Vụ "ẩu đả" ở hộp đêm không đủ để lập án, cuối cùng chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không.
Chỉ có Giang Tiến bị đưa về Cục Cảnh sát thành phố.
Thích Phong và Giang Tiến ngồi trong nhà ăn của Cục. Trên bàn bày hai đĩa thức ăn xào nóng hổi và hai bát cơm.
Giang Tiến đi đến quầy mua hai cốc cà phê mang về, nhưng Thích Phong không động đến: "Lát nữa tôi phải về ngủ bù."
Giang Tiến nhấp một ngụm cà phê: "Thảo nào hôm nay cậu nóng tính thế, người toàn mùi tử khí. Vừa từ phòng giải phẫu ra à?"
"Thức trắng cả đêm, buổi sáng viết liền ba bản báo cáo, tưởng buổi chiều được nghỉ ngơi, ai ngờ lại nhận được điện thoại báo cậu "gặp chuyện" ở hộp đêm." Thích Phong đặt điện thoại xuống bàn, giọng đều đều, "Đợi cậu chuyển đến phòng hồ sơ, tha hồ mà tra người cậu muốn tra, đừng có gửi tin nhắn Wechat kiểu này cho tôi nữa."
Giang Tiến cười: "Không tìm cậu thì tôi biết tìm ai. Với lại cậu viết báo cáo giỏi, chuyện này có cậu nhúng tay vào, ai cũng thấy yên tâm. Thích Phong là người biết điều nhất, nhất định sẽ kéo cái thằng khốn "Giang Tiến" đó về đúng quỹ đạo."
"Cậu cũng biết là mình đi chệch đường ray rồi à? Quay đầu sớm đi, vị trí đó vẫn là của cậu. Đội trưởng đã nói, cậu là người mà anh ấy coi trọng nhất." Thích Phong cầm đũa lên gắp hai miếng thịt, vừa ăn vừa nói.
"Mới mổ xác xong mà vẫn ăn ngon miệng như thế."
"Chính vì mổ xác nên mới cần phải ăn bù, lúc này lại đặc biệt thèm thịt."
Thích Phong lại gắp liền mấy đũa cơm, hoàn toàn không để ý đến Giang Tiến.
Giang Tiến cũng không bắt chuyện, chỉ lặng lẽ uống cà phê. Mãi đến khi Thích Phong ăn hết một bát cơm, hai cốc cà phê trước mặt Giang Tiến cũng đã cạn sạch, cô mới đặt đũa xuống, nói: "Phòng hồ sơ chỉ là tạm thời thôi. Khi nào tôi đả thông được tư tưởng cho cậu, lúc đó cậu có thể trở về. Đừng có làm mấy chuyện vượt rào rồi bắt tôi đi dọn dẹp, viết báo cáo nữa. Như thế tôi cũng có thể tập trung vào công việc của phòng pháp y."
Bụng đã có cái lót dạ, sắc mặt của Thích Phong không còn khó coi như trước, còn nói một hơi dài như vậy. Giang Tiến biết đây đã là giới hạn nói nhiều của cô rồi.
Thích Phong ăn no khoảng bảy phần, cầm bát cơm bên cạnh lên, chuẩn bị ăn bát thứ hai.
Giang Tiến lại hỏi: "Thế này có tính là nhận hối lộ không?"
Thích Phong cố nén một cái lườm, đợi nuốt xong miếng cơm mới nói: "Đội trưởng bảo tôi hỏi cậu, cậu định cứ sống vật vờ qua ngày như vậy mãi sao?"
Hóa ra, Giang Tiến là "con ông cháu cha" chính hiệu, chuyện này ai ở Cục Cảnh sát thành phố cũng biết. Trong nhà anh không chỉ có bác cả làm chính trị, mà bố mẹ và họ hàng gần như đều nắm giữ những chức vụ quan trọng.
Giang Tiến là người xuất sắc nhất trong thế hệ này, tuổi còn trẻ đã leo lên chức Đội phó Đội điều tra. Tất nhiên, không chỉ nhờ gia thế hiển hách, mà còn do bản thân anh thực sự có năng lực. Hai năm trước, có một vụ án lớn gây chấn động, liên lụy đến không ít tai to mặt lớn ở Xuân Thành, trong đó có cả một minh tinh đang lên của địa phương. Giang Tiến đã dẫn dắt tổ chuyên án phá án thần tốc, giúp cả đội được dịp "nở mày nở mặt" suốt hai năm liền.
Nhưng chẳng bao lâu sau, gió đổi chiều.
Bác cả của Giang Tiến bị đình chỉ chức vụ để điều tra vì vi phạm kỷ luật. Suốt mấy tháng trời, bất cứ ai có dính líu, qua lại thường xuyên đều bị liên lụy. Vụ việc như một dây khoai lang, càng đào càng lòi ra nhiều củ. Mà gia đình Giang Tiến lại là những người thân cận nhất với bác cả, vì thế chức vụ của anh cũng bị "treo" cho đến khi có kết luận điều tra.
Mấy tháng trước, cấp trên cuối cùng cũng đưa ra kết quả.
Bác của Giang Tiến đã sớm biết chuyện của mình sớm muộn gì cũng bại lộ, ông không thể để cả gia đình bị kéo xuống bùn, phải giữ lại một nhánh trong sạch. Không phải để giúp ông ta được pháp luật khoan hồng, mà chỉ là để gia tộc còn có người nối dõi. Nghe nói chứng cứ then chốt do chính bố mẹ Giang Tiến cung cấp, coi như là một màn "đại nghĩa diệt thân".
*Đại nghĩa diệt thân: là thành ngữ chỉ việc vì đại nghĩa, vì lợi ích chung mà hy sinh tình riêng, thậm chí là trừng phạt người thân.
Giang Tiến đương nhiên trong sạch, có thể trở lại đội. Nhưng chuyện này không thể nóng vội, phải đi từng bước một. Ít nhất trong năm nay anh không thể trở lại tuyến đầu, vì vậy mới có cái "chức vụ ngồi chơi xơi nước" hiện tại. Mục đích là để anh tạm lánh đầu sóng ngọn gió, đợi đến khi mọi người dần quên đi, sự việc bớt nhạy cảm, thì tay phá án cừ khôi này vẫn phải được đặt vào vị trí thích hợp nhất.
Giang Tiến trước đây rất tin vào những quy trình công bằng, cấp trên cũng tin rằng một năm "lắng lại" này là sự rèn luyện tốt nhất cho anh. Ai ngờ sự việc mới êm được vài tháng, Giang Tiến lại như bị ai nhập xác, tính tình thay đổi một trăm tám mươi độ. Vượt rào, làm trái quy định, số lần vi phạm kỷ luật trong mấy tháng còn nhiều hơn lỗi của người khác trong mười năm cộng lại. Ngay cả tính cách cũng bắt đầu trở nên lệch lạc, trí thông minh trước kia dùng để phá án, giờ thì một nửa dùng để "lừa trên dối dưới".
Chuyện này đừng nói là Đội trưởng, người đã từng cất nhắc Giang Tiến, ngay cả cô bạn cùng lớp Thích Phong cũng không thể nào hiểu nổi.
Thích Phong thường nói: "Cậu đừng có làm ảnh hưởng đến việc thăng chức của tôi."
Giang Tiến sẽ vặn lại: "Trèo cao thì ngã đau, trèo cao như vậy để làm gì?"
"Để tôi vui. Vậy cậu cản đường tôi thì được cái gì?"
"Trước đây bị đủ thứ ràng buộc, sống mệt mỏi, một chút cá tính cũng không được có. Nhìn thấy bao nhiêu nụ cười, có được mấy cái là thật? Bây giờ mọi người đều né tôi như né tà, ngược lại tôi thấy thoải mái."
Trước khi vào phòng ăn, tay phải của Giang Tiến đã được băng bó lại. Nhưng vết thương mới chồng lên vết thương cũ, không dưỡng một tháng thì khó mà lành hẳn.
Thích Phong liếc nhìn cánh tay của anh: "Tháng này đừng gây chuyện nữa, tôi không muốn lại phải đi thu dọn tàn cuộc cho cậu đâu."
Giang Tiến cười cười, lại lựa lời khó nghe mà nói: "Sư phụ của cậu sắp có phán quyết rồi phải không? Bao nhiêu năm?"
Thích Phong cúi đầu ăn cơm, không trả lời.
Giang Tiến nói tiếp: "Nghe nói cậu đã tự tay bắt ông ấy, toàn bộ chuỗi chứng cứ cũng do cậu một tay sắp xếp. Trước sau thu thập được ba trăm trang tài liệu, kín kẽ đến mức có thể dùng làm sách giáo khoa, quyết tâm nhốt ông ấy cả đời. Ra tay quyết đoán, báo cáo xuất sắc, thảo nào được nhận bằng khen hạng nhì, thế này thì tuyệt đối có thể đứng vững trong đội điều tra rồi."
Thích Phong nuốt miếng cơm cuối cùng xuống, hít một hơi, rồi nói một tràng dài nhất trong ngày: "Nếu lúc đầu bố mẹ cậu không quyết đoán cắt đứt, mà cứ muốn sống chết cùng bác cả của cậu, thì bây giờ cậu đã không thể ngồi ở đây rồi. Chỉ có loại bỏ "khối u ác tính", tôi mới có thể tiếp tục làm pháp y. Tôi đi được đến ngày hôm nay không dễ dàng, tuyệt đối không chôn vùi đời mình cùng người khác. Đừng nói là sư phụ, cha mẹ ruột cũng thế thôi."
Giang Tiến gật gù mấy cái: "Không hổ là cậu."
Thích Phong dựa lưng vào ghế, mặt không cảm xúc nhìn người đối diện: "Có nhớ hồi đi học, tiết đầu tiên về phòng chống ma túy đã nói gì không?"
Giang Tiến nói tiếp: "Tất cả những kẻ nghiện ban đầu đều là vì tò mò, đều bắt đầu từ một lần "thử cho biết", thử loại nhẹ nhất. Vì thiếu hiểu biết, cứ nghĩ mình ghê gớm lắm, chỉ thử một chút thì không sa ngã được. Nhưng kết quả thì sao, không có một ngoại lệ nào cả."
Thích Phong nhếch miệng cười một cái rồi nhanh chóng tắt ngấm: "Cậu bây giờ rất nguy hiểm. Nếm được vị ngọt rồi thì sẽ muốn nếm mãi. Bây giờ cậu chỉ là vượt rào, tương lai có thể sẽ phạm tội. Giang Tiến, đừng để tôi trở thành người đầu tiên phải bắt bạn học cùng lớp của mình để được thăng chức."
Giang Tiến không nhịn được mà bật cười thành tiếng: "Vậy thì xin chúc mừng trước, nữ đội trưởng đầu tiên của Đội điều tra Xuân Thành."
*
Thích Phong lái xe rời khỏi Cục Cảnh sát thành phố, nhưng cô không về nhà ngay mà đi đến một bệnh viện tư trong thành phố.
Ba giờ chiều, Thích Phong đến một phòng bệnh đơn của khu nội trú.
Trong phòng được trang bị đầy đủ các thiết bị cấp cứu và dụng cụ chăm sóc. Rèm cửa mở toang, trên giường bệnh, một người phụ nữ tiều tụy đang nằm. Cơ thể đã gầy đến mức chỉ còn da bọc xương.
Thích Phong biết, thần sắc và cơ thể của người phụ nữ này chẳng khá hơn những cái xác trong nhà xác là bao, khác biệt duy nhất là vẫn còn hơi thở và suy nghĩ.
Cô chỉ hy vọng ngày đó đừng đến quá nhanh, kéo dài được ngày nào hay ngày đó.
Thích Phong vào nhà vệ sinh rửa tay trước, rồi xắn tay áo lên.
Bộ quần áo cô đang mặc là đồ mới. Trước khi đến đây, cô đã tắm qua loa trong phòng nghỉ của Cục, mùi tử khí trên người cũng đã bớt đi nhiều.
Khi vào phòng, việc đầu tiên Thích Phong làm là kéo rèm lại, sau đó rót một cốc nước ấm, quay lại bên giường, định gọi người phụ nữ dậy.
Không ngờ vừa đến gần, người phụ nữ đã mở mắt. Đôi mắt còn có chút vẩn đυ.c, nhưng khi nhìn rõ là Thích Phong, cô ấy liền nở một nụ cười.
Thích Phong cũng cười theo: "Em làm chị tỉnh giấc à?"
Người phụ nữ nhắm mắt lại: "Chị vẫn luôn mơ, còn mơ thấy em nữa."
Đầu tiên, Thích Phong nâng nửa trên của giường bệnh lên, dùng thìa đút cho người phụ nữ uống mấy ngụm nước, sau đó kéo chăn ra, cởϊ qυầи áo của cô ấy rồi bắt đầu lau người.
Giọng của Thích Phong trầm và dịu dàng. Khi lau người, cô làm rất tỉ mỉ và nhanh nhẹn, thỉnh thoảng lại hỏi: "Có lạnh không chị?", "Có chỗ nào không thoải mái không?", "Có muốn uống thêm chút nước không?".
Người phụ nữ hỏi Thích Phong về công việc mấy ngày nay.
Thích Phong nhẹ nhàng đáp: "Vốn dĩ hôm qua em định đến rồi nhưng lại có thêm hai "ca". Chị biết đấy, lương của em gắn liền với "số ca" mà. Em tính rồi, năm ngoái là kỷ lục cao nhất từ khi em vào nghề: chín mươi ba cái xác. Hai ngày nay việc vặt cũng nhiều, nào là định giá bảo hiểm, dịch vụ y tế, giám định thương tích cứ như hẹn nhau kéo đến. Em còn phải từ chối một buổi giảng dạy nghiên cứu khoa học, nếu không thì bây giờ cũng chẳng đến được."
Người phụ nữ mỉm cười: "Tiểu Phỉ hai ngày nay cũng bận, còn đổi y tá mới cho chị."
Thích Phong hỏi: "Y tá đâu sao không thấy? Sao không lau người cho chị?"
Người phụ nữ nói: "Chị bảo mệt, muốn ngủ một lát, nên bảo cô ấy ra ngoài rồi."
Thích Phong mặc lại từng chiếc áo cho người phụ nữ: "Tay chân cũng không được mát xa phải không? Không thể ngừng mát xa được. Dù ngày nào cũng xoa bóp, cơ bắp vẫn sẽ teo lại. Phải xoa bóp hai lần một ngày để thúc đẩy tuần hoàn máu, ngăn cơ bắp bị hoại tử."
"Chị không còn nhiều thời gian nữa đâu. Đừng lãng phí thời gian của các em ở đây." Người phụ nữ khẽ nói, giọng nghe rất bình thản.
Động tác của Thích Phong hơi khựng lại, rồi lại tiếp tục: "Em biết có một loại thuốc mới ra, đã nhờ bạn bè hỏi rồi. Còn có một vị lương y, nghe nói kỹ thuật châm cứu gia truyền của ông ấy rất lợi hại, đã giúp mấy trăm bệnh nhân đứng dậy được. Nhưng ông ấy ở tỉnh khác, em định tháng sau sẽ dùng hết số ngày phép tích lũy mấy năm nay, chúng ta đi một chuyến."
Người phụ nữ thở dài một hơi, không trả lời.
Cô biết mình có nói gì Thích Phong cũng sẽ không nghe. Nếu nói "không đi", Thích Phong và La Phỉ nhất định sẽ kẻ tung người hứng. Nếu nói "không có tác dụng đâu", họ sẽ chỉ đáp lại "không thử làm sao biết không có tác dụng".
Thích Phong lại nói: "Em đã nói chuyện với La Phỉ, anh ấy bảo anh ấy cũng đi, chuyện ăn ở đi lại trợ lý của anh ấy sẽ lo hết."
Người phụ nữ cuối cùng không nhịn được hỏi: "Sao trong chuyện này hai đứa lại ăn ý thế, nhưng cứ hễ nói đến chuyện tình cảm là lại cãi nhau?"
Thích Phong cúi đầu cười cười: "Chị có nhớ bộ phim "Ẩm Thực Nam Nữ" không?"
*Chú thích: Tên tiếng Anh là Eat Drink Man Woman, một bộ phim Đài Loan năm 1994
Người phụ nữ hiểu ý: "Em đang nói đến cô chị hai trong phim phải không? Lúc ở cùng bạn trai cũ thì cãi nhau suốt, chia tay rồi ngược lại có thể sống hòa thuận."
Thích Phong đắp chăn cho người phụ nữ, mặt không đỏ, tim không đập nhanh: "Khi yêu nhau, người ta sẽ có yêu cầu với đối phương, hy vọng sẽ uốn nắn người kia thành hình mẫu tốt hơn, phù hợp hơn với tưởng tượng của mình. Nhưng chẳng có ai chịu thay đổi vì người khác cả, sống thật với chính mình luôn vui vẻ hơn là biến thành "người đó" trong mắt đối phương. Chúng ta ngưỡng mộ nhau, hy vọng đối phương thay đổi, nhưng cũng hy vọng đối phương được vui vẻ. Hai mong muốn này mâu thuẫn với nhau, cho nên..."
Ở đội điều tra, Thích Phong rất ít khi nói nhiều như vậy, càng không bao giờ chia sẻ những tâm tư, cảm ngộ hay trải nghiệm cuộc sống của mình.
Người phụ nữ cười nói: "Lại lấp liếʍ. Chị biết chắc chắn có một lý do nào đó, chỉ là em không nói cho chị biết thôi."
"Vậy chị có hỏi anh ấy không?"
"Hỏi rồi. Trong chuyện này, phản ứng của hai đứa giống nhau đến kinh ngạc."
Thích Phong nở một nụ cười, một tay chống đầu, nhìn người phụ nữ: "Chị, chị nhất định sẽ khỏe lại."
Đây là một nguyện vọng đơn thuần và tốt đẹp, nhưng khi nhìn vào ánh mắt tràn đầy hy vọng của Thích Phong, người phụ nữ lại không nỡ dội một gáo nước lạnh. Cơ thể là của cô, cô mong mình khỏe mạnh sống lâu hơn bất kỳ ai, nhưng căn bệnh liệt giường này đã tuyên bố rằng cuộc đời cô đang bước vào giai đoạn đếm ngược.
Năm năm rồi, mỗi một ngày trôi qua đều không hề dễ dàng.
*
Cùng ngày hôm đó, gần một giờ sáng, La Phỉ lái xe đến một biệt thự ở ngoại ô thành phố.
Vì trời vừa đổ một trận mưa lớn, cả thành phố đều sực nức mùi đất ẩm và hơi nước. Đường phố vắng tanh còn vang vọng tiếng nước chảy, những giọt mưa li ti rơi lách tách từ cành cây bị gió đêm lay động.
Khi La Phỉ bước vào cửa, Hứa Nghiêu đã đợi sẵn ở phòng khách. Cô đã pha cà phê, và vừa mới rót ra một cốc.
Trợ lý Tiểu Cầm của Hứa Nghiêu đã chuẩn bị sẵn dép đi trong nhà, rồi nhận lấy chiếc ô dài từ tay La Phỉ.
La Phỉ rẽ vào phòng khách, Hứa Nghiêu đưa cà phê cho anh, cười nói: "Muộn thế này rồi còn làm phiền anh chạy đến đây một chuyến, vất vả cho luật sư La quá."
Nghe là biết đây chỉ là lời khách sáo, La Phỉ uống một ngụm cà phê, đáp: "Càng muộn, sự việc càng gấp thì phí càng cao. Phải cảm ơn cô đã chiếu cố mới đúng."
Hứa Nghiêu tắt nụ cười, chỉ tay vào ghế sofa: "Ngồi đi, Tiểu Cầm sẽ nói qua sự việc trước. Lát nữa sẽ sắp xếp cho anh gặp đương sự, còn thi thể đang được đặt trong tủ đông ở tầng hầm. Chúng tôi rất cẩn thận, không hề động vào."
Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.