Chương 41: Sống dựa vào cái bóng của ông anh vợ

Kiểu con gái như Khương Lăng, mấy ông bố thì chê "khó dạy", nhưng đàn ông thì lại thích, vì trông là biết sau này lo được việc.

Ngụy Minh thật lòng thấy tiếc. Nếu cô mà là con gái lãnh đạo, với nhan sắc thế này, hắn cưới về làm vợ không cần suy nghĩ.

Tiếc là… hắn vẫn đang sống dựa vào cái bóng của ông anh vợ giám đốc, chưa dám làm liều.

Mấy người trong phòng nghe đoạn đối thoại vừa rồi, tưởng hai người đang... tán tỉnh nửa thật nửa đùa.

Muốn cứu lại chút mặt mũi, Ngụy Minh liền vớt vát:

“Thế để anh đưa em sang phòng hậu cần xin giúp. Dù sao em là người của phòng tài vụ, tức là người của anh rồi.”

Khương Lăng mỉm cười:

“Xã hội mới rồi mà anh. Nhân dân là chủ, ai cũng là cá thể độc lập. Không có chuyện ai là người của ai đâu ạ. Nếu nhất định phải nói thì… em là người thừa kế chủ nghĩa xã hội.”

Cả phòng im phăng phắc.

Ngụy Minh nghẹn họng.

Câu cô nói nghe qua như khẩu hiệu, mà nghe kỹ lại thấy… dễ bị quy là sai chính trị.

May mà thời thế giờ bớt nghiêm rồi, chứ mười năm trước thì kiểu gì cũng bị mời lên họp kiểm điểm trước toàn xưởng.

Ngụy Minh bắt đầu dao động.

Mỗi lần hắn định tiến thêm một bước, Khương Lăng lại dội cho gáo nước đá lạnh đến sống lưng.

Tim cô làm bằng sắt à? Sao không thấy động lòng tí nào?

Nhưng nhìn khuôn mặt kia, hắn lại không nỡ buông.

Cả đời hắn chưa gặp cô gái nào vừa có sắc vừa có khí chất như Khương Lăng, dáng cao, da trắng, mắt to sáng, nói câu nào ra cũng chắc nịch.

Bỏ qua? Không cam lòng chút nào.

Còn Khương Lăng, sau một hồi cân nhắc, cô nghĩ: thôi thì tận dụng một chút cũng không thiệt.

Dù sao Ngụy Minh là em rể giám đốc, mở miệng nói giúp vẫn có trọng lượng hơn.

Miễn là kết quả có nhà ở ký túc xá, ai đi xin không quan trọng.

Cô nghiêng đầu, giọng nhỏ nhẹ:

“Vâng, vậy làm phiền trưởng phòng giúp em một chuyến ạ.”

Ngụy Minh vốn đang tính rút lui, nghe thế mặt liền sáng bừng như đèn dầu mới đổ thêm.

“Không phiền chút nào!”

Cô liền bồi thêm:

“Nhưng chuyện này dù sao cũng không phải việc riêng của anh… hay để em cùng anh sang đấy một chuyến nhé?”

Ngụy Minh đang gật đầu lia lịa thì Khương Lăng khéo léo chỉ về đống phiếu chồng cao trước mặt, nở nụ cười áy náy:

“Em cũng muốn đi lắm, nhưng công việc chưa xong, ngại quá...”

Lục Kiến Quốc, tay chân thân tín, chen ngay vào:

“Sổ sách thì từ từ làm. Quan trọng là nhà ở, em đi luôn cho nóng.”

Khương Lăng ngần ngừ:

“Thật ra cũng không gấp đâu ạ. Hay là đợi bên hậu cần gọi thì em qua?”

Lục Kiến Quốc nhíu mày:

“Sao em nói chuyện cứ như con nít thế? Anh Ngụy bận trăm việc vẫn chủ động giúp, em phải biết quý chứ. Chẳng lẽ để phó phòng đi xin giùm một mình à?”