Câu này nghe qua thì lịch sự, nhưng thật ra là đang chê cô không hiểu chuyện.
Khương Lăng liền nở một nụ cười sáng rỡ: “Phải ạ, anh nói đúng!”
Dù sao phòng tài vụ cách hậu cần chẳng bao xa, đi một vòng mất mười phút.
Ra đến hành lang, trong đầu Khương Lăng bỗng lóe lên một kế hoạch.
“Phó phòng Ngụy, hay là mình đi lối này lên lầu nhé.”
Ngụy Minh tất nhiên không có lý do để từ chối.
Ngụy Minh hơn ba mươi tuổi, mặt vuông chữ điền, theo chuẩn thời ấy cũng tạm coi là “có nét”. Không đến nỗi xấu trai, nếu không thì cô em gái của giám đốc cũng chẳng “chấm” anh ta làm chồng.
Anh ta khá tự tin về vẻ ngoài của mình, luôn nghĩ gái trẻ không thể cưỡng nổi “mẫu đàn ông trưởng thành, điềm đạm” như mình.
Trong phòng tài vụ, ngoại trừ Khương Lăng trẻ trung, độc thân, không chỗ dựa thì còn lại đều là các chị đã yên bề gia thất.
Là kẻ cơ hội, Ngụy Minh nhắm ngay vào cô gái trẻ xinh xắn.
Vợ ở nhà thì xấu, nên ra ngoài đương nhiên phải kiếm người “bù lại”.
Anh ta tính tranh thủ lúc đi cùng, sẽ tranh thủ nói vài lời thân mật, để Khương Lăng thấy được “sức hút đàn ông chín chắn” của mình.
Thế nhưng anh ta còn chưa kịp mở lời thì đã bị chặn họng bởi tiếng gọi trong trẻo: “Anh Tống!”
Tống Quan Thư đang đứng cạnh cửa sổ, nghe tiếng gọi liền quay đầu lại, đúng lúc thấy nụ cười rạng rỡ trên gương mặt Khương Lăng.
Sau vài lần rẽ ngang rẽ dọc, cuối cùng họ cũng tới được văn phòng kỹ thuật.
Chính Khương Lăng cố ý đưa Ngụy Minh đi đường vòng, để kéo dài thời gian cho "màn diễn".
Nếu không vì lúc này chưa thể công khai chuyện kết hôn, cô đã muốn xử lý dứt điểm luôn.
Trước ánh mắt tò mò và có phần cười cợt của các đồng nghiệp bên kỹ thuật, Tống Quan Thư bước ra khỏi phòng.
“Đột nhiên đến tìm anh, có chuyện gì vậy?”
Anh ta mỉm cười dịu dàng, đứng thẳng trong bộ đồng phục xanh lam sạch sẽ, gọn gàng đến từng đường gấu. Rõ ràng là đồ công nhân, mà mặc lên người anh lại thấy vóc dáng cao ráo, thẳng tắp, vừa vặn như được may riêng.
Tống Quan Thư hơi khó hiểu: sao Khương Lăng lại kéo cả phó phòng phòng tài vụ tới đây?
Nhưng anh vốn có trí nhớ tốt, ai làm ở bộ phận nào trong nhà máy, từ giám đốc đến công nhân phổ thông, anh đều nhớ rõ.
Khương Lăng lập tức khoác tay anh, thân mật giới thiệu: “Đây là phó phòng Ngụy, người mà em hay kể cho anh nghe đấy. Anh ấy rất nhiệt tình, nghe nói em đăng ký ký túc xá mãi không được, nên chủ động muốn giúp em đi xin bên hậu cần.”
Ngụy Minh thấy cô khoác tay người đàn ông kia, trong lòng bỗng dâng lên dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên, ngay giây sau, Khương Lăng đã nhoẻn miệng cười: “Còn đây là bạn trai em. Chỉ mới một ngày không gặp mà em đã nhớ đến ngứa ngáy hết cả ruột gan. Thành ra… lén qua kỹ thuật thăm anh ấy một chút. Phó phòng Ngụy, anh sẽ không trách em chứ?”
Tống Quan Thư nhanh chóng hiểu ra tình huống.