữ đã sắp xếp cho hắn tham gia mấy khóa đào tạo việc làm, tỏ ý rất sẵn lòng giúp hắn tìm một công việc có thể nuôi sống gia đình.

Lưu Tông Cường tay chân lành lặn, không tàn tật, dù không đi làm cũng có thể chạy xe ôm công nghệ hoặc giao đồ ăn. Nhưng hắn luôn lảng tránh chuyện tìm việc, lý do chính là trong nhà có một người vợ cần chăm sóc, không thể rời đi. Với tình hình kinh tế của nhà họ, thuê người giúp việc là không thực tế, nên mấy lần sau hội phụ nữ cũng không sắp xếp nữa.

Thích Phong vừa nghe vừa nhìn bố cục phòng khách. Nhà của Lưu Tông Cường và Lý Huệ Na là loại một phòng ngủ, một phòng khách, diện tích vừa phải, hai vợ chồng trẻ ở hẳn là thoải mái.

Lý Huệ Na còn có một đứa con gái, vẫn luôn do mẹ cô nuôi. Nhưng dù vậy, hai người lớn chỉ dựa vào một khoản trợ cấp để sống, lẽ nào không có nguồn thu nhập nào khác sao? Vừa phải mua rượu, vừa phải mua thuốc, lại còn chi tiêu cho "đồ chơi tìиɧ ɖu͙©" và tạp chí khiêu da^ʍ, tiền trợ cấp sao đủ được?

Thích Phong hất cằm, đột nhiên hỏi: "Nhìn căn phòng này xem, có phát hiện gì không?"

Hứa Tri Nghiên bất giác cảm thấy căng thẳng.

Thích Phong lên làm phó đội trưởng chi đội không lâu, chưa từng tổ chức tiệc tùng hay liên hoan gì. Điều này rất hợp với phong cách thường ngày của cô.

Cô không nói nhiều, không ai thấy cô cười. Thời gian cô ở đội điều tra và ở phòng pháp y là chia đôi, nên muốn nhanh chóng làm quen với vị sếp mới này thực sự rất khó. Nếu không phải vì vụ của Lý Huệ Na, Hứa Tri Nghiên cũng chẳng có cơ hội nói chuyện với Thích Phong nhiều như vậy.

Ngoài ra còn có một chuyện đè nặng trong lòng mọi người, chính là chuyện Thích Phong tự tay tố cáo bắt giữ sư phụ của mình.

Trong mắt người thường, cảnh sát là một nghề thiêng liêng. Ai cũng biết cảnh sát kiếm không nhiều, công việc vất vả, nhưng đãi ngộ coi như ổn định, chủ yếu là phục vụ nhân dân, không nên quá coi trọng chuyện ăn mặc. Nhưng cũng sẽ có người lợi dụng chức quyền để làm những việc mờ ám.

Bác sĩ pháp y làm giám định thương tích, khám nghiệm tử thi, giám định tư pháp, xử lý tranh chấp y tế... đều sẽ có "hoa hồng", tiêu chuẩn thu phí mỗi nơi mỗi khác. Ví dụ, mổ một cái xác cần thu mấy nghìn tệ, còn giám định thương tật thì phải xem chuyên gia cấp nào, cấp thành phố hay cấp tỉnh. Trong những khoản phí này sẽ có một phần rất nhỏ được tính vào phí lao động của bác sĩ pháp y, tất cả đều minh bạch.

Nếu bác sĩ pháp y muốn "kiếm thêm", không thể chỉ trông vào phí lao động, dù có làm nhiều hưởng nhiều thì cũng có giới hạn. Lúc này, việc xác định mức độ thương tật lại trở thành một kẽ hở.

Mức độ thương tật, chênh nhau một cấp là chênh nhau mấy chục nghìn tệ tiền bồi thường. Nếu lúc này người phụ trách giám định cố ý phóng đại sự thật hoặc hơi "nâng đỡ" một chút, đương sự lại trích ra một phần tiền cảm ơn, vậy chẳng phải đã "kiếm thêm" rồi sao?

Sư phụ của Thích Phong ngã ngựa vì tội tham ô chức vụ.

Về mặt pháp luật, ông ta đáng phải ngồi tù. Nhưng về mặt tình cảm, tình thầy trò nhất định sẽ có, vậy mà Thích Phong lại không hề do dự, tự tay đưa sư phụ vào tù.

Cho đến khi tin tức Thích Phong thăng chức truyền ra, tổ một và tổ hai liền có chung một nhận thức: sau này phải cẩn thận giữ mình. Bề ngoài, mọi người kinh ngạc vì sự "công tư phân minh" của cô, nhưng thực chất lại sợ hãi sự "lạnh lùng" và "gϊếŧ người không dao" ẩn sau đó.

Hứa Tri Nghiên ít nhiều bị ảnh hưởng bởi những lời đồn này. Lúc này Thích Phong đột nhiên hỏi, cô lại có cảm giác như bị giáo viên gọi lên bảng kiểm tra bài cũ.

Cô vội vàng quét một vòng căn phòng, vừa nhìn vừa đi, không khỏi lộ ra vẻ căng thẳng.

Thích Phong không thúc giục, chỉ dựa vào tường chờ đợi.

Khi Hứa Tri Nghiên quay lại, cô chỉ thấy Thích Phong lấy ra một cuốn sổ nhỏ bằng lòng bàn tay và một cây bút chì than, tùy ý vẽ vài nét. Đường nét đơn giản, rõ ràng nhưng không nhìn ra được là vẽ cái gì.

Thích Phong vừa vẽ vừa nói: "Cứ từ từ, đừng căng thẳng."

Hứa Tri Nghiên tìm một góc độ ít sai sót nhất để bắt đầu: "Từ ảnh cưới cho thấy, hai người đã từng yêu nhau."

Thích Phong "ừm" một tiếng, lại lật sang một trang mới của cuốn sổ, nhìn về phía bức ảnh cưới lớn trên tường.

Quả thực, Lý Huệ Na của bốn năm trước mặt mày hồng hào, trông rất hạnh phúc, đôi mắt cũng rất sáng, không giống như bây giờ, một mảng hoang vu.

Thích Phong cụp mắt xuống, lại vẽ mấy đường lên cuốn sổ.

Hứa Tri Nghiên nói: "Những vụ bạo hành gia đình tôi từng tiếp xúc cũng gần giống như vậy. Trước khi cưới thì tốt đẹp, sau khi cưới dần dần lộ ra bản chất thật. Bên nam giới trước khi cưới luôn diễn kịch, thường sẽ lộ tẩy trong thời gian người vợ mang thai."

"Còn gì nữa không?"

"Căn phòng này được trang trí rất tinh tế, phong cách, tông màu và bố cục đều rất ấm áp, cũng rất chú ý đến chi tiết và thẩm mỹ. Lý Huệ Na đã bỏ không ít tâm tư vào căn nhà này."

"Vậy còn Lưu Tông Cường?"

"Lưu Tông Cường ư..." Hứa Tri Nghiên nói, "Học vấn không cao, không có sở thích lành mạnh, ngoài uống rượu thì xem tạp chí khiêu da^ʍ, hơn nữa còn bày bừa khắp nơi. Ngoài nhà vệ sinh, phòng ngủ, ngay cả phòng bếp cũng bày mấy quyển. Ngược lại, trên giá sách bên kia có hai hàng sách báo có gu thẩm mỹ tiểu tư sản, bày biện ngay ngắn, bìa được bọc rất cẩn thận, đây không phải là gu của Lưu Tông Cường."

"Nghe có vẻ như cô đánh giá không cao về người chết." Thích Phong nói.

Hứa Tri Nghiên không che giấu: "Tôi biết người chết là lớn nhất. Nhưng những việc hắn ta làm khi còn sống, cũng là sự thật."

"Cố gắng khách quan, đừng để câu chuyện xảy ra trong căn phòng này ảnh hưởng đến phán đoán của cô về bản thân vụ án."

"Tôi hiểu." Hứa Tri Nghiên quan sát vẻ mặt của Thích Phong, "Đội trưởng Thích, nghe nói thi thể vẫn đang ngâm nước. Vậy việc khám nghiệm sẽ diễn ra vào chiều nay hay ngày mai? Có thể sắp xếp cho tôi đi được không?"

Sau khi chết một thời gian, thi thể sẽ dần dần cứng lại và đạt đến đỉnh điểm sau mười hai giờ.

Mặc dù thi thể của Lưu Tông Cường khi lấy ra khỏi vali chưa đến mười hai giờ, nhưng mức độ co cứng của nó không phải là thứ có thể dùng sức mạnh mà mở ra được.

Sau vài chục giờ nữa, thi thể mới dần dần mềm ra. Nhưng một khi vượt quá bốn mươi tám giờ, thi thể sẽ thối rữa, ảnh hưởng đến kết quả kiểm tra, cho nên việc khám nghiệm tử thi đều được tiến hành trong vòng bốn mươi tám giờ. Với tình huống như của Lưu Tông Cường thì cần ngâm nước nửa ngày đến một ngày, cho đến khi nhiệt độ và độ cứng phù hợp để khám nghiệm.

Thích Phong cuối cùng cũng ngẩng đầu lên: "Lần trước cô nôn thốc nôn tháo, còn muốn đi?"

Hứa Tri Nghiên đáp: "Vâng, sau đó không ăn thịt được mấy ngày, cứ nghĩ đến là khó chịu. Nhưng tôi nghe nói nôn nhiều lần sẽ quen, mọi người đều phải trải qua như vậy. Hơn nữa thi thể của Lưu Tông Cường cũng không phải loại thối rữa, mọc lông, tôi nghĩ lần này chắc là được."

*

Gần như cùng lúc đó, tại đồn cảnh sát khu Đông.

Giang Tiến đi theo cảnh sát Tiểu Vương đến phòng giam của đồn. Thấy số người trong đồn ít hơn ngày thường một nửa, Giang Tiến tiện miệng hỏi: "Mọi người đi đâu hết rồi?"

"Haizz, vừa rồi chi đội trực tiếp điều động người, đều đi chi viện rồi. Nghe nói khu vực chúng ta quản lý vừa xảy ra một vụ án mạng." Tiểu Vương nói.

"Vụ gì mà kinh động cả chi đội. Gϊếŧ người, chặt xác?"

"Không nghiêm trọng đến mức đó, hình như là có liên quan đến bạo hành gia đình..."

Nói được một nửa, hai người đi qua khúc cua cuối cùng.

Trong phòng giam, Lý Thắng Quyền và Trần Dũng đang ghé vào nhau thì thầm, bàn tính xem sau khi ra ngoài làm thế nào để giải quyết nợ nần của Trần Dũng. Đang nói đến đoạn quan trọng thì họ nghe thấy giọng của cảnh sát Tiểu Vương.

"Có người đến thăm hai người."

Hai người đều sững sờ. Con gái của Trần Dũng và bạn gái của Lý Thắng Quyền là Phương Hủy mới đưa quần áo đến nửa ngày trước, sao nhanh như vậy lại đến rồi?

Lý Thắng Quyền cười nói: "Sao mà lằng nhằng thế, trước đây cũng đâu thấy cô ấy yêu tôi đến vậy."

Lời này vừa dứt, liền nghe thấy một giọng nói cười đáp lại: "Yêu thì không hẳn, nhưng mang hơi ấm đến là thật."

Nụ cười của Lý Thắng Quyền cứng đờ. Trần Dũng cũng nhìn theo giọng nói, thấy Giang Tiến đang đứng ngoài cửa, cười nói với Tiểu Vương: "Cảm ơn."

Đợi Tiểu Vương rời đi, Lý Thắng Quyền cười gượng: "Cảnh sát Giang, sao anh lại đến thăm chúng tôi?"

"Bởi vì tôi là người tốt mà, nên phải làm việc tốt đến cùng." Giang Tiến dựa vào khung cửa, "Trần Dũng, đợi hết thời gian giam giữ, anh lại đến làm một bản khai, chính là chuyện vay nợ kia, quay về tìm đủ chứng cứ liên quan. Cảnh sát bên này tôi đã chào hỏi rồi. Mấy công ty đòi nợ kia anh không cần lo, cũng đừng đối đầu trực diện, có chuyện gì cứ giải quyết theo pháp luật."

"Tôi... tôi không lo cho mình, chỉ sợ bọn họ gây khó dễ cho con gái tôi." Trần Dũng nói.

"Đã bảo anh là đồ đầu đất mà. Quay về bảo anh em của anh tung tin ra, nếu còn đứa nào dám đến cửa uy hϊếp thì chính là đâm đầu vào họng súng, cảnh sát chẳng lẽ không quản sao? Con không khóc mẹ nào cho bú, biết không!" Khi nói đến ba chữ "anh em của anh", Giang Tiến còn cố ý liếc Lý Thắng Quyền một cái.

Trần Dũng và Lý Thắng Quyền nhìn nhau, im lặng hai giây, liền nghe Lý Thắng Quyền nói: "Vẫn là tôi... à không, anh Giang có cách. Nhưng mà anh Giang, anh đến thăm chúng tôi, không phải chỉ vì chuyện này chứ?"

Trước đó ở hộp đêm tình hình khẩn cấp, Lý Thắng Quyền chỉ lo đối phó với Trần Dũng, còn Trần Dũng chỉ chăm chăm vào tiền bạc, hai người nhất thời không kịp suy nghĩ về Giang Tiến.

Sau khi nghĩ kỹ lại, ban đầu Giang Tiến xuất hiện ở hộp đêm là để tìm Lý Thắng Quyền gây phiền phức, chỉ là đến muộn hơn Trần Dũng một bước. Vụ việc còn kinh động đến cả chi đội, đến bây giờ vẫn không biết ý đồ của Giang Tiến khi đó là gì.

Giang Tiến cũng không vòng vo, mỉm cười nói: "Ồ, tôi đây vừa hay có một vụ án, muốn hỏi thăm anh về một người."

"Tôi đã nói mà!" Lý Thắng Quyền ra vẻ "quả nhiên là vậy", "Ai vậy?"

Giang Tiến lấy ra một bức ảnh từ trong điện thoại, chỉ cho Lý Thắng Quyền.

Tuy nhiên, nụ cười tươi rói mà Lý Thắng Quyền vừa cố gắng gượng ra, khi nhìn rõ bức ảnh liền thu lại hơn phân nửa. Phần còn lại gượng gạo treo trên mặt, cả khuôn mặt đều cứng đờ.

Người đàn ông trong ảnh trông khoảng bốn mươi tuổi, mặc thường phục, giữa hai lông mày ẩn chứa vẻ sắc sảo, đặc biệt là đôi mắt, khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Lý Thắng Quyền nhanh chóng chớp mắt mấy cái: "Không... chưa từng gặp... không quen, thật sự không quen!"

Mấy chữ cuối cùng được nhấn mạnh đặc biệt.

Giang Tiến biết anh ta nói dối nhưng không vạch trần, mà đứng thẳng người, dùng giọng điệu hờ hững nói: "Được, nhớ kỹ lời anh nói."

Trần Dũng nãy giờ không nói gì, thấy vậy lập tức thúc khuỷu tay vào Lý Thắng Quyền, chọc thẳng vào vết thương của anh ta.

Lý Thắng Quyền đau đến nhăn nhó. Trần Dũng kéo anh ta sang bên cạnh hai bước, nói: "Cậu nghĩ kỹ đi, anh ta là cảnh sát hình sự, còn là của chi đội, chuyên trị những loại người như chúng ta... cậu điên rồi sao?!"

Giang Tiến liếc qua một cái, chỉ làm như không nghe thấy, mở một trò chơi nhỏ trong điện thoại ra chơi.

"Anh không biết đâu, chuyện này không đơn giản như vậy, không thể dính vào..."

"Tôi không quan tâm những thứ đó, tôi chỉ hỏi cậu, cậu còn muốn làm ăn nữa không?"

Cùng với tiếng nhạc của trò chơi, bên tai vang lên tiếng Trần Dũng phân tích cặn kẽ. Đầu óc Lý Thắng Quyền rối bời, trong lòng bực bội, kiên trì không được bao lâu liền cười làm lành, quay trở lại cửa: "Anh Giang, tôi hơi ngốc một chút, bây giờ mới nghĩ ra, hình như đã gặp anh ta... không đúng, chắc chắn đã gặp! Nhưng chúng tôi không quen, chỉ biết anh ta đến chỗ tôi tìm người, hơn nữa đã là chuyện mấy năm trước rồi."

Giang Tiến vẫn nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, dường như không mấy để tâm: "Mấy năm trước rồi mà đến giờ cậu vẫn còn nhớ, trí nhớ tốt đấy."

"Không phải vì vị đại ca này khí chất đặc biệt sao..." Lý Thắng Quyền nói, "Đúng rồi, tôi còn nhớ anh ta gọi một ly nước ép cà chua!"

Giang Tiến không đáp lời, âm thanh hiệu ứng của trò chơi liên tục vang lên.

Lý Thắng Quyền nhìn Giang Tiến, lại nhìn điện thoại của anh, rướn cổ nói: "Anh ta đến tìm một nhân viên trong quán của tôi. Nhưng bây giờ người đó không làm nữa, nói là sức khỏe không tốt, kết hôn không lâu liền về nhà với vợ."

"Tên gì, ở đâu?" Giang Tiến tiện miệng hỏi.

Một ván trò chơi kết thúc, nhạc nền lên đến cao trào.

Giang Tiến tắt màn hình, màn hình đen phản chiếu ánh mắt sắc bén. Khi ngẩng đầu lên, anh lại mang theo ý cười.

"Hình như là ở khu Đông... ơ, khu dân cư nào thì không nhớ rõ."

Giang Tiến lại nhướng mày, ra hiệu bằng mắt.

Lý Thắng Quyền thấy vậy vội nói: "Ồ, anh ta tên là Lưu Tông Cường, họ Lưu, Tông trong tông tộc, Cường trong cường tráng. Đúng, chính là anh ta, chắc chắn không sai!"

Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.