Buổi chiều, khi Thích Phong đến phòng bệnh thì không thấy La Phỉ đâu.
Người phụ nữ nằm trên giường bệnh thấy Thích Phong liền mỉm cười: "Chị vừa mơ một giấc, mơ thấy em đến đấy."
Tâm trạng căng như dây đàn suốt mấy ngày qua của Thích Phong bỗng chốc được thả lỏng. Cô rửa tay xong liền ngồi xuống bên giường, hỏi han cặn kẽ mọi chuyện.
"Chị uống thuốc chưa?"
"Uống rồi."
"Đã xoa bóp chưa?"
"Xong rồi."
"Chị có thấy chỗ nào không thoải mái không? Đi vệ sinh có..."
"Đều ổn cả, nếu có gì không ổn, chị chắc chắn sẽ nói cho em biết mà."
Thích Phong rót một cốc nước, cắm ống hút vào, đưa cho cô uống vài ngụm.
Người phụ nữ nói: "Hôm qua Tiểu Phỉ có đến. Nó bảo dạo này em hơi bận, vừa thăng chức đã có vụ án mới. Còn nói tâm trạng của em không ổn định lắm, vì trước đó có một vụ án đã có phán quyết, có thể sẽ ảnh hưởng đến em."
Thích Phong nghe mà không hề để lộ cảm xúc, trước mặt người phụ nữ này, cô không bao giờ tỏ ra yếu đuối.
Nhưng phải thừa nhận, dù mấy ngày nay cô và La Phỉ chỉ gặp nhau hai lần chớp nhoáng, tiếp xúc chẳng nhiều, nhưng tâm trạng, cảm xúc và áp lực của cô đều bị anh đoán trúng phóc.
"Chị có thể hỏi là phán quyết gì không? Phán quyết không công bằng hay là... Em đâu dễ bị ảnh hưởng như vậy. Chẳng lẽ vụ án đó rất đặc biệt sao?"
Thích Phong nhìn vào ánh mắt đầy quan tâm của cô, trong lòng vừa ấm áp vừa có chút chua xót: "Là một vụ án bạo hành gia đình."
Người phụ nữ khựng lại, dường như hiểu ra ngay lập tức.
Ngay sau đó, Thích Phong nói tiếp: "Chồng đánh vợ, khiến vợ bị vỡ mạch máu não. Chỉ bị phạt sáu năm tù."
"Trường hợp này không tính là cố ý gϊếŧ người hay cố ý gây thương tích sao?"
"Phán quyết là ngộ sát và ngược đãi." giọng Thích Phong rất khẽ, cô ngả người vào ghế, mắt nhìn xuống. "Tòa cho rằng, về mặt chủ quan, người chồng không có ý định đánh chết vợ. Trước đó hắn cũng chưa từng đánh vợ đến mức tàn phế, chỉ là tức giận đánh mấy cái, không cấu thành hành vi tàn nhẫn. Hơn nữa sau khi người vợ ngã xuống, người chồng còn gọi xe cấp cứu."
Giọng Thích Phong nghe rất bình tĩnh, nét mặt cũng không hề thay đổi, nhưng người phụ nữ càng nghe càng cau mày chặt hơn, hỏi: "Chẳng lẽ thẩm phán cho rằng đây chỉ là chuyện cãi vã vặt vãnh giữa vợ chồng thôi sao?"
"Em không có mặt ở phiên tòa, em không biết."
"Vậy em nghĩ thế nào?"
Thích Phong hít một hơi sâu, ngẩng đầu lên nói: "Em biết rất khó để kết tội cố ý gϊếŧ người. Chúng ta cũng không tìm được bằng chứng nào cho thấy người chồng biết vợ có khối u mạch máu nên mới cố tình đánh vào chỗ đó. Nhưng đến bây giờ em vẫn không quên được thái độ của hắn trong bản tường trình... Từ đầu đến cuối, hắn đều không cho rằng mình có lỗi, kể cả việc đánh đập, ngược đãi. Hắn nói vợ chồng động tay động chân là chuyện riêng, nhiều người cả đời đều sống như vậy, chỉ là hắn không may vớ phải người không chịu nổi đòn. Hắn còn nói ngược lại, nếu hôm nay người có khối u mạch máu là hắn, bị vợ đánh chết, thì chúng ta sẽ nghĩ thế nào? Hắn còn bảo, vợ hắn đòi ly hôn chỉ là nói đùa, bọn họ căn bản sẽ không ly hôn..."
Gần như cùng lúc đó, một phần bản tường trình của Vương Ôn, chồng của Lâm Tú, cũng bị tuồn lên mạng. Trong đó có đoạn nói về việc "vợ chồng cãi nhau, đánh nhau là chuyện bình thường" cực kỳ hoang đường.
Cư dân mạng nổi giận: "Nghe nực cười thật, đánh chết người rồi mà bảo là đánh nhau bình thường? Ai có thể sống cả đời như vậy chứ, mau điều tra những người xung quanh hắn đi, đặc biệt là mấy ông già, có phải từ nhỏ hắn đã nhìn thấy những chuyện này nên mới học theo không?"
"Tôi chỉ muốn biết, nếu Lâm Tú nghe được cái giọng điệu này của Vương Ôn trước khi cưới, cô ấy có còn muốn cưới không?"
"Chắc chắn là không rồi, Vương Ôn đang diễn kịch thôi, cưới về rồi thì lộ nguyên hình."
"Các chị em hãy tỉnh táo lên!"
"Nếu Vương Ôn có khối u mạch máu, Lâm Tú lỡ tay đánh chết Vương Ôn. Kiểu gì họ cũng sẽ nói phụ nữ sức yếu, không thể đánh mấy cái mà chết được, chứng tỏ có chủ đích rất mạnh. Kết quả chắc chắn sẽ nặng hơn sáu năm. (cười mỉa)"
"Chuẩn không cần chỉnh!"
"Tôi lại chẳng thấy ngạc nhiên chút nào."
"Nói thật, tôi thà như vậy, dù có bị phạt nặng thêm mấy năm, ít nhất Lâm Tú còn sống. Để kẻ đáng chết phải chết, để người đáng sống được sống!"
"Đồng ý!"
"Không, từng chữ trong lời hắn nói tôi đều hiểu, nhưng ghép lại với nhau thì thật sự không thể hiểu nổi. Lâm Tú đã đệ đơn ly hôn rồi, thế mà hắn còn cho rằng đó là nói đùa, tự tin ở đâu ra vậy!"
"Ha, tôi hỏi một vòng mấy ông đàn ông xung quanh tôi, kể cả bố tôi và bạn bè, ai cũng cho rằng đây chỉ là tai nạn."
"Nhưng vấn đề mấu chốt không nằm ở đây, vấn đề là Vương Ôn không cho rằng đánh vợ là sai! Sao hắn không ra đường đánh người lạ đi?"
"Vì đánh người lạ sẽ bị bắt, đánh vợ thì không. Giấy đăng ký kết hôn chính là giấy phép hành hung hợp pháp, hi hi."
"Kinh nghiệm của tôi cho biết, những người vợ bị đánh đến tàn phế, ban đầu cũng chỉ bị thương nhẹ như Lâm Tú thôi. Vết thương dần dần nặng thêm, sự nhẫn nhịn của phụ nữ, hành vi ngày càng quá trớn của kẻ bạo hành, cộng thêm việc người thi hành pháp luật nhắm mắt làm ngơ. Khi tuyết lở, không một bông tuyết nào là vô tội."
Sau đó, rất nhiều cư dân mạng bắt đầu dẫn chứng, kể lại những gì họ đã nghe và thấy.
"Thảm quá đi mất..."
"Đây chẳng phải là dung túng tội phạm sao?"
"Tất cả chúng ta đều là đồng phạm, kẻ ác là do được nuôi dưỡng mà ra."
Tất nhiên, trong số đó cũng không thiếu những "cư dân mạng" được ngụy trang khéo léo, thừa cơ đổ thêm dầu vào lửa.
Cũng giống như việc không thể ngăn chặn hoàn toàn các vụ bạo lực gia đình, lịch sử luôn lặp lại một cách đáng kinh ngạc. Cư dân mạng bị dẫn dắt bởi những chủ đề do "người có ý đồ" tạo ra, và dư luận lại một lần nữa trở thành "cô bé mặc người ta tùy ý tô vẽ".
...
Tối hôm đó, Thích Phong bước vào studio đã mấy ngày không ghé đến. Cô pha một ấm cà phê, bật một ngọn đèn nhỏ, rồi ngồi trước bàn làm việc, nhìn chằm chằm vào tờ giấy vẽ trước mặt.
Trên giấy chỉ có vài đường nét cơ bản, còn chưa thành hình thành dạng.
Bên cạnh là cuốn sổ phác thảo và cuốn sổ ghi chép cô thường mang theo người. Trang mới nhất trong sổ ghi chép vẽ ba cặp đối chiếu giữa Lý Huệ Na và Lưu Tông Cường, trong đó có một bức ảnh cưới, nhưng ngũ quan đã bị cô làm mờ, chỉ tập trung miêu tả hai khóe miệng đang cười. Còn trong cuốn sổ phác thảo, hầu như toàn là những bản vẽ phân cảnh, ghi chú nguệch ngoạc, chủ yếu là phác họa nhanh.
Cô rất ít khi vẽ lại diện mạo của đương sự. Hình ảnh chính xác rất quan trọng trong việc truy tìm nghi phạm. Nhưng để khám phá bản chất con người và nắm bắt đúng đặc điểm phạm tội, thì đó chỉ là một khuôn mặt. Một người có vẻ ngoài hiền lành vẫn có thể làm ra những chuyện khiến người ta kinh hãi. Một người có ngũ quan hung dữ lại có thể cả đời không phạm pháp.
Quan trọng hơn vẫn là linh hồn và tâm lý ẩn sau lớp mặt nạ ngũ quan ấy. Một tâm hồn u tối, vẻ ngoài cũng sẽ lộ ra đôi chút dấu hiệu. Những thứ đó ẩn giấu trong ánh mắt, trong những biểu cảm thoáng qua, trong những gợn sóng cảm xúc nhỏ nhất.
Uống được nửa cốc cà phê, Thích Phong cầm bút lên, xoay vài vòng trong tay, ánh mắt có chút xa xăm, nhìn vào khoảng không tối mịt phía trước.
Động tác xoay bút của cô thành thạo và nhịp nhàng, cho đến khi một trong hai chiếc điện thoại đặt trên bàn sáng màn hình lên, báo có tin nhắn WeChat.
Chiếc điện thoại này không có nhiều liên lạc, ngày thường cô không mang ra ngoài.
Chủ biên Diệp Tấn Huy: "Tôi đến thúc giục cốt truyện đây. Đã qua mười ngày rồi, phải giao cho tôi đi chứ."
Sự chú ý của Thích Phong bị kéo lại, một nụ cười thoáng hiện trong bóng tối, cô cầm điện thoại lên trả lời: "Có chút cảm hứng nhưng câu chuyện vẫn chưa thành hình."
"Lần trước cô cũng nói y như vậy, hỏi cảm hứng là gì thì cô không nói. Thôi thế này, cô nói ra đi, tôi nghĩ cùng cô. Nếu không thì cô đang lừa tôi rồi, đến cảm hứng cũng chẳng có."
Thích Phong tiếp tục gõ: "Anh có quan tâm đến chủ đề bạo hành gia đình đang ầm ĩ trên mạng hai ngày nay không?"
"Chính vì thấy nên tôi mới đến giục cô đấy. Sao nào, có ý tưởng gì không?"
"Ngoài đời, không ít trường hợp cuối cùng được kết luận là ngộ sát. Nhưng nếu là truyện tranh, mình có thể thêm nhiều tình tiết kịch tính và bất ngờ hơn. Không phải ngộ sát, mà là cố ý gϊếŧ người."
"Khoan đã, hình như tôi biết cô muốn nói gì rồi. Người chồng thường xuyên bạo hành, trước khi gϊếŧ vợ đã lấy được kết quả khám bệnh của cô ấy nhưng người vợ không biết. Người chồng dùng thủ đoạn tạo ra một màn "trùng hợp" chết người này, sau đó hưởng lợi lớn."
"Gần đúng rồi, nhưng mô-típ này hơi cũ."
"Không cũ không cũ, loại truyện này một nghìn năm nữa vẫn vậy thôi, cố tình gϊếŧ vợ thì ai mà không vì lợi ích? Nhưng tôi đề nghị nhé, giai đoạn đầu đừng để lộ "chủ đích" của người chồng, tốt nhất là xây dựng một hình tượng thật vô tội, thật đau khổ. Sau khi bạo hành thì tỏ ra hối hận, nhất là trong quá trình thẩm vấn phải khóc lóc thảm thiết, để độc giả có cảm giác hắn thực sự hối hận."
Cuộc trò chuyện qua WeChat với Diệp Tấn Huy kéo dài gần nửa tiếng, cho đến khi chủ đề kết thúc. Diệp Tấn Huy giục Thích Phong nhanh chóng hoàn thành bản thảo, còn nói ngày mai sẽ họp với bộ phận kế hoạch để thảo luận, sau đó sẽ chi tiết hóa câu chuyện rồi trao đổi lại với cô.
Thích Phong mở laptop, cô đọng câu chuyện vừa thảo luận thành một bản tóm tắt không quá hai nghìn chữ, lại ngồi thêm một lát, rồi mở hot search trên Weibo.
Dù đã quá nửa đêm, chủ đề về vụ án của Lâm Tú vẫn rất nóng.
Một số người vào sau không đọc kỹ nội dung, vẫn còn hơi mơ hồ, không hiểu tại sao chỉ là một vụ án ngộ sát mà lại gây chú ý lớn đến vậy.
Bên dưới có người giải thích, mặc dù thủ đoạn của Vương Ôn không đủ tàn nhẫn, so với những vụ bạo hành gia đình gây chấn động trước đây, vụ này giống như một "tai nạn" hơn. Nhưng thái độ của Vương Ôn lại rất điển hình. Đàn ông xem xong không coi trọng, bảo ai mà chẳng có lúc phạm sai lầm, hắn ta cũng không muốn vậy, sao cứ phải bắt Vương Ôn đền mạng mới cam tâm? Phụ nữ xem xong thì tức giận, cho rằng đây có lẽ là tâm lý chung của những gã đàn ông vũ phu để trốn tránh trách nhiệm.
Và lần này, không chỉ có giới truyền thông mà còn có cả các chuyên gia tâm lý vào cuộc.
Trong đó, một chuyên gia tư vấn tâm lý khá nổi tiếng trong lĩnh vực "bảo vệ phụ nữ" tên là Tống Hân, còn viết cả một bài dài về chuyện này. Dĩ nhiên, lần này anh ta cũng đứng về phía phụ nữ. Vì vậy, không có gì ngạc nhiên khi ngoài những tiếng nói ủng hộ của phụ nữ, khu vực bình luận còn tràn ngập những lời châm biếm và chửi rủa của đàn ông.
Thích Phong không đọc kỹ nội dung bài đăng của Tống Hân, cô chỉ lướt qua một số bài đăng Weibo được nhiều người thích. Trong đó có một tài khoản Weibo không có cả ảnh đại diện lẫn tên, gần đây chỉ đăng hai nội dung nhưng cả hai đều được chia sẻ rất nhiều.
"Những bản án vô lý như thế này còn rất nhiều, chẳng qua vụ của Lâm Tú bị đào ra thôi. Những phán quyết này là một sự xúc phạm nặng nề đến bảy trăm triệu phụ nữ chúng tôi!"
"Thực ra tòa án cũng sẽ cân nhắc dư luận, xem xét ảnh hưởng xã hội. Còn phải cân nhắc nhiều mặt như nhân tính, đạo đức, pháp luật. Để đạt được hiệu quả giáo dục, cảnh cáo, có tác dụng trừng phạt và răn đe. Đây mới là ý nghĩa thực sự của lập pháp và tư pháp."
Tuy nhiên, chủ tài khoản sau khi đăng xong thì không thấy online lại nữa, những bình luận bên dưới lại càng đặc sắc hơn.
"Cứ mạnh dạn lên, nếu sau này cứ hễ vợ bệnh là thượng cẳng tay hạ cẳng chân, đợi người chết rồi bảo mình không biết vợ bị bệnh, thế chẳng phải là đã lách luật thành công rồi sao? Vương Ôn sắp thành "giáo trình" gϊếŧ vợ kinh điển rồi đấy nhỉ."
"Chết tiệt, nghĩ kỹ lại thấy sợ thật, không chừng có đứa mở lớp dạy luôn ấy chứ!"
"Có lẽ đã có rồi thì sao?"
"Giờ nghĩ lại, gϊếŧ vợ có khi thành một nghề kinh doanh được ấy chứ. Vương Ôn lời to rồi! Ngồi tù sáu năm, ra tù mới ngoài ba mươi, có thể làm lại từ đầu. Tài sản chung của hai vợ chồng đều thuộc về hắn ta."
"Tôi nhớ hình như có một vụ án có thật, hình như ở nước ngoài... Gã đàn ông đó làm giàu bằng cách gϊếŧ vợ, mà lần nào cũng thoát tội, hình như mấy chục năm sau mới bị phát hiện."
"Vậy tác dụng răn đe, giáo dục của pháp luật ở đâu?"
"Đối với lũ cặn bã thì mấy thứ đó vô nghĩa. Chúng nó tính sẵn đường lui cả rồi, chỉ có tử hình mới làm chúng nó sợ thôi. Pháp luật chỉ có tác dụng răn đe, cảnh cáo với người bình thường thôi."
"Thật bất công. Người bình thường thì dùng pháp luật làm khiên chắn, còn lũ cặn bã không có giới hạn thì tấn công đủ kiểu. Nếu lúc này tấm khiên đó không đủ mạnh, người bình thường còn lại gì? Nếu Lâm Tú phản kháng gϊếŧ chết Vương Ôn, có được coi là phòng vệ chính đáng không?"
"Không, rất có thể là phòng vệ quá mức. Vì phụ nữ sức yếu, cách "tính" phòng vệ chính đáng khá nghiêm ngặt, phụ nữ muốn dựa vào phòng vệ chính đáng để gϊếŧ chết đàn ông là rất khó."
"Đừng nghĩ đến phòng vệ nữa, nhiều trường hợp bị đánh đến không thể phản kháng nổi. Muốn phản kháng thành công mà vẫn nằm trong giới hạn cho phép thì phải có đủ thiên thời địa lợi nhân hòa."
"Tuyệt vọng thật sự."
...
Tranh cãi trên mạng ngày càng gay gắt, ngay cả luật sư, công tố viên, thẩm phán... cũng bị lôi ra mổ xẻ. Nhưng cơn gió này vẫn chưa thổi đến đội điều tra hình sự đang phụ trách vụ án.
Sáng hôm sau, bố mẹ của Lưu Tông Cường và mẹ của Lý Huệ Na lần thứ hai được mời đến lấy lời khai. Lần này tâm trạng hai bên đã ổn định hơn trước, nhưng bố mẹ Lưu Tông Cường vẫn một mực cho rằng đây là hành vi gϊếŧ người có chủ đích của Lý Huệ Na.
Ngay lúc đang lấy lời khai, Thích Phong nhận được điện thoại từ phòng pháp y. Trương pháp y nói: "Kết quả xét nghiệm đầy đủ có rồi, cô có thời gian không?"
Thích Phong đến văn phòng của Trương pháp y, cô ấy rót cho cô một tách trà.
Trên bàn bày vài bản báo cáo, bao gồm khám nghiệm tử thi, vật chứng, phân tích độc chất và cả mô phỏng dữ liệu do bên kỹ thuật cung cấp.
Trong phòng thẩm vấn, mẹ của Lưu Tông Cường đang nói: "Ai biết mấy chai rượu đó có phải do con nhỏ đó cố tình mua về cho Tông Cường nhà tôi uống không. Tông Cường nhà tôi uống bao nhiêu năm không sao, tửu lượng nó tốt lắm, sao có thể vì uống chút rượu mà lăn ra chết được! Chắc chắn là con nhỏ đó, nó bỏ cái gì vào rượu! Ở chỗ chúng tôi có người mua phải rượu giả, uống vào nôn thốc nôn tháo, hôm sau thì chết... hình như là cái gì... cái gì chun chun ấy..."
Bố của Lưu Tông Cường tiếp lời: "Cồn methanol."
"Đúng, là cồn giả. Tôi thấy con nhỏ đó cũng giả nai, Tông Cường nhà tôi bị nó lừa rồi!"
Cùng lúc đó, Thích Phong đang lật xem báo cáo trong văn phòng: Phản ứng iodoform và phương pháp khuếch tán vi lượng đã chứng minh thành phần cồn còn sót lại trong máu của Lưu Tông Cường chỉ có ethanol, không có methanol.
Thích Phong tiếp tục xem, báo cáo đã đưa ra kết quả rõ ràng thông qua mẫu vật và công thức tính toán: Nồng độ cồn trong máu vượt quá 400 miligam trên 100 mililit.
Nồng độ này đã chạm đến ngưỡng "nguy hiểm đến tính mạng". Trong lần khám nghiệm tử thi trước, họ đã thảo luận, có người sẽ chết vì nồng độ này nhưng có người không, còn tùy thuộc vào thể trạng.
Thích Phong nói: "Tửu lượng của Lưu Tông Cường rất tốt, nổi tiếng cả vùng. Không chỉ bố mẹ anh ta, Lý Huệ Na, mà chúng tôi còn hỏi cả người ở hộp đêm, kỷ lục trước đây của hắn còn cao hơn mức này nhiều. Nhưng lúc đó Lưu Tông Cường còn khỏe, chức năng trao đổi chất tốt, trong lúc uống rượu sẽ bài tiết một phần qua da và đường tiểu."
Nhưng còn một yếu tố rất quan trọng: một năm trước Lưu Tông Cường đã khám ra gan thận có vấn đề, sau đó uống thuốc ngắt quãng.
Trương pháp y nói: "Trong máu của hắn cũng kiểm tra ra một ít dư lượng thuốc nhưng không đáng kể."
Thích Phong lại mở báo cáo xét nghiệm thuốc, nói: "Số liệu này khá khớp với lời khai của Lý Huệ Na. Lưu Tông Cường uống thuốc buổi sáng, buổi tối vì say nên không uống. Thuốc đã được chuyển hóa gần hết sau nửa ngày."
"Phần này chúng tôi cũng đã kiểm tra. Ngoài ethanol ra, về cơ bản có thể loại trừ khả năng có các chất độc và khí độc dễ bay hơi khác, cũng không phát hiện thuốc gây mê, thuốc ngủ, độc tố động thực vật, ma túy, thuốc trừ sâu hay độc kim loại."
"Vậy là, phân tích độc chất chỉ còn lại khả năng là ethanol." Thích Phong đột ngột chuyển chủ đề. "Thế còn lớp lông trắng dưới đáy chai sâm panh thì sao?"
"Chỉ là men thôi." Trương pháp y nói. "Trong máu của Lưu Tông Cường cũng có, nhưng hàm lượng không cao, không đủ để gây chết người."
Thích Phong nói: "Chức năng trao đổi chất của Lưu Tông Cường trước đây tương đối tốt, nhưng sau khi phát hiện bệnh gan thận, chức năng gan đã bị tổn thương. Nếu như trước đây hắn có thể chịu được nồng độ 500, thì bây giờ có lẽ 400 cũng không chịu nổi. Cộng thêm phản ứng của thuốc và một chút men đó. Mấy yếu tố này tách riêng ra đều không gây chết người, nhưng chúng xuất hiện cùng lúc, cùng nhau phát huy tác dụng. Ngoài ra còn phải tính đến việc Lưu Tông Cường đã tiêu hao thể lực, trước khi hôn mê hắn còn cưỡиɠ ɧϊếp Lý Huệ Na một lần..."
Nói đến đây, Trương pháp y đã hiểu ý của Thích Phong: "Tôi hiểu rồi, cô muốn nói là những nguyên nhân khách quan và chủ quan tưởng chừng không nghiêm trọng này, khi kết hợp lại đã lấy mạng Lưu Tông Cường."
Thích Phong gật đầu: "Không loại trừ khả năng này."
"Còn một điểm nữa cô chưa nói, đó là chiếc răng và thức ăn thừa đã làm nghẽn khí quản của Lưu Tông Cường."
"Chiếc răng và chỗ thức ăn thừa đó không làm nghẽn hoàn toàn, chỉ một phần thôi. Hơn nữa, tác dụng của cồn xảy ra trước khi nôn, sau đó mới đến chuyện nôn mửa và tắc nghẽn khí quản. Lúc đó, mạng sống của Lưu Tông Cường đã bắt đầu đếm ngược, các cơ quan suy yếu, hô hấp khó khăn. Dù không bị tắc nghẽn khí quản, hắn cũng sẽ chết vì ngộ độc rượu."
"Nhưng thực tế là việc tắc nghẽn khí quản đã xảy ra. Cho dù là chết vì ngộ độc rượu hay vì nghẹn, Lý Huệ Na đều đã không thực hiện nghĩa vụ cứu giúp. Cô kiên trì như vậy, là có lý do đặc biệt gì sao?"
Im lặng vài giây, Thích Phong mới nói: "Chúng tôi đã hỏi những người ở hộp đêm, bao gồm cả mẹ của Lý Huệ Na là Lý Phương Hoa, hàng xóm, bác sĩ, và những người từng tiếp xúc với họ, đều nói rằng Lý Huệ Na đã khuyên Lưu Tông Cường uống ít rượu lại. Chiều hôm xảy ra án mạng, Lý Huệ Na cũng nói những lời tương tự, cô ta bảo Lưu Tông Cường đừng uống nữa. Vì Lưu Tông Cường say xỉn sẽ đánh cô ta, còn nôn mửa."
"Ý cô là Lý Huệ Na đã có hành vi khuyên can."
"Đúng. Tôi biết lời khuyên bằng miệng không có sức nặng bằng hành động cứu giúp thực tế, nhưng ít nhất điều này có thể gián tiếp chứng minh Lý Huệ Na không hề muốn Lưu Tông Cường chết. Hơn nữa, dù là ngộ độc rượu hay nghẹn chết, đều là do hành vi uống rượu của hắn gây ra."
"Nhưng điều này không thể xóa bỏ chủ đích của cô ta."
"Đúng là không thể. Chúng tôi đã thảo luận nội bộ, cộng thêm các tiền lệ trước đây, bên công tố rất có thể sẽ khởi tố với tội danh "cố ý gϊếŧ người". Bằng chứng chúng tôi cung cấp sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến mức án. Nếu được giảm nhẹ sẽ là từ ba đến mười năm."
"Khó trách cô lại kiên trì như vậy. Chúng tôi đã làm mô phỏng, cũng tranh luận nhiều lần, kết luận là không thể loại trừ nguyên nhân chết do say rượu bệnh lý. Nó sẽ khiến người chết xuất hiện ảo giác, hoang tưởng, có hành vi tấn công, cảm xúc điên cuồng, kích động. Còn tắc nghẽn khí quản, người chết sẽ bồn chồn, khó thở, thậm chí la hét. Những động tĩnh này đủ để Lý Huệ Na chú ý."
Nói cách khác, cả hai việc này đều có thể lấy đi mạng sống của Lưu Tông Cường nhưng không phải là chắc chắn.
Lý Huệ Na có cứu giúp hay không, xe cứu thương đến có kịp không, có bỏ lỡ thời gian vàng để cấp cứu không, nhân viên y tế kiểm tra có tận tâm không... Chỉ cần tất cả các điều kiện trên đều được đáp ứng, Lưu Tông Cường có thể sống.
Mà tiền đề để tất cả những điều kiện đó thành hiện thực, là Lý Huệ Na phải gọi 120 trước.
Ngay cả khi Lưu Tông Cường khóa trái cửa, Lý Huệ Na không mở được, nhân viên y tế lãng phí thời gian phá cửa, cuối cùng bỏ lỡ thời gian cấp cứu, thì đó cũng không phải là trách nhiệm của Lý Huệ Na.
Chưa kể đến việc sau khi Lưu Tông Cường tắt thở, phản ứng đầu tiên của Lý Huệ Na là nhét người vào vali, tìm nơi phi tang. Hiện tại, "sự giúp đỡ" duy nhất cho Lý Huệ Na là cô ta từng khuyên Lưu Tông Cường cai rượu.
*
Thích Phong vừa về đến đội, Hứa Tri Nghiên và Hạ Chính lập tức chạy tới.
Cho đến khi Thích Phong gọi cả hai vào văn phòng, cô mới bình tĩnh và khách quan thuật lại toàn bộ kết quả thảo luận.
Thấy Hứa Tri Nghiên có vẻ nản lòng, Hạ Chính nói: "Đừng như vậy, mọi người đều đã cố gắng hết sức rồi. Lý Huệ Na sẽ không bị kết án nặng đâu."
Hứa Tri Nghiên không nói gì.
Giây phút này, cô nghĩ đến những lời trên mạng, trong đó có một câu đặc biệt chói tai: Tại sao đàn ông gϊếŧ phụ nữ đều được xử nhẹ, còn phụ nữ gϊếŧ đàn ông đều bị kết án nặng.
Cô biết câu này là quy chụp, nhưng ngoài đời vẫn không thiếu những bản án như vậy.
Hạ Chính hỏi: "Đội trưởng Thích, tôi thấy bên vật chứng vẫn chưa có báo cáo, có vấn đề gì sao?"
"Cần phải kiểm tra lại, đặc biệt là cái vali đó." Thích Phong nói. "Tuy thi thể của Lưu Tông Cường bị lôi ra ngoài trời, sau đó lại đến biệt thự của Hứa Nghiêu rồi đưa vào tủ đông, nhưng thi thể chưa từng rời khỏi vali. Vì vậy, cái vali đó có thể coi là "hiện trường thứ hai", bất kỳ dấu vết nào bên trong cũng có thể ảnh hưởng đến toàn bộ vụ án. À đúng rồi, biên bản lấy lời khai của bố mẹ Lưu Tông Cường và Lý Phương Hoa đều có rồi chứ?"
Hứa Tri Nghiên lấy lại tinh thần: "Có rồi. Hơn nữa lần này cả hai bên đều cung cấp thông tin rất quan trọng, lần trước họ đều không nhắc đến: Lưu Tông Cường nghi ngờ con gái không phải con ruột của mình."
Thích Phong mở máy tính, vừa tra cứu vừa hỏi: "Hai bên đã gặp nhau chưa?"
"Nhìn thái độ thì có vẻ họ không hề liên lạc riêng. Bố mẹ Lưu Tông Cường vẫn một mực khẳng định Lý Huệ Na cố ý gϊếŧ người. Còn Lý Phương Hoa thì lo bị trả thù nên mấy ngày nay đã dẫn cháu gái đi trốn rồi."
Ánh mắt Thích Phong dừng lại trên biên bản lấy lời khai của hai bên, đối chiếu nhiều lần, sau đó dựa vào lưng ghế suy nghĩ một lát: "Lý Huệ Na chưa từng nhắc đến chuyện này. Đến cả việc bị bạo hành 378 lần đều nhớ, một thông tin quan trọng như vậy không thể quên được."
"Cô ta không nhắc đến cũng bình thường thôi, nói ra chẳng có lợi gì cho cô ta cả." Hạ Chính nói.
Hứa Tri Nghiên lập tức phản bác: "Không có lợi chỗ nào? Còn chưa làm xét nghiệm ADN, làm gì có bằng chứng chứng minh đứa bé là của người khác."
Hạ Chính giải thích: "Tôi không có ý đó. Ý tôi là, Lưu Tông Cường cho rằng đứa bé không phải của mình nên đã đến nhà tìm Lý Phương Hoa để làm rõ. Hắn không những đánh Lý Phương Hoa, mà còn ném con gái xuống đất. May mà dưới đất có lót nệm nên chỉ bị chấn động não nhẹ. Nhưng chuyện này Lý Huệ Na đã tận mắt chứng kiến. Lý Huệ Na vì muốn bảo vệ bản thân và mẹ con mình, nên càng có động cơ "thấy chết không cứu" đối với Lưu Tông Cường."
Hứa Tri Nghiên há miệng, muốn nói gì đó nhưng lại nghẹn lại.
Thực tế, dù Hứa Tri Nghiên có đồng cảm với cảnh ngộ của Lý Huệ Na đến đâu, thì trong chuyện này, việc cô ta cố ý che giấu quả thực rất khó tìm được lời giải thích nào tốt hơn.
Một lúc lâu sau, Thích Phong phá vỡ sự im lặng: "Lần thẩm vấn sau, bổ sung phần còn thiếu này. Và làm thêm một bản xét nghiệm ADN nữa."
"Tôi không hiểu..." Hứa Tri Nghiên nghĩ đến kết quả tồi tệ nhất. "Chẳng lẽ chỉ vì Lưu Tông Cường cho rằng đứa bé không phải con mình thì có thể ngược đãi Lý Huệ Na sao? Hắn có thể chọn ly hôn mà."
Thích Phong khẽ gật đầu: "Đúng, không nên dùng những khiếm khuyết về đạo đức để đánh giá xem Lý Huệ Na có đáng phải chịu đựng tất cả những điều này hay không. Hơn nữa, chuyện này vẫn chưa được xác thực. Nhưng cô nghĩ xem, cô có thể nói như vậy, ra tòa bên công tố cũng có thể nói. Có phải vì Lý Huệ Na bị ngược đãi nên có thể bỏ mặc Lưu Tông Cường không? Tôi nói cho cô biết, không ai dám nói "phải", pháp luật cũng không cho phép mở ra tiền lệ này."
Hứa Tri Nghiên nhất thời không nói được gì, tai cô ù đi.
Ngay lúc đó, trong lòng Hứa Tri Nghiên diễn ra một cuộc đấu tranh dữ dội. Một bên là tình cảm, là sự đồng cảm của một người phụ nữ bình thường trước những bất công, oan trái. Một bên là trách nhiệm của một cảnh sát, buộc cô phải tuân theo pháp luật, giữ vững công lý dựa trên những quy định và kiến thức chuyên môn đã được đào tạo.
*
Trong lúc ba người đang thảo luận, cái tên "Hứa Tri Nghiên" cũng xuất hiện trong tầm ngắm của công chúng.
Không, phải nói là được bày ra trước mắt đông đảo cư dân mạng và những người hóng chuyện đang quan tâm đến vụ án của Lâm Tú.
Hứa Tri Nghiên, cảnh sát hình sự của Đội điều tra hình sự Xuân Thành, hai mươi sáu tuổi.
"Trông cũng xinh đấy, hoa khôi ngành cảnh sát à."
"Trẻ thế mà đã có bằng khen hạng ba rồi, giỏi thật!"
"Ối chà, số hiệu cảnh sát của cô này trông "cũ" thế, có phải được thừa kế không đấy?!"
"Này các chị em, bây giờ ngay cả cảnh sát Hứa này cũng nói phán quyết vụ án Lâm Tú có vấn đề, thế này vẫn chưa đủ để các cơ quan tư pháp chú ý sao? Có thể xét xử lại và xử nặng hơn không?"
"Xét xử lại hơi khó, muốn trả hồ sơ điều tra lại cần phải có đủ bằng chứng để lật ngược vụ án, việc xem xét cũng rất nghiêm ngặt, thường thì sẽ không được thông qua đâu."
"Từ từ đã, sao mọi người cứ nhắc đến cô Hứa Tri Nghiên này vậy, cô ấy đã làm gì thế?"
"Hề, bị bóc phốt ra chứ sao, tôi vừa lưu lại rồi đây, đúng là mấy câu kinh điển luôn, dán cho bà xem."
Và hai đoạn phát ngôn đầy nhiệt huyết của Hứa Tri Nghiên, sau khi được chắt lọc và cô đọng lại, đã nhanh chóng bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió, cho đến khi biến thành hai hot search khác:
[Bản án kiểu này là một sự xúc phạm nặng nề đến bảy trăm triệu phụ nữ chúng tôi!]
[Ý nghĩa thực sự của lập pháp và tư pháp là gì? Xin hỏi bản án vụ Lâm Tú, có phải là kết quả mà cơ quan tư pháp mong muốn không?]
Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.