Chương 42: Bị lùa vào bẫy

Câu Lục Kiến Quốc vừa nói, nghe thì lịch sự, nhưng rõ là đang chê cô không biết điều.

Khương Lăng vẫn tươi cười:

“Phải ạ, anh nói đúng!”

Dù gì từ phòng tài vụ sang hậu cần cũng chỉ mười phút, coi như đi dạo.

Ra tới hành lang, trong đầu cô vụt qua một ý tưởng.

Cô nghiêng đầu:

“Phó phòng Ngụy, hay mình đi đường vòng lên lầu nhé. Gió ở đây mát hơn.”

Ngụy Minh gật đầu ngay. Được đi cùng gái đẹp, lại còn chủ động đề nghị, anh ta vui còn hơn được tăng tem thịt.

Ngụy Minh hơn ba mươi, mặt chữ điền, dáng cao, nhìn không đến nỗi. Cô em gái giám đốc còn chọn làm chồng thì biết.

Anh ta rất tự tin, luôn cho rằng phụ nữ trẻ như Khương Lăng không thể cưỡng lại được “đàn ông chín chắn, biết lo cho tương lai” như mình.

Trong phòng tài vụ, ngoài mấy chị em đã yên bề gia thất, chỉ còn Khương Lăng trẻ, đẹp, lại không chỗ dựa. Một miếng mồi ngon, sao không tranh thủ?

Ngụy Minh định bụng, trong lúc đi cùng sẽ rải vài lời ngọt ngào, tạo cơ hội “bồi dưỡng tình cảm”.

Nhưng chưa kịp mở miệng thì phía trước vang lên một tiếng gọi rõ ràng:

“Anh Tống!”

Tống Quan Thư đang đứng cạnh cửa sổ, vừa nghe đã quay đầu lại. Ánh mắt anh chạm ngay nụ cười rạng rỡ của Khương Lăng.

Họ vừa đi một vòng khá xa, chính là Khương Lăng cố tình dẫn đường vòng để “sắp đặt hoàn cảnh” cho màn gặp gỡ này.

Nếu không vì chưa thể công khai chuyện kết hôn, thì hôm nay cô đã muốn dứt điểm mọi chuyện luôn cho xong.

Tổ kỹ thuật lúc này vừa đúng giờ giải lao, mấy đồng nghiệp thấy cảnh này liền ngẩng đầu nhìn, ánh mắt không thiếu phần tò mò và trêu chọc.

Tống Quan Thư đi ra, nụ cười nhàn nhạt trên môi:

“Đột nhiên tìm anh, có chuyện gì sao?”

Anh đứng thẳng trong bộ đồ xanh lam chỉnh tề, áo bỏ trong quần, cổ tay gọn gàng, trông cứ như đồng phục công nhân được may đo riêng. Vóc dáng cao, vai rộng, gương mặt điềm đạm. Nhìn thế nào cũng thấy vừa mắt.

Ngụy Minh đứng bên cạnh bắt đầu thấy... không ổn.

Khương Lăng chẳng nói chẳng rằng, khoác tay Tống Quan Thư một cách tự nhiên, giọng ngọt như đường cát:

“Đây là phó phòng Ngụy, người mà em hay kể với anh đấy. Rất nhiệt tình. Nghe em nói xin ký túc xá mãi chưa được, anh ấy chủ động đưa em đi hỏi giúp.”

Ngụy Minh nghe tới đó đã bắt đầu thấy bất an.

Cảm giác như mình... vừa bị lùa vào bẫy.

Khương Lăng quay sang Tống Quan Thư, nở nụ cười tươi như hoa đầu mùa:

“Còn đây là bạn trai em. Chỉ mới một ngày không gặp mà ngứa ruột ngứa gan. Thế là... trốn sang kỹ thuật thăm người ta một chút. Phó phòng Ngụy, anh sẽ không giận em đấy chứ?”

Tống Quan Thư nhìn cô một cái là hiểu.

Anh không hỏi, không gặng, chỉ cúi đầu cười nhẹ:

“May là em còn biết nhớ anh.”