Một giờ sáng, khi hầu hết mọi người đã chìm vào giấc ngủ, La Phỉ vẫn gọi một cuộc điện thoại đi mà không hề cảm thấy áy náy.
"Có chuyện gì vậy?" Một giọng nữ vang lên ở đầu dây bên kia, giọng nói hoàn toàn tỉnh táo.
La Phỉ đứng trong sân biệt thự, cảm nhận hơi lạnh ẩm ướt sau cơn mưa: "Anh biết là em chưa ngủ."
"Giờ này mà gọi cho em, chắc chắn là có chuyện gì đó khiến anh phải trăn trở."
"Ừm."
La Phỉ dường như đang lựa lời, còn người phụ nữ thì kiên nhẫn chờ đợi. Nhưng tay cô không hề rảnh rỗi, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng "xoẹt xoẹt" khe khẽ, đó là tiếng ngòi bút ma sát trên mặt giấy.
Cuối cùng La Phỉ cũng lên tiếng: "Buổi livestream tối nay không được suôn sẻ cho lắm, bị hỏi mấy câu rất hóc búa. Anh trả lời dưới góc độ luật sư, thế là có mấy fan phản ứng rất dữ, còn dẫn dắt dư luận nữa."
Tiếng "xoẹt xoẹt" ngừng lại một thoáng rồi lại tiếp tục. Người phụ nữ nói: "Em đã nói từ lâu rồi, chủ đề về hôn nhân và bạo lực gia đình rất nhạy cảm, nó chạm đến nỗi đau của cả xã hội, có quá nhiều phụ nữ gặp phải bất hạnh. Nhưng đây không chỉ là chuyện của phụ nữ, mà là một dạng PTSD (Rối loạn căng thẳng sau sang chấn) của toàn xã hội. Anh nói càng lý trí thì càng tỏ ra lạnh lùng. Huống hồ anh lại là đàn ông, người ta sẽ có cảm giác "đứng nói chuyện không đau lưng". Dựa vào đâu mà người chịu khổ lại phải bình tĩnh, vận dụng hết lý trí để nghe kẻ được lợi nói đạo lý chứ?"
Đây không phải là lần đầu tiên họ bàn luận về vấn đề này.
Hôn nhân, bạo lực gia đình và việc phụ nữ tự bảo vệ mình là chủ đề chính trong các buổi livestream của La Phỉ hai năm nay. Một mình anh phải đóng hai vai rất "phân liệt", rất mâu thuẫn.
Giữa luật sư và người bình thường vốn có một bức tường vô hình. Nạn nhân cần sự đồng cảm, còn luật sư thì phải nói về luật pháp. Tình và lý đều không thể bỏ qua, bên nào nặng hơn, hay chia đều năm năm, làm sao để giữ cán cân không bị lệch là một việc cực khó.
Nếu một nữ đương sự sau khi kể lể những gì mình đã trải qua, mà anh với tư cách luật sư lại chỉ ra những rủi ro và bất lợi nhiều hơn những thứ khác, thì cô ấy không chỉ cảm thấy tủi thân, đau khổ, mà còn thấy pháp luật sao mà lạnh lùng, công lý ở đâu.
Luật sư nghe xong những lời than thở đó còn phải khuyên nạn nhân bình tĩnh, sau đó lựa lời để cô ấy tin rằng, anh tuy là đàn ông nhưng vẫn đang bảo vệ lợi ích của cô ấy.
Trong một khoảng lặng khác, tiếng "xoẹt xoẹt" dừng lại.
Cây bút được đặt xuống bàn, điện thoại được đặt trên giá đỡ bên cạnh.
Thích Phong dựa lưng vào ghế, thở ra một hơi không thành tiếng. Cô nhìn tờ giấy Kent* đã được cố định trên bàn làm việc, những ô vuông trên đó vừa được bút mực lấp đầy một nửa, những nét bút chì ban đầu đã được tẩy sạch.
*Giấy Kent: một loại giấy vẽ kỹ thuật.
Thích Phong đeo tai nghe lên, cầm chiếc cốc sứ đã nguội lạnh bên cạnh đi đến bàn ăn trong phòng làm việc, rót thêm nửa cốc cà phê từ trong bình, đồng thời hỏi: "Bị em nói cho cứng họng rồi à?"
"Không phải." La Phỉ trả lời, trong giọng nói có chút ý cười, "Chỉ đang ngẫm lại thôi. Anh biết em nói đúng, chỉ là biết mà không làm được. Nếu không thì đã chẳng khó xử đến thế."
"Nguyên nhân là gì?"
"Người vừa kết nối đã phải chịu bạo hành gia đình suốt bảy năm, trên người có nhiều vết thương nhưng lại không đủ để cấu thành "thương tích nhẹ". Về khoản này em còn rành hơn anh, nguyên tắc quan trọng của hình pháp là hình phạt phải tương xứng với tội danh, không đến mức "thương tích nhẹ" thì không thể can thiệp. Nếu chỉ là "vết thương ngoài da" thì cùng lắm cũng chỉ hòa giải ở cơ sở và giáo dục bằng lời nói. Chuyện lớn hóa nhỏ, rồi lại dặn dò hai vợ chồng đóng cửa bảo nhau, giảng giải một tràng đạo lý."
Nhưng những đạo lý đó, chẳng lẽ kẻ bạo hành không hiểu sao? Bọn họ là người nghe nhiều nhất, sớm đã thuộc lòng rồi, nhưng có tác dụng gì không?
La Phỉ nói tiếp: "Anh hỏi đối phương bằng chứng bị bạo hành, cô ấy nói vết thương trên người chính là bằng chứng, có vết đã lành, có vết để lại sẹo. Cô ấy không hiểu sự khác biệt giữa "thương tích nhẹ" theo luật và thương tích nhẹ trong đời sống là gì. Anh nói, "bằng chứng" là thứ có thể liên kết trực tiếp kẻ bạo hành với vết thương trên người cô ấy, ví dụ như ảnh, ghi âm, tốt nhất là video. Cô ấy bảo chuyện đó là không thể, lắp camera trong nhà sẽ bị phát hiện. Rồi cô ấy lại hỏi anh, cho dù có quay được thật thì có chắc sẽ ly hôn được không, có nhận được bồi thường không? Anh nói điều này khó nói lắm, còn phải xem tình hình cụ thể, xem cô ấy muốn bồi thường bao nhiêu và quan điểm của người xử lý vụ án nữa. Cô ấy lại bảo đã tìm đến khu phố, hội phụ nữ, đồn cảnh sát, cũng đã ra tòa rồi, nhưng thái độ của mọi người đều là khuyên hòa giải, vẫn không thể ly hôn được. Cô ấy đã xem livestream của anh một thời gian, cảm thấy anh có cách, có lẽ có thể giúp cô ấy thoát ra nên mới lấy hết can đảm kết nối. Nếu ngay cả anh cũng bó tay, cô ấy thật sự không biết còn có thể tìm ai nữa."
Tốc độ nói của La Phỉ rất chậm, thỉnh thoảng lại dừng một hai giây, dường như đang cố điều chỉnh cảm xúc. Trong giọng nói của anh có thể nghe ra sự bất lực, sự cam chịu và nhiều cảm xúc phức tạp khác, có lẽ còn có cả một chút hoang mang về luật pháp và hoài nghi về chính nghề nghiệp của mình.
Thích Phong đặt cốc cà phê xuống bàn, chỉ uống hai ngụm rồi không động đến nữa. Cô khoanh tay trước ngực, tai tuy đang nghe nhưng đôi mắt lại nhìn chằm chằm về phía trước.
Trong phòng làm việc chỉ bật một ngọn đèn bàn, soi sáng cả mặt bàn, còn khoảng không phía trước thì chìm trong bóng tối, và một khu vực nằm ở ranh giới giữa sáng và tối.
Ánh mắt của Thích Phong rơi vào khu vực đó, thỉnh thoảng lại chớp mắt, trông vừa như đang thất thần, vừa như đang suy nghĩ.
Không biết bao lâu sau, giọng nói của Thích Phong cuối cùng cũng vang lên, đầu tiên là một tiếng cười khẽ, nhưng lại mang theo chút lạnh lẽo: "Mang đầy hy vọng, đặt cược hết vào ván bài cuối cùng này, không ngờ lại nhận được một kiểu "trở ngại" khác. Cô ấy muốn thuyết phục anh nhận vụ này, còn anh lại ngầm chỉ cho cô ấy kết quả xấu nhất, bảo cô ấy chuẩn bị tâm lý đi."
La Phỉ nói tiếp: "Đương nhiên anh có thể nói những lời ngon ngọt trước, cho cô ấy hy vọng, cùng cô ấy lên án đối phương. Sau đó lừa cô ấy tin rằng mình có đủ khả năng thắng, rằng cô ấy sẽ có được tất cả những gì mình muốn. Đợi đến khi ký hợp đồng rồi mới nói với cô ấy, việc gì cũng có rủi ro. Anh cũng không thể đảm bảo chắc chắn sẽ thắng nhưng anh sẽ cố gắng hết sức để giúp cô ấy giành được quyền lợi hợp pháp."
*
Trong biệt thự, Tiểu Cầm vén một góc rèm cửa sổ sát đất, quan sát La Phỉ bên ngoài một lát rồi quay trở lại phòng khách.
Hứa Nghiêu ngồi trên ghế sofa, đang trả lời email công việc.
Tiểu Cầm hỏi: "Chị Nghiêu, chị nói xem giờ này anh ta sẽ gọi cho ai?"
"Tôi chỉ biết không phải là gọi báo cảnh sát." Hứa Nghiêu mắt cũng không ngẩng lên.
Tiểu Cầm nói tiếp: "Những vụ anh ta đã nhận trong mấy năm nay chúng ta đều đã tra qua, tỷ lệ thắng kiện hơn tám mươi phần trăm. Đương sự về cơ bản đều hài lòng."
"Những vụ đó khác lần này. Chỉ cần người còn sống, thì mọi chuyện đều dễ nói. Thương lượng được thì thương lượng, không được thì dùng cả cứng lẫn mềm." Ngón tay của Hứa Nghiêu lướt nhanh trên bàn phím, móng tay chỉ sơn một lớp màu hồng nhạt gần như trong suốt. Cho đến khi ngón tay dừng lại, ánh mắt cô mới rời khỏi màn hình laptop, "Nhưng chuyện của Lý Huệ Na, thái độ ban đầu của anh ta là từ chối, sao đột nhiên lại đổi ý?"
Tiểu Cầm phân tích: "Lúc nãy chị hứa hẹn cả danh lẫn lợi, anh ta đều không hề dao động. Sau đó thái độ thay đổi, hình như là vì Lý Huệ Na nói rằng anh ta là một luật sư rất có chính nghĩa, thường xuyên bào chữa miễn phí cho người yếu thế. Điều này cũng khớp với những gì chúng ta điều tra được. Khi nhận án, anh ta dường như không quá quan tâm đến tiền bạc, mà toàn là giúp đỡ người yếu thế. Có mấy vụ khả năng thắng rất nhỏ, vậy mà đều bị anh ta lật ngược thế cờ, còn có một vụ thành công được xử lại."
Hứa Nghiêu nhìn về phía Tiểu Cầm: "Không phải Lý Huệ Na nói, là Kén Phòng."
Tiểu Cầm gật đầu, vừa nói vừa cầm iPad lên: "Đúng, họa sĩ truyện tranh Kén Phòng. Đây là thứ tôi vừa mới tra được."
Trên iPad có thêm một ứng dụng truyện tranh trực tuyến. Kén Phòng là một "họa sĩ" tầm trung trên ứng dụng này, không quá nổi tiếng, nhưng lại có chút danh tiếng trong thể loại khá kén người đọc này.
Kén Phòng chuyên vẽ truyện tranh trinh thám ngắn và vừa, tập trung vào các vấn đề hiện thực, hầu hết đều là đề tài bạo lực gia đình. Nhưng kết thúc đều khá thỏa mãn, thường là hả hê, ác giả ác báo.
Trong đó cũng không thiếu những truyện có mở đầu rất bi thảm, kết cục tưởng như đã định sẵn sẽ rất thê lương, nhưng cuối cùng người tốt lại lật ngược tình thế. Cũng có một số độc giả phản ánh, nói rằng quá lý tưởng, quá giống cổ tích, thực tế căn bản không lạc quan như vậy. Thậm chí có độc giả còn đưa ra ví dụ từ chính cuộc sống của mình.
Ngoài ra, trong truyện của Kén Phòng thường xuyên xuất hiện những nhân vật then chốt nắm giữ quyền lực hoặc tiền bạc, giúp cho nạn nhân may mắn nhận được sự giúp đỡ.
Những độc giả bi quan hơn liền nói, ngoài đời làm gì có nhiều người giàu lương thiện như vậy, thường là kẻ ác giàu lên, còn người tốt thì chẳng có kết cục tốt đẹp.
Cũng có độc giả nói, xem đi, muốn đối phó với kẻ ác, hoặc là có ô dù, hoặc là có tiền. Người yếu thế nếu không có hai thứ này thì mọi sự phản kháng, trả thù đều là nói suông. Trừ khi kẻ ác cũng không tiền, không ô dù, chỉ có hai nắm đấm và một cái đầu đơn giản.
Hứa Nghiêu lướt nhanh qua phần giới thiệu về "Kén Phòng", suy nghĩ vài giây rồi nói: "Đi tìm hacker "mở hộp", tôi muốn toàn bộ thông tin của người này."
Tiểu Cầm đáp: "Rõ."
*Mở hộp (开盒): một thuật ngữ mạng của hacker, chỉ hành động tìm kiếm và công khai thông tin cá nhân của người khác, thường là bất hợp pháp.
...
Bên ngoài biệt thự, La Phỉ đúng lúc quay đầu lại, vừa vặn thấy rèm cửa động đậy một chút.
Anh không đổi sắc mặt, quay lưng lại nhìn bầu trời đêm, hỏi: "Hay là em nói cho anh biết, từ góc độ pháp y và điều tra hình sự, có cách nào tốt hơn không? Thương tích nhẹ cùng lắm cũng chỉ bị giam giữ, cộng thêm một chút giáo dục bằng lời nói, em thấy đủ để răn đe không?"
Giọng Thích Phong đầy vẻ mỉa mai: "Đến vợ còn đánh, loại người này mà sợ bị giam giữ à? Bọn họ sẽ không hối cải đâu, mà chỉ nghĩ xem sau khi ra ngoài sẽ tiếp tục đánh thế nào thôi."
"Thấy chưa, em cũng bó tay." La Phỉ nói, "Anh nhớ năm ngoái có một vụ án, người vợ bị chồng đánh nhập viện, bệnh viện báo cảnh sát, do em giám định, là thương tích nhẹ cấp độ hai. Nhưng vì gã chồng tích cực nhận lỗi, còn viết thư hối cải, nên đồn cảnh sát bảo người vợ về nhà dưỡng thương trước. Ai ngờ lần sau gặp lại, đã là một cái xác."
Hơi thở của Thích Phong ngưng lại trong một thoáng.
La Phỉ hỏi: "Đúng rồi, đã tuyên án chưa?"
"Chắc là trong tháng này." Thích Phong cố nén cảm xúc nói.
"Hy vọng là một tin tốt, cho hả lòng hả dạ."
"Người đã bị đánh chết rồi, còn có thể hả hê đến mức nào."
"Là anh lỡ lời. Nhưng nếu có thể tuyên mức án nặng nhất thì cũng coi như gióng lên một hồi chuông cảnh tỉnh cho vấn nạn bạo lực gia đình."
Đầu Thích Phong tựa vào gối, mắt nhắm lại. Trong đầu cô hiện lên một hình ảnh: một người phụ nữ đã chết nằm trên mặt đất, bên cạnh là một vũng máu chưa khô. Đó là lời tố cáo cuối cùng của cô ấy với thế giới này, tràn đầy mùi tanh và sự tuyệt vọng.
Hình ảnh chuyển đổi. Cảnh người phụ nữ ngã xuống lại biến thành một căn phòng khác.
Căn phòng đó được trang trí theo phong cách cổ điển, cũ kỹ. Một người phụ nữ đang quỳ trên mặt đất, bị một người đàn ông đánh đến không ngẩng đầu lên được.
Cô ấy đang khóc, cầu xin người đàn ông tha cho họ.
Đúng vậy, họ.
Trong lòng người phụ nữ còn ôm một bé gái, trông chừng bốn, năm tuổi.
Cô bé sợ hãi tột độ, nhưng được mẹ bảo vệ rất kỹ. Chỉ có đôi mắt mở to của cô bé lộ ra, xuyên qua khe hở trong vòng tay mẹ, nhìn chằm chằm vào kẻ bạo hành.
"Tiểu Phong, còn ở đó không?"
Mãi đến khi giọng của La Phỉ "đánh thức" mình, cơ thể Thích Phong mới hơi giật nảy, cô mở mắt đáp một tiếng: "Ừm."
"Anh còn tưởng em ngủ rồi chứ. Đang nghĩ gì vậy?"
"Đang nghĩ... những kẻ bạo hành gia đình đều đáng chết." Vẻ mặt của Thích Phong vẫn bình thản, đáy mắt ánh lên một chút sáng, nhưng phần lớn là bóng tối phản chiếu trong đó, sâu không thấy đáy. "Chỉ là chết thì chết, đừng liên lụy đến nạn nhân."
"Vụ này em nói xem anh có nên nhận không?" La Phỉ hỏi về người đã kết nối qua livestream, "Nếu nhận, kết quả có thể đoán trước được. Suốt quá trình, anh sẽ phải hết lần này đến lần khác hạ thấp "kỳ vọng" của đương sự, khiến cô ấy lùi từng bước một. Nhưng nếu không nhận, không biết sau này có xảy ra bi kịch lớn hơn không..."
Thích Phong không đưa ra lời khuyên, mà nói: "Em đã mấy lần mơ thấy mình quay trở lại ngày hôm đó, tận miệng nói với cô ấy, đừng tha thứ. Dù cho là thương tích nhẹ cấp độ hai, mức án cao nhất cũng dưới ba năm tù, đa số chỉ tuyên mấy tháng, thậm chí còn không phải ngồi tù. Nhưng điều đó không quan trọng, nhất định phải kiên trì. Không phải để hắn cải tà quy chính, mà là để mở ra một con đường sống cho mình. Ít nhất hắn sẽ phải ở trong trại tạm giam mấy tháng, nhân cơ hội đó cả nhà cùng nhau rời đi. Giữ lại bằng chứng, hai năm sau khởi kiện ly hôn, nhất định phải nhờ luật sư can thiệp, còn phải để đồn cảnh sát, ban quản lý, ủy ban khu phố đều biết chuyện."
"Lần trước là thương tích nhẹ, lần sau chính là tử vong. Ai cũng không ngờ sẽ ra nông nỗi đó, e rằng ngay cả chính nạn nhân cũng không ngờ tới." La Phỉ nói.
Thích Phong chậm rãi lắc đầu: "Thật ra đã có tín hiệu từ sớm. Cô ấy đã báo cảnh sát sáu lần, điều này vốn có thể coi là một trong những bằng chứng để khởi kiện ly hôn, nhưng cô ấy đã không đợi được đến lúc mở phiên tòa."
"Vụ này anh sẽ suy nghĩ thêm." La Phỉ nói, "Muộn thế này rồi, làm phiền em quá."
Cũng không hẳn là làm phiền, vì buổi chiều Thích Phong đã ngủ một giấc, nên buổi tối không ngủ được.
Nhưng Thích Phong không nói nhiều, chỉ nghe La Phỉ nói một tiếng "Ngủ ngon". Cô đáp lại một tiếng "Ừm" rồi cúp máy.
*
La Phỉ trở lại phòng khách. Hứa Nghiêu đã đứng dậy, không đợi anh xua đi hơi lạnh trên người đã hỏi thẳng: "Gọi cho ai mà lâu thế? Có liên quan đến Lý Huệ Na không?"
Giờ này đương nhiên không thể là chuyện riêng, huống chi La Phỉ đã nói sáng mai sẽ đi đầu thú. Nói cách khác, thời gian để tìm hiểu vụ án và trao đổi chỉ còn lại vài tiếng, phải tranh thủ từng giây.
"Là Kén Phòng." La Phỉ cười nhạt, không hề né tránh.
Hứa Nghiêu suy nghĩ rất nhanh: "Có ích không?"
La Phỉ trả lời: "Lý Huệ Na đã từng cầu cứu Kén Phòng, cũng đã gửi tin nhắn riêng cho tôi. Những điều này đều cho thấy cô ấy không hề có ý định bỏ trốn, mà bản thân đã muốn đầu thú. Hiện tại lưu lại càng nhiều dấu vết thì tương lai sẽ càng có lợi. Tiếp theo cần phải làm rõ vết thương trên mặt cô ấy rốt cuộc là do ai gây ra. Người đó đi đâu rồi, tại sao chỉ làm cô ấy bị thương rồi biến mất? Có phải hắn đã nhìn thấy thi thể trong vali nên sợ hãi bỏ chạy không? Có khả năng báo cảnh sát không? Đây đều là những rủi ro tiềm tàng, cần phải lường trước."
La Phỉ nhìn đồng hồ, rồi nói tiếp: "Tôi còn phải nói chuyện riêng với cô ấy, để tránh sau này khi bị thẩm vấn lại nói ra những điều bất lợi cho mình."
La Phỉ nhấc chân đi vào trong, giọng nói của Hứa Nghiêu đuổi theo: "Năm ngoái mới tuyên án một vụ, người vợ vì không thể chịu đựng được bạo lực gia đình nhiều lần trong thời gian dài, đã dùng hung khí sắc nhọn đánh chết chồng, bị tuyên án mười năm tù. Lý Huệ Na và cô ấy cũng tương tự, nhiều nhất cũng chỉ kéo thi thể đi dạo trên phố một vòng, huống chi cô ấy còn có tình tiết tự thú."
"Chính vì "một vòng đi dạo" này mà tính chất đã thay đổi." La Phỉ nghiêng người, "Nếu tìm được kẻ đã làm cô ấy bị thương, mà kẻ đó lại vừa hay nhìn thấy thi thể, cảnh sát sẽ có lý do để nghi ngờ hành vi tự thú của Lý Huệ Na, cho rằng cô ấy bị lộ nên mới làm vậy. Nếu thật sự muốn tự thú, sao không kéo thẳng vali đến đồn cảnh sát? Nhưng những điều này đều không quan trọng. Dù có người báo cảnh sát trước, chỉ cần có thể chứng minh tâm thế muốn đầu thú của Lý Huệ Na là kiên định và nhất quán, thì chuyện này vẫn còn chỗ để xoay chuyển, vẫn có không gian để giải thích. Bây giờ, việc Lý Huệ Na cần làm là trong mấy tiếng đồng hồ tới phải hoàn toàn hiểu rõ những gì tôi nói, sắp xếp lại mọi logic và lợi hại. Chỉ cần đầu óc cô ấy đủ tỉnh táo, không nảy sinh ý nghĩ kỳ quái, không đổi ý vào phút chót, thì khả năng thắng vẫn tương đối lớn."
"Nếu đầu óc cô ấy tỉnh táo, trong mấy tiếng đã hiểu rõ ý kiến chuyên môn, thì còn đến nông nỗi này sao?" Hứa Nghiêu cười tự giễu. Những người cô đã gặp, phần lớn đều là những "kẻ mù luật", "đầu óc đơn giản". Đây không phải lời công kích, mà là một sự thật đáng buồn.
"Dù không thành công, chỉ cần khai báo thành khẩn hành vi phạm tội của mình cũng có thể được giảm nhẹ hình phạt." La Phỉ nói thêm, "Tiếp theo tôi cần ba tiếng đồng hồ, và một bình cà phê."
"Luật sư La." Hứa Nghiêu lại một lần nữa gọi La Phỉ.
La Phỉ không quay đầu, chỉ dừng bước.
Hứa Nghiêu hỏi: "Sau khi vụ án kết thúc, anh có hứng thú chuyển đến Diêu Thị không? Anh không cần trả lời ngay. Cà phê lát nữa sẽ có người mang vào."
La Phỉ lại bước tiếp, sống lưng thẳng tắp khuất dần trong hành lang.
Trong phòng khách chỉ còn lại một mình Hứa Nghiêu.
Một lát sau, Tiểu Cầm đi ra rồi quay trở lại: "Chị Nghiêu, bên "mở hộp" đã trả lời. Nhưng hắn nói có thông tin nhạy cảm, muốn tăng giá."
"Được." Hứa Nghiêu cụp mắt xuống, giọng nói rất khẽ.
Tiểu Cầm nghe lệnh, nhanh chóng trả lời đối phương. Chưa đầy nửa phút, cô lại nói: "Đã nhận được email."
Hứa Nghiêu mở điện thoại, mở email mà Tiểu Cầm chuyển tiếp. Cô chỉ nhìn ba giây, lông mày liền nhíu lại. Sau đó cô lại ngẩng đầu lên, nhìn về phía hành lang đã sớm không còn bóng người.
Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.