Như bao gia đình có người thân là nạn nhân trong một vụ án mạng, tiếng khóc than của bố mẹ Lưu Tông Cường cũng đang vang vọng khắp nhà xác.
Mẹ của Lưu Tông Cường đã mấy lần ngã quỵ. Vừa biết nghi phạm là Lý Huệ Na, bà ta liền đấm ngực thùm thụp, gào lên: "Thật hối hận, đáng lẽ ban đầu không nên cứu nó, đồ vong ơn bội nghĩa".
Dù chỉ là vài lời nói rời rạc, nhưng cũng hé lộ được đôi chút thông tin.
Trong lúc bố mẹ Lưu Tông Cường đang làm thủ tục thì ở một nơi khác, mẹ của Lý Huệ Na là Lý Phương Hoa cũng đang bị thẩm vấn.
Cùng lúc này, tại phòng khám nghiệm tử thi, Trương pháp y đang kiểm tra những dấu vết trên bề mặt thi thể của Lưu Tông Cường.
Hứa Tri Nghiên đứng tít phía sau, lòng bắt đầu thấy căng thẳng. Cô nhìn hai trợ lý pháp y phía trước, rồi lại nhìn nhân viên giám định, cuối cùng rón rén bước tới sau lưng Thích Phong.
"Đội trưởng Thích, lát nữa cô có thể giảng cho tôi những điểm chính được không? Lần trước tôi chỉ lo nôn, chẳng nhớ được gì cả."
Thích Phong nghiêng đầu: "Trương pháp y là người khám chính, cứ nghe cô ấy nói trước đã."
"Vâng."
Hứa Tri Nghiên dĩ nhiên đã từng thấy hiện trường vụ án, nhưng những cảnh máu me bạo lực đó vẫn nằm trong ngưỡng chịu đựng của cô. Chỉ riêng cảnh tượng thi thể đang phân hủy bốc mùi là khác. Nó không chỉ là một cú sốc thị giác, mà mùi hôi thối còn xộc thẳng lên óc.
Trước đây, khẩu vị của Hứa Tri Nghiên khá đặc biệt, cô thích ăn những món nặng mùi. Hồi còn đi học, cô còn nói đùa rằng bây giờ ráng ăn nhiều đồ có mùi để luyện tập, sau này gặp thi thể phân hủy nặng chắc chắn sẽ chịu được.
Vậy mà, khi thực sự đối mặt, những ký ức ăn uống ngon lành xưa kia bỗng ùa về dồn dập. Hứa Tri Nghiên lúc đó chỉ cảm thấy miệng mình toàn mùi hôi, khoang mũi cũng bị thứ mùi ấy lấp đầy, cứ nghĩ đến là lại buồn nôn.
Một bên, Hứa Tri Nghiên đang phải cố gắng trấn an bản thân, không ngừng điều chỉnh lại nhịp thở.
Bên còn lại, sự chú ý của Thích Phong đã hoàn toàn đặt trên thi thể của Lưu Tông Cường.
Trương pháp y là người có thâm niên, cô kiểm tra rất tỉ mỉ.
Với người chết vì ngộ độc rượu, vết hoen tử thi thường xuất hiện ở những vùng trũng của cơ thể, có màu đỏ tím sẫm. Nhưng Lưu Tông Cường sau khi chết đã bị Lý Huệ Na trói lại rồi nhét vào vali, nên vị trí vết hoen đã thay đổi, xuất hiện cả ở cổ và lưng. Hơn nữa, một vài chỗ còn kèm theo xuất huyết dạng chấm.
Thích Phong đang mải quan sát thi thể thì Hứa Tri Nghiên lại ghé tai thì thầm: "Đã tìm được chủ xe rồi, đang thẩm vấn. Cô ấy còn cung cấp một thông tin rất quan trọng..."
Hứa Tri Nghiên đưa điện thoại cho Thích Phong xem, trên màn hình là một loạt tin nhắn do đồng nghiệp gửi đến.
"Đưa cho Trương pháp y xem qua đi."
Hứa Tri Nghiên lại chuyển điện thoại sang cho Trương pháp y.
Trương pháp y nói: "Nếu đúng là như vậy thì ước tính thời gian tử vong cũng phải thay đổi."
Thích Phong nhìn Hứa Tri Nghiên: "Thông báo cho đội khám nghiệm hiện trường, yêu cầu họ cân nhắc đến điểm này."
Lúc này trong phòng thẩm vấn, Hứa Nghiêu đang nói: "Thưa cảnh sát, tình huống của tôi hẳn là không vi phạm pháp luật chứ? Tôi chưa từng đυ.ng vào thi thể đó."
"Ý cô là, từ lúc Lý Huệ Na liên lạc, cho đến khi cô cho người lái xe đưa cô ta đến biệt thự, trong suốt quá trình đó, cô hoàn toàn không biết trong vali là một cái xác?"
"Người lái xe là trợ lý của tôi. Sau khi nhận được điện thoại, tôi liền bảo trợ lý đi. Nhưng cô ta không biết chuyện gì. Mãi đến khi Lý Huệ Na tới biệt thự, tôi bảo trợ lý tìm cho cô ấy một phòng để nghỉ ngơi, Lý Huệ Na mới nói ra chuyện đó. Lúc ấy chúng tôi đều chết lặng, nhất thời không biết phải làm sao... Vừa hay tầng hầm biệt thự có một cái tủ đông lớn, tôi sợ thi thể để lâu sẽ thối rữa bốc mùi, nên mới nói hay là cứ tạm cho vào tủ đông, sau này sẽ giải thích rõ ràng với các anh."
"Sắp tới sẽ có đồng nghiệp của chúng tôi đến căn biệt thự cô nói để kiểm tra, có tiện không?"
"Đương nhiên."
Trên bàn giải phẫu, thi thể Lưu Tông Cường mặt mày xanh tím, sưng phù, đặc biệt rõ ở vùng miệng, lưỡi và vành tai. Hai mắt có hiện tượng kết mạc sung huyết, cũng có thể thấy các chấm xuất huyết. Móng tay trên cả mười ngón đều có màu xanh tím, tử thi co cứng khá mạnh. Những biểu hiện bên ngoài này về cơ bản đều phù hợp với tình trạng chết do ngộ độc rượu.
Phần thân dưới của thi thể có sót lại tϊиɧ ɖϊ©h͙. Dấu vết tương tự cũng được tìm thấy rải rác trên áo và quần. Điều này có nghĩa là, lần cuối cùng thực hiện hành vi bạo lực tìиɧ ɖu͙©, Lưu Tông Cường đã không cởi hết quần áo.
"Gần miệng và mũi người chết có vết nước bọt." Giọng Trương pháp y không lớn nhưng rất rành rọt. Cô dùng dụng cụ banh miệng thi thể ra, bắt đầu kiểm tra răng và niêm mạc bên trong, rồi lại dùng một dụng cụ khác đưa vào cổ họng thi thể để lấy ra một ít thức ăn thừa.
Thích Phong nhìn sang, không chỉ thấy vết nước bọt mà còn có cả chất nôn đã khô cứng. Và đương nhiên, còn có hàm răng đã bị rượu ăn mòn quanh năm.
Rượu sẽ làm tổn thương niêm mạc, ảnh hưởng đến việc tiết nước bọt và làm mất cân bằng môi trường nha chu. Vì vậy, răng và dạ dày của người nghiện rượu đều không tốt, họ không chỉ dễ mắc các bệnh về răng miệng mà răng cũng sẽ rụng sớm hơn người thường.
"Người chết bị thiếu ba chiếc răng, trong đó có một chiếc vừa mới rụng, hẳn là ngay trước khi vụ án xảy ra."
Trợ lý pháp y Tiểu Trần nhớ lại: "Rác trong nhà người chết chất đống khá nhiều, hai ngày nay đều chưa dọn. Nhưng chúng tôi không tìm thấy chiếc răng nào. Trong vali cũng không phát hiện ra."
Cho đến khi thi thể được "mở" ra hoàn toàn, mùi máu tanh nồng nặc quyện với mùi rượu, cùng một số mùi hôi kỳ lạ khác đồng loạt xộc ra.
Miệng người nếu không vệ sinh sạch sẽ đã có mùi, huống chi là nội tạng. Lưu Tông Cường nghiện rượu kinh niên, lại có bệnh về gan và thận, dạ dày chắc chắn cũng chẳng khá hơn. Dù thỉnh thoảng có nôn, nhưng trong dạ dày hắn vẫn còn thức ăn thừa. Tất cả những thứ đó đều là nguồn gốc của mùi hôi.
"Tôi còn tưởng rượu bay hơi rồi thì sẽ không có mùi nồng như vậy chứ." Hứa Tri Nghiên nhỏ giọng nói.
Thích Phong và Trương pháp y nhìn nhau, Trương pháp y liền "ra đòn" trước: "Kiểm tra các cô cậu đây, nồng độ cồn đạt bao nhiêu miligam trên mỗi mililit thì sẽ khiến một người trưởng thành rơi vào trạng thái hôn mê sâu, thậm chí tử vong? Tiểu Hứa, cô nói trước."
Hứa Tri Nghiên không hề nao núng, trước khi đến cô đã ôn bài cả rồi: "Là 500 miligam."
Thích Phong hỏi tiếp: "Vậy có phải cứ dưới 500 miligam thì người này sẽ không chết không? Tiểu Viên, cậu nói đi."
Viên Xuyên đáp: "Thể chất mỗi người mỗi khác, có người chỉ ba bốn trăm miligam đã có thể gây tử vong. Trước đây còn có trường hợp hơn 200 miligam đã chết, nhưng cũng có người vượt quá 500 miligam mà vẫn sống sót. Vì vậy, tình trạng sức khỏe của Lưu Tông Cường trước khi chết cũng nên được tính vào các yếu tố tham khảo."
Thích Phong không cho mọi người kịp thở: "Vậy, nếu một người đã chết hơn một tuần, thậm chí lâu hơn, liệu còn cơ hội xét nghiệm ra thành phần cồn không?"
Giọng Thích Phong rất đều, biểu cảm cũng không thay đổi. Nhưng chẳng hiểu sao, Hứa Tri Nghiên lại nghe ra một chút "tinh nghịch" hiếm thấy trong đó.
"Đội trưởng Thích, câu hỏi của cô có bẫy." Viên Xuyên nói.
Thích Phong liếc mắt sang, nhướng mày, đáy mắt ánh lên ý cười.
"Chết một tuần, trong môi trường nào, mùa nào, thi thể có được xử lý không? Nếu là thi thể đã thối rữa, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến kết quả xét nghiệm."
"Mùa đông, và được đông lạnh."
"Câu này tôi biết." Trợ lý pháp y Tiểu Trần, người đã im lặng từ nãy, lên tiếng, "Trước những năm 80, Liên Xô đã làm thí nghiệm kiểu này. Thi thể được chôn dưới đất vào mùa hè, hai tháng sau vẫn lần lượt xét nghiệm ra cồn trong nội tạng, cơ đùi và máu. Nếu chôn vào mùa đông thì bốn tháng sau vẫn có thể xét nghiệm ra. Nhưng hàm lượng cồn trong cơ đùi và thận sẽ tăng lên, trong khi ở dạ dày thì tương đối giảm."
"Nói vậy là, người chết rồi mà thành phần cồn trong cơ thể vẫn tiếp tục hấp thụ và di chuyển sao?" Hứa Tri Nghiên có chút bối rối.
Thích Phong nhìn các cơ quan nội tạng đang được Trương pháp y lần lượt lấy ra cho vào thùng, rồi nói: "Với trường hợp chết vì ngộ độc rượu cấp tính, có người cho rằng thường xảy ra ở giai đoạn hấp thụ, cũng có người cho rằng là ở giai đoạn bài tiết. Giai đoạn hấp thụ, hàm lượng cồn trong nướ© ŧıểυ sẽ thấp hơn trong nội tạng và máu, còn giai đoạn bài tiết thì ngược lại. Về điều cô vừa nói, vi sinh vật trong thi thể sẽ tác dụng với cồn, trong một khoảng thời gian nhất định sẽ tạo ra một lượng nhỏ cồn mới. Tuy nhiên, hàm lượng này rất thấp."
"Ai cũng biết uống rượu hại gan." Trương pháp y hỏi, "Vậy khi lấy mẫu xét nghiệm, có nên lấy gan làm chính không?"
"Không phải." Hứa Tri Nghiên giành trả lời, "Nên lấy thận."
"Xem ra đã chuẩn bị bài kỹ lưỡng." Thích Phong dường như thoáng ý cười, nhưng vẫn không nương tay, "Ngoài thận ra thì sao?"
"Tôi nghĩ... não cũng phải kiểm tra..."
Thích Phong nhìn sang, đáy mắt thoáng qua một tia ngạc nhiên.
"Tôi từng nghe một tiền bối nhắc đến trong một vụ án lái xe sau khi uống rượu, khi khám nghiệm tử thi có nói đến hiện tượng phù não."
"Ừ, không tệ."
Thích Phong và Hứa Tri Nghiên không xem hết toàn bộ quá trình khám nghiệm. Các mẫu nội tạng đã được đưa sang phòng khác, lát nữa sẽ có pháp y khác tiến hành kiểm tra.
Thay quần áo xong đi ra, Hứa Tri Nghiên hít một hơi gió trời trong lành.
Thích Phong hỏi: "Thế nào?"
"Sống lại rồi."
"Tôi hỏi ý kiến của cô về vụ án."
"A, nhanh vậy đã phải kiểm tra bài rồi sao?" Hứa Tri Nghiên thành thật khai báo, "Thực ra tôi không hiểu lắm... Chỉ hiểu được là nội tạng có hiện tượng phù nề và có các chấm xuất huyết."
"Phù não, nội tạng ứ máu, kèm theo xuất huyết dạng chấm, những điều này đều phù hợp với tình trạng tử vong do ngộ độc rượu. Nhưng..."
"Nhưng sao?"
Thích Phong dừng bước, nghiêng người nói: "Những nguyên nhân tử vong khác cũng có thể xuất hiện các hiện tượng trên."
"Tôi nhớ rồi, Trương pháp y nói thiếu một chiếc răng vừa mới rụng, không biết ở đâu... Không lẽ nào?"
"Có khả năng này, mặc dù xác suất rất thấp." Thích Phong hỏi, "Còn nữa, khi mổ ngang khí quản, đã tìm thấy một ít thức ăn thừa."
"Uống say rồi nôn là chuyện bình thường, có thức ăn thừa cũng không có gì lạ."
"Một người nếu ở trạng thái tỉnh táo, khi nôn sẽ theo bản năng cúi người xuống, cố nôn cho hết thức ăn. Nôn xong còn súc miệng, uống nước. Nhưng Lưu Tông Cường lại nằm nghiêng trên đất rồi nôn."
"Cho nên..." Hứa Tri Nghiên mở to mắt, dường như đã hiểu ra điều gì.
"Cho nên bước tiếp theo, Trương pháp y sẽ kiểm tra kỹ khí quản của người chết."
"Nếu khí quản bị tắc, vậy nguyên nhân tử vong có thể không phải do ngộ độc rượu? Nhưng... làm sao các cô nghĩ đến được điểm này?"
Hứa Tri Nghiên khó giấu nổi vẻ hoang mang. Từ lúc nhận tin báo đến khi khám nghiệm, thời gian mọi người tiếp xúc với vụ án là như nhau. Vậy mà Thích Phong và Trương pháp y dường như đã nhanh chóng đạt được một sự đồng thuận nào đó ngay trong quá trình khám nghiệm, có thêm một hướng suy nghĩ mà những người khác chưa có.
Thích Phong không trả lời mà hỏi ngược lại: "Cô nói trước xem, người chết vì ngộ độc rượu cấp tính thì trước khi chết có những biểu hiện gì?"
Hứa Tri Nghiên nghĩ đến những vụ gây rối do say rượu mình từng xử lý, rồi kể vanh vách, sợ thiếu sót: "Sẽ đặc biệt kích động, hưng phấn. Đau đầu chóng mặt, mờ mắt, dễ mệt mỏi, hôn mê... Nghiêm trọng hơn thì sẽ mất ý thức, co giật, sốc, ngừng thở, cho đến khi tử vong."
"Quá trình này kéo dài bao lâu?"
"Cái này khó nói, nhanh thì nửa ngày, nhưng cũng có người một hai ngày sau mới chết vì suy đa tạng."
"Lý Huệ Na nói thời điểm phát hiện Lưu Tông Cường chết là khoảng tám chín giờ tối, cô ta đoán vậy là vì thấy hắn không còn thở nữa. Nếu thời gian này là chính xác, vậy suy ra, Lưu Tông Cường hẳn đã bắt đầu có triệu chứng khó chịu vào buổi chiều hôm xảy ra vụ án, tức là khoảng sáu đến tám tiếng trước đó."
"Lúc đó triệu chứng ngộ độc rượu đã xuất hiện rồi, vậy mà còn mượn rượu làm càn, sau đó lại tiếp tục uống..."
"Chẳng phải vừa nãy đã nói đến vấn đề miligam sao? Cái mà cô gọi là mượn rượu làm càn ấy, thường là ở giai đoạn nồng độ cồn khoảng hai trăm miligam, còn vượt quá bốn trăm miligam là sẽ hôn mê, sốc."
"Tôi nhớ Lý Huệ Na có nói, Lưu Tông Cường sau khi bạo hành đã uống rất nhiều rượu. Còn có nửa chai sâm panh bị mốc nữa."
"Phần mốc trắng ở đáy chai sâm panh cần phải được kiểm tra thêm. Những chi tiết này đều có thể là "nhân chứng" cho thời điểm Lưu Tông Cường xâm hại tìиɧ ɖu͙© Lý Huệ Na và nguyên nhân tử vong thực sự của hắn. Đây cũng là mấu chốt để xác minh lời khai của Lý Huệ Na."
*
Khi Thích Phong trở lại chi đội, cuộc thẩm vấn Hứa Nghiêu vừa bước vào giai đoạn cuối.
Thích Phong đi ngang qua cửa, vừa hay nhìn thấy một bóng lưng yểu điệu với mái tóc xoăn nhẹ xõa trên vai.
Hứa Nghiêu vừa ký tên vào biên bản lời khai vừa hỏi: "Cảnh sát, Lý Huệ Na sẽ không sao chứ?"
Viên cảnh sát đang định trả lời thì nhìn thấy Thích Phong, liền đứng dậy: "Đội trưởng Thích."
Hứa Nghiêu theo phản xạ quay đầu lại, ánh mắt có vẻ kinh ngạc chạm phải ánh nhìn có chút dò xét của Thích Phong.
Chỉ một ánh mắt này đã giúp Thích Phong nhanh chóng đưa ra phán đoán: Hứa Nghiêu đã lường trước việc sẽ gặp mình.
Nói đúng hơn, Hứa Nghiêu biết cô là ai.
Đúng vậy, trong mắt cô ta không chỉ có sự kinh ngạc, mà nhiều hơn là tò mò, pha lẫn chờ mong và một chút hưng phấn.
Nhưng tại sao?
Thích Phong dám chắc một điều, cô chưa từng gặp Hứa Nghiêu.
"Đưa biên bản cho Tiểu Hứa, cô ấy đang ở trong tổ." Thích Phong ra hiệu cho viên cảnh sát.
"Vâng." Viên cảnh sát nhanh chóng rời đi, khép hờ cửa lại.
Lúc này, Hứa Nghiêu khẽ cười: "Nghe cô gọi "Tiểu Hứa", tôi giật cả mình, còn tưởng đang gọi tôi. Đội trưởng Thích, ngưỡng mộ đã lâu."
"Cô Hứa Nghiêu quen tôi sao?" Thích Phong ngồi xuống hỏi.
"Là do luật sư La nói." Hứa Nghiêu mỉm cười, "Lúc đó luật sư La và Lý Huệ Na đều ở biệt thự của tôi, trước khi ra đầu thú có trò chuyện vài câu. Luật sư La nói, trong chi đội có một phó đội trưởng mới nhậm chức, lại còn là nữ. Lúc đó tôi đã thấy cô rất giỏi rồi. Tuổi còn trẻ mà đã ngồi vào vị trí này, thực sự rất vẻ vang cho phụ nữ chúng ta."
Ồ, là La Phỉ nhắc đến.
Vậy anh ta nhắc đến trong tình huống nào? Nói đến đâu mới dẫn tới chuyện này? Chắc không phải là nói chuyện phiếm chứ.
Nếu là trước khi ra đầu thú, không khí hẳn phải rất căng thẳng, làm gì có tâm trạng trò chuyện. Chủ đề của ba người họ hẳn phải xoay quanh vụ án và phương hướng bào chữa sắp tới.
Vậy việc cô thăng chức cũng nằm trong những toan tính đó sao?
Thích Phong không hùa theo câu chuyện của Hứa Nghiêu. Nhân lúc Hứa Nghiêu đang nói, cô nhanh chóng lướt qua bản ghi chép trên máy tính, rồi nhìn thẳng vào cô ta: "Trong biên bản nói, cô và trợ lý của cô đều không tiếp xúc với thi thể. Vậy cô có chạm vào vali không?"
Hứa Nghiêu lắc đầu: "Tôi không, trợ lý của tôi đã giúp Lý Huệ Na chuyển vali."
"Cô ấy đâu?"
"Đi công tác rồi, hai ngày nữa sẽ về, đến lúc đó tôi sẽ bảo cô ta đến bổ sung lời khai."
"Vali đã mở ra chưa?"
"Chưa. Cũng không dám mở."
"Nếu cả cô và trợ lý đều không chạm vào thi thể, vậy thì các cô cũng không thể chắc chắn liệu lúc đó Lưu Tông Cường đã chết hay chưa, đúng không?"
Hứa Nghiêu rõ ràng sững người, cô vừa tiêu hóa thông tin vừa nhanh chóng chớp mắt hai cái, trông không giống đang giả vờ: "Không thể nào, cô đừng dọa tôi... Chẳng lẽ lúc đó anh ta vẫn còn sống?"
"Cô đừng căng thẳng, tôi chỉ muốn tìm hiểu tình hình một chút thôi."
"Ồ, điều này thì tôi thực sự không biết. Nhưng tôi nghĩ một người còn sống mà bị trói trong vali thì chắc chắn sẽ giãy giụa, ít nhất cũng phải kêu lên vài tiếng chứ."
Đúng vậy, nếu ở trạng thái tỉnh táo, phản kháng và kêu cứu đều là phản ứng bình thường. Huống chi miệng và mũi của Lưu Tông Cường không hề bị bịt.
Thích Phong chuyển hướng: "Cô quen luật sư La bao lâu rồi?"
"Ồ, mới quen mấy tháng trước thôi, qua một hoạt động từ thiện." Hứa Nghiêu phản ứng rất nhanh, "Chuyện là thế này, hai năm nay chúng tôi vẫn luôn làm công việc giúp đỡ những người yếu thế, hoàn toàn tự nguyện. Bao gồm xin trợ giúp pháp lý, liên hệ với các đơn vị phường và hội phụ nữ, chủ yếu nhắm vào người già neo đơn, trẻ em bị bỏ rơi và những trường hợp bị bạo hành gia đình điển hình như Lý Huệ Na. Tuy nhiên, nếu nói về tỷ lệ thành công, chúng tôi đều cho rằng các vụ bạo hành gia đình là khó nhằn nhất. Chỉ vì câu "quan thanh liêm khó xử việc nhà", cả về lý lẫn tình, người ngoài đều rất khó can thiệp. Trước đây có một vụ khá đáng tiếc, chúng tôi đều nghĩ sẽ thành công, ai ngờ người phụ nữ đó vẫn bị đánh chết... Càng khiến người ta phẫn nộ hơn là, hôm qua vụ án đó đã được tuyên án, chồng cô ta chỉ bị phạt sáu năm tù."
Hứa Nghiêu nói năng lưu loát. Có thể nghe ra cô rất giỏi giao tiếp và đàm phán, giới thiệu về hoạt động của quỹ từ thiện cũng rất rành rọt.
Thích Phong trong suốt quá trình không hề biểu lộ cảm xúc, cho đến khi Hứa Nghiêu nói đến đoạn cuối, vẻ mặt bình tĩnh của cô cuối cùng cũng gợn lên một chút dao động.
Là trùng hợp sao? Hay Hứa Nghiêu đã nghe được điều gì đó, biết được mối liên hệ bên trong, nên mới cố ý nhắc đến chuyện này?
Thích Phong không thể không nghi ngờ như vậy.
"Chỉ bị phạt sáu năm", chi tiết này chỉ điểm quá rõ ràng. La Phỉ biết rất rõ cô quan tâm đến vụ án của Lâm Tú đến mức nào.
"Xin lỗi, cứ nói đến công việc là tôi lại không dừng lại được." Hứa Nghiêu kịp thời chuyển chủ đề, "Không biết đội trưởng Thích có đề xuất gì hay cho những việc mà quỹ của chúng tôi đang làm không?"
Thích Phong có thể cảm nhận rõ ràng sự tự hào, thậm chí là tự mãn của Hứa Nghiêu đối với công việc này.
Đương nhiên điều này không khó hiểu. Là phụ nữ đi giúp đỡ những phụ nữ yếu thế khác, không chỉ có thể thấu hiểu và đồng cảm với đối phương hơn, mà về mặt tâm lý cũng cảm nhận được "niềm vui khi giúp người", lại còn có thể kiếm tiền. Đây quả là một công việc rất có ý nghĩa.
Nhưng ngoài niềm vui giúp người, khi kẻ mạnh giúp đỡ kẻ yếu, đặc biệt là khi sự giúp đỡ đó đối với họ chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay, họ sẽ bất giác nảy sinh một cảm giác hơn người.
Người giúp đỡ có tất cả, còn người được giúp đỡ chẳng có gì.
Khó khăn tưởng chừng không thể vượt qua đối với người được giúp đỡ, lại chỉ là chuyện nhỏ mà kẻ mạnh có thể giải quyết dễ dàng bằng một cái phẩy tay.
Người ta nói "đại ân như đại thù", có những vụ án chính là do cảm giác ưu việt của người giúp đỡ đã kích động người được giúp đỡ, mới gây ra cái gọi là "ác ý của người được giúp đỡ".
Thích Phong quan sát Hứa Nghiêu, sắc mặt bình tĩnh: "Đề xuất thì không dám, chỉ có một điều muốn nhắc nhở."
"Mời cô nói?"
"Với người được giúp đỡ, vẫn nên giữ một khoảng cách nhất định. Đôi khi chỉ cần bước quá một bước, có thể sẽ tự rước họa vào thân."
"Tôi thừa nhận, có lẽ chuyện của Lý Huệ Na tôi đã can thiệp quá sâu. Nhưng tối hôm đó mưa to như vậy, cô ấy chỉ gọi điện cho một mình tôi. Cho dù không có công việc này, tôi cũng sẽ ra tay giúp. Đều là phụ nữ với nhau, tôi không thể để cô ấy một mình ở đó được."
*
Sau khi Hứa Nghiêu rời đi, Thích Phong ngồi lại trong phòng thẩm vấn thêm vài phút. Ban đầu, ánh mắt cô dán chặt vào màn hình máy tính, cho đến khi điện thoại báo có hai tin nhắn WeChat mới.
"Hai ngày nay em hẳn là rất bận, đừng đến bệnh viện, bên phía chị anh đã sắp xếp ổn thỏa rồi."
"Anh xin nghỉ phép rồi, tháng sau sẽ dành ra hai ngày đưa chị ấy đi khám bác sĩ đông y đó, em thì sao?"
Là tin nhắn của La Phỉ.
Thích Phong không trả lời ngay. Cô chỉ nhìn chằm chằm vào khung trò chuyện, trong đầu lần lượt hiện lên không chỉ khuôn mặt của La Phỉ, mà còn có cả Hứa Nghiêu, Lý Huệ Na, và cô trợ lý đang đi công tác kia.
Một căn biệt thự, bốn người, một thi thể.
Ban đầu, chỉ có ba người phụ nữ.
Họ đã nói những gì? Theo lẽ thường, họ sẽ trò chuyện để an ủi, vỗ về, sẽ đồng cảm và thương xót cho hoàn cảnh của Lý Huệ Na, rồi mang cho cô đồ ăn, nước uống nóng hổi.
Lý Huệ Na không tắm rửa ở biệt thự, cũng không thay quần áo, cho thấy cả ba người phụ nữ đều có kiến thức cơ bản nhất, biết phải "bảo vệ" tốt bằng chứng trên người cô.
Nghe giọng điệu của Hứa Nghiêu, cô ta và La Phỉ dường như không xa lạ. Mà xét theo dòng thời gian, Lý Huệ Na sau khi lên xe của Hứa Nghiêu, mới dùng điện thoại của Lưu Tông Cường gửi tin nhắn cho La Phỉ. Nhưng phải đến bốn giờ sáng La Phỉ mới trả lời.
Nói cách khác, Hứa Nghiêu và La Phỉ quen nhau là vì Lý Huệ Na, cũng có khả năng họ đã quen biết từ trước, rồi vì Lý Huệ Na mà liên lạc với nhau. Có phải như vậy không?
Sau đó, La Phỉ đến biệt thự, lúc này đã là hơn năm giờ sáng, chỉ còn cách thời điểm chính thức ra đầu thú hơn một tiếng đồng hồ.
Thời gian ngắn ngủi như vậy, giống như Giang Tiến đã nói, trong lúc gấp gáp La Phỉ không thể nào vừa phân tích vụ án vừa "dạy" Lý Huệ Na diễn kịch được. Đừng nói điều này đi ngược lại với đạo đức nghề nghiệp của La Phỉ, cho dù anh ta là loại người đó, cũng cần Lý Huệ Na có thể hiểu rõ mọi chuyện trong một thời gian ngắn.
Nếu chỉ số IQ không đủ, không đủ hiểu biết về pháp luật, cảm xúc không đủ bình tĩnh, cho dù La Phỉ có nói rách cả miệng cũng không thể nhét chữ nào vào đầu Lý Huệ Na được.
Thực tế là, hầu hết các đương sự sau khi gây án, trong thời gian ngắn đều không thể "thông tai", không chỉ là không thoát ra được về mặt cảm xúc, mà khả năng lý giải cũng không theo kịp. Nếu Lý Huệ Na thực sự làm được điều đó, vậy thì tâm trí và tâm thái của cô ta đã vượt qua 99% người bị hại.
Lý Huệ Na đến cấp ba còn chưa học xong, liệu có khả năng đó không?
Điện thoại lại vang lên âm báo.
Thích Phong hoàn hồn, lúc này mới nhớ ra trả lời tin nhắn của La Phỉ: "Em sẽ cố gắng."
*
Tin nhắn vừa được gửi đi, điện thoại La Phỉ sáng lên. Anh vừa lướt qua, bên cạnh liền vang lên một giọng nữ trung: "Cô bạn gái cũ này của anh không dễ lừa đâu. Trước đây tôi còn nghi ngờ cô ta leo lên vị trí này là nhờ quan hệ, xem ra tôi đã sai."
La Phỉ quay đầu sang, vừa hay đối diện với Hứa Nghiêu.
Lúc này hai người đang cùng ngồi ở ghế sau, chiếc xe vừa đi vào đường chính, chạy chầm chậm.
Hứa Nghiêu đặt một xấp tài liệu trên đùi, cô cười nói: "Muốn dùng đến anh, chắc chắn phải điều tra rõ ràng trước đã. Tôi cũng không ngờ lại có được thu hoạch này. Anh gọi điện báo cho cô ta để ra đầu thú, là vì mối quan hệ giữa hai người?"
La Phỉ thu hồi ánh mắt: "Cô ấy không phải người công tư lẫn lộn, huống chi chúng tôi đã chia tay từ lâu. Cô ấy ngồi lên vị trí này không dễ dàng gì, sẽ càng quý trọng danh tiếng hơn bất kỳ ai."
"Vậy còn Lâm Tú thì sao? Anh nhắc đến vụ án của cô ta, có phải vì giám định thương tích là do Thích Phong làm không?" Hứa Nghiêu lại ném ra một ý khác.
"Tôi chỉ có thể nói, trong số không dưới một trăm vụ bạo hành gia đình tôi đã gặp và nghe qua, Lâm Tú là người bị hại hoàn hảo nhất mà tôi biết."
"Anh có thành kiến." Hứa Nghiêu phản bác, "Nạn nhân chính là nạn nhân. Cho dù trước khi chết cô ta đã làm gì, cũng không nên trở thành lý do để cô ta "đáng" bị hại."
Hứa Nghiêu nhìn ra ngoài cửa sổ, cảm xúc thay đổi rất nhanh, chưa đến hai giây sau lại đổi sang một giọng điệu khác: "Nhưng anh nghĩ không sai, chúng ta quả thực cần một nạn nhân hoàn hảo. Dư luận vốn không có lý trí, dân chúng thì bị mắc kẹt trong kén thông tin, thiếu khả năng tư duy độc lập. Rất nhiều người sẽ đem khuyết điểm của chính nạn nhân ra để móc nối với vụ án. Thay vì phải đi tranh cãi với những kẻ ác ý, định kiến và thiếu hiểu biết đó, chi bằng cứ trực tiếp tạo ra một nạn nhân ‘hoàn hảo’ thì sẽ có sức thuyết phục hơn nhiều."
La Phỉ không đáp lời, chỉ nhìn sang cửa sổ phía bên kia.
Tấm kính phản chiếu hình dáng của anh, mày mắt bình tĩnh, ánh nhìn lạnh nhạt.
Giọng của Hứa Nghiêu lại vang lên: "Chỉ là không biết cô bạn gái cũ của anh có chịu được áp lực hay không thôi."
Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.