Chương 36: Hơi ít

Lục Kiến Quốc không lạ gì chuyện kéo dài thời gian. Trước giờ, miễn cấp trên chưa hối thúc, anh ta cứ ngồi ì cả ngày. Làm nhanh quá thì chỉ tổ bị giao thêm việc.

Hiệu ứng “bận rộn” của anh ta diễn lâu đến mức lãnh đạo tưởng thật, phải xin thêm người về chia việc. Vậy là phòng tài vụ bé tí cũng có hai người, mà nguyên nhân là vì... một mình Lục Kiến Quốc “không kham nổi”.

Khương Lăng hôm nay chưa kịp kiểm tra lại bảng, nhưng cô tin vào phần mình đã làm. Kiểm tra thì cũng chỉ mất vài phút.

Cô ngó đồng hồ, nhắc khéo:

“Sắp tới giờ cơm rồi. Anh giúp em kiểm tra sớm chút, kẻo mọi người trễ bữa.”

Trong phòng không ai lên tiếng, nhưng tai ai nấy đều dựng đứng, mắt tuy dán vào sổ, nhưng lòng thì hóng rõ mười mươi.

Lục Kiến Quốc lật qua lật lại, rồi vuốt trán thở hắt ra:

“Hên đấy! Đúng hết!”

Khương Lăng bật cười. Đến nước này rồi mà vẫn không chịu công nhận người ta làm đúng, cứ phải nói cho được là ăn may.

Ngụy Minh thì sượng mặt. Mới mấy phút trước còn lớn tiếng nói cô cẩu thả, giờ số má không sai, chẳng lẽ quay sang xin lỗi?

Tất nhiên không.

Hắn quay sang lườm Lục Kiến Quốc. Trong đầu nghĩ thầm, cũng tại anh chàng này làm chậm như rùa, khiến lãnh đạo tưởng công việc quá tải, mới sinh chuyện tuyển thêm người.

Cuối cùng, vẫn là Ngụy Minh đứng ra kết luận:

“Thôi được rồi, đúng là đúng. Chuyện nhỏ, khỏi để bụng. Mau đi ăn, kẻo muộn.”

Một câu nhẹ hều xóa sạch cả buổi hạch sách vừa rồi. Như thể cô gái bị nói oan lúc nãy... không phải cô.

Nhưng Khương Lăng cũng chẳng dây dưa. Với cô, lúc này cơm quan trọng hơn tất cả.

Nhà máy tuy nhỏ, nhưng làm ăn được. Xà phòng, kem giặt sản xuất ra phân phối đi khắp nơi, nên căng tin cũng khá hơn nhiều chỗ khác. Ít ra mỗi bữa cũng có chút món mặn.

Trước kia Khương Lăng không mê thịt, nhưng từ lúc xuyên tới đây, cứ thèm thịt lạ thường. Ngay cả mơ cũng mơ thấy miếng sườn ram.

Món mặn thì có hạn. Ai tới trước thì còn, tới sau thì nhìn người khác gặm xương.

May mà hôm nay cô tới sớm, kịp lấy phần có thịt. Vừa ăn vừa thấy hạnh phúc, chỉ tiếc... hơi ít.

Cơm xong, cô gục luôn trên bàn tranh thủ chợp mắt. Chiều không có việc gấp, cô lấy sách trong hộc bàn ra đọc. Là bản chép tay truyền tay từ mấy năm trước, từng bị cấm, giờ lại được in chính thức vì thời thế đổi thay.