Đêm. Mưa như trút. Nước xối xả xuống mặt đường, sủi lên vô số bong bóng rồi vỡ tan ngay.
Màn mưa và tiếng mưa nhấn chìm mọi thứ.
Đường lớn vắng tanh không một bóng xe. Trên vỉa hè, chỉ có một bóng đen đơn độc, lờ mờ tiến lại gần.
Nhìn dáng vẻ, đó là một phụ nữ.
Cô ta khoác chiếc áo mưa đen thùng thình, tay kéo lê một chiếc vali cỡ lớn nặng trịch.
Không biết đã đi bao lâu, người phụ nữ mới tới được trạm xe buýt. Cô dừng lại, thở hắt ra một hơi, làn khói trắng mỏng tan vào không khí lạnh.
Dù mặc áo mưa, mặt và tóc mái cô vẫn ướt sũng. Cô ngước lên, mắt nhìn đăm đăm những giọt mưa lộp độp trên mái che, nhìn con đường vắng lặng trước mặt, ánh mắt vô hồn.
Chỉ nửa tiếng nữa là sang ngày mới. Giờ này làm gì còn chuyến xe nào. Nhưng cô đến đây cũng chẳng phải để đón xe.
Người phụ nữ ngồi xuống băng ghế, nghỉ một lát. Tiếng mưa bên tai như nhỏ dần, ánh mắt trống rỗng của cô dần có lại tiêu cự.
Cơn mưa này đến nhanh mà tạnh cũng nhanh.
Mưa đã ngớt hẳn. Mặt đường không còn sủi bọt, chỉ còn những dòng nước nhỏ hối hả chảy đi.
Cô đứng dậy, bàn tay lạnh cóng đặt lên tay cầm vali.
Bánh xe của vali kêu "lọc cọc" trên mặt đường. Không còn tiếng mưa át đi, âm thanh khô khốc ấy vang lên giữa con phố rạng sáng càng thêm não nề.
Cô kéo vali, rẽ vào một con hẻm nhỏ chỉ có ngọn đèn đường vàng vọt leo lét.
Đúng lúc đó, từ đầu bên kia con hẻm, một bóng đen lao ra. Cũng là một kẻ mặc áo mưa. Một người đàn ông.
Hắn từ phía sau áp sát, kề con dao bấm Thụy Sĩ sắc lạnh vào cổ cô: "Có gì quý giá, đưa hết đây!"
Cô giật mình, nhưng không hề giãy giụa. Sức đã gần cạn, giọng cô thều thào như hơi thở: "Tôi... không có tiền."
Người đàn ông không tin. Một tay hắn kề dao, tay kia thô bạo lục soát túi áo cô.
Bị ghì mạnh, cô khụy xuống, nhưng vẫn không chống cự. Trông cô mệt mỏi rã rời, hoặc có lẽ cô biết vùng vẫy cũng chỉ phí sức.
Kết quả, hắn chỉ moi ra được một chiếc điện thoại cũ và vài đồng xu lẻ. Không trang sức, không thẻ ngân hàng.
"Chắc chắn đồ có giá trị đều trong vali!" Hắn nghĩ.
Hắn xô cô ngã dúi dụi, rồi quay người giật lấy chiếc vali.
Bất ngờ, cô phản ứng lại. Nhanh và mạnh đến không ngờ. Trong chớp mắt, cả hai đã giằng co quyết liệt. Chiếc vali bị kéo qua giật lại, nhưng cô không một lời van xin, chỉ nghiến răng dùng hết sức bình sinh.
Sau vài lần giằng co, tên đàn ông điên tiết đẩy cô ra. Nhưng bàn tay cô như một gọng kìm, bám chặt lấy tay cầm vali. Hắn chẳng buồn đôi co nữa, vung dao rạch một đường ngang về phía trước, nghĩ rằng sẽ dọa cô sợ mà buông tay.
Nhưng lưỡi dao vấp phải vật cản. Cô lùi lại một bước, rồi đột ngột đứng sững.
Hắn cũng khựng lại, một tay vẫn giữ chặt vali. Mắt hắn dán vào mũi dao, nơi một vệt máu vừa loang ra.
Vài hạt mưa cuối cùng lất phất rơi xuống, chảy dọc theo vết máu trên lưỡi dao, xuống cán dao, thấm vào tay hắn.
Tim hắn thót lại. Hắn ngước nhìn cô.
Người phụ nữ từ từ giơ tay lên. Vài giọt máu rơi xuống, hòa với nước mưa loang lổ trong lòng bàn tay cô.
Cô đưa tay quệt ngang mặt, cuối cùng cũng ngẩng đầu lên.
Chiếc mũ áo mưa đã tuột ra từ lúc nào. Mái tóc ướt sũng bết vào hai bên má và vầng trán tái nhợt. Một tia chớp xé toạc bầu trời, rọi sáng cả mũi dao lẫn khuôn mặt cô.
Lưỡi dao không chỉ xẹt qua má, mà còn rách cả khóe mắt và cung mày. Máu từ vết rách trên trán túa ra, hòa vào tóc, nhuộm đỏ một nửa khuôn mặt.
Giữa màu trắng bệch và màu đỏ ghê rợn, đôi mắt cô đen thẳm. Cô nhìn chằm chằm vào hắn, không chớp mắt. Hai hố đen sâu hun hút, không một gợn cảm xúc.
Cô ta không giống người. Mà giống quỷ.
Cảnh tượng ấy khiến kẻ nào cũng phải khϊếp vía. Người đàn ông lùi lại một bước, gót chân vấp vào bánh xe vali. Hắn loạng choạng, suýt ngã ngửa.
Trong lúc hoảng loạn, hắn vịn vội vào chiếc vali, một tay chống xuống đất để giữ thăng bằng.
"Rầm!"
Chiếc vali đổ vật xuống đất. Nắp vali bật tung. Đồ đạc bên trong không văng ra, nhưng đủ để người đàn ông đang quỳ sụp dưới đất nhìn thấy rõ...
Hắn từ từ quay đầu, đối diện với khuôn mặt đầy máu của người phụ nữ một lần nữa. Rồi ánh mắt hắn trượt xuống bàn tay đang buông thõng của cô. Một vật sắc lẹm lóe sáng nơi đầu ngón tay. Một lưỡi dao lam.
Hắn không còn thiết tha gì nữa. Hắn lồm cồm bò dậy, vừa lùi vừa run, rồi ba chân bốn cẳng cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng khỏi con hẻm.
Hắn còn chẳng dám hét lên, chỉ hận bản thân không thể chạy nhanh hơn.
Mãi đến khi bóng hắn mất hút, người phụ nữ mới cử động.
Cô giấu lưỡi dao lam đi, quệt máu trên mặt, rồi kéo sụp mũ áo mưa che kín đầu. Cô cúi xuống nhặt con dao Thụy Sĩ hắn đánh rơi, gấp lại, đút vào túi.
Ánh mắt cô vẫn còn vương lại nét kinh hoàng, nhưng đã ánh lên vẻ kiên định đến đáng sợ.
Cô ngồi xổm xuống, mò mẫm trong vũng nước một lúc mới tìm lại được chiếc điện thoại di động và mấy đồng xu bị rơi trong nước. Đợi đến khi nhặt xong tất cả mọi thứ, thời gian đã trôi qua năm sáu phút.
Lúc này, cô mới đi đến bên chiếc vali đang mở toang. Cô lôi ra một cuộn dây đai hành lý rộng năm phân, buộc chặt chiếc vali lại.
Thế nhưng, vừa đi được hai bước, vali đã khựng lại. Cô cúi xuống kiểm tra, phát hiện ra một bánh xe đã bị nứt một nửa, sắp rơi ra đến nơi.
Phải làm sao bây giờ?
Người đàn ông đó có đi báo cảnh sát không?
Cô nhìn về hướng hắn bỏ chạy, đứng bất động thêm nửa phút, rồi lôi điện thoại ra.
Điện thoại tuy bị rơi xuống nước nhưng vẫn dùng được, ít nhất vẫn vào được mấy app video.
Tài khoản của cô theo dõi hơn chục người, hầu hết là luật sư và chuyên gia tư vấn tâm lý. Trong đó, có một luật sư còn đang livestream, tư vấn pháp luật miễn phí cho những người có nhu cầu.
Cô ấn vào xem thử. Dù đã tờ mờ sáng, trong phòng livestream vẫn có mấy trăm người đang xem.
Cô lại thoát ra, tìm một tài khoản khác. Đó là một họa sĩ truyện tranh có bút danh "Kén Phòng", chuyên vẽ thể loại trinh thám hiện đại.
Kén Phòng luôn viết hai câu này ở đầu hoặc cuối mỗi truyện: "Điều đáng sợ nhất không phải là câu chuyện, mà là khi nó được viết lại từ một sự việc có thật. Mong rằng, tất cả chỉ là hư cấu."
Cô từng nhắn tin cho Kén Phòng, kể về những bế tắc của mình trong cuộc sống. Kén Phòng đã cho cô một vài lời khuyên, bảo cô nhất định phải bảo vệ tốt bản thân, đừng gồng gánh một mình, phải tìm kiếm sự giúp đỡ từ các chuyên gia.
Kén Phòng còn cho cô tài khoản của một luật sư, bảo cô có nhu cầu thì liên hệ với luật sư này.
Luật sư tên là La Phỉ.
Nam.
Cô mở tài khoản của luật sư La Phỉ mà cô đã theo dõi từ lâu, do dự một lúc rồi mới gửi một tin nhắn: "Luật sư La, chào anh. Anh có đó không?"
Hai phút trôi qua, không có hồi âm.
Không trả lời cũng tốt. Cô nghĩ thầm.
Cô lại mở danh bạ điện thoại, tìm một số điện thoại. Lần này, cô không ngần ngại, bấm gọi thẳng.
Dù đã quá nửa đêm, nhưng điện thoại chỉ đổ chuông vài giây đã có người bắt máy.
Một giọng nói vô cùng tỉnh táo và bình tĩnh vang lên: "Alo?"
Cô siết chặt điện thoại, giọng run run: "Cô Hứa, tôi là Lý Huệ Na. Tôi cần sự giúp đỡ của cô..."
Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.