Tạ Lãng tựa người vào khung cửa, nhún vai: “Trong phòng không ai cả, hình như mẹ em đi họp rồi.”
Văn phòng bên cạnh đang khóa cửa, Khương Liên liền mời cậu vào phòng nói chuyện: “Vào đi em, ngoài hành lang gió lùa, lạnh lắm.”
Tạ Lãng cũng không khách sáo, bước vào phòng.
Khương Liên bắt chuyện: “Thực tập bên đồn công an ổn không em? Có quen không? Có vất vả lắm không?”
Khương Lăng âm thầm quan sát Tạ Lãng, trong nguyên tác, cậu chính là nam chính, nên cô vừa tò mò vừa đánh giá kỹ càng.
Bị ánh mắt người trong lòng nhìn chăm chú, Tạ Lãng có hơi luống cuống: “Công việc bên đó cũng nhàn, không vất vả lắm đâu ạ.”
Thời buổi này, nhà nào chẳng có chuyện vặt, nhưng hiếm khi ầm ĩ đến mức phải nhờ công an can thiệp.
Khương Liên mỉm cười, ngợi khen: “Giờ Tạ Lãng đã là một chàng trai chững chạc rồi, không biết cô gái nào có phúc phần cưới được em đây.”
Gương mặt tuấn tú của cậu lập tức đỏ bừng: “Mấy chuyện tương lai, nói trước chưa chắc đã đúng đâu ạ.”
Nhà Tạ Lãng có điều kiện tốt. Trước đây Khương Liên chưa từng nghĩ đến việc se duyên, hôm nay vô tình nhắc đến, lại thấy hai người khá xứng đôi:
“Em với Khương Lăng rất hợp nhau mà, trai tài gái sắc, lại là bạn học cũ, hiểu rõ tính nhau.”
Càng nói càng thấy hợp lý, đến mức khiến Tạ Lãng đỏ mặt đến tận mang tai.
“Chị đừng nói vậy, truyền ra ngoài ảnh hưởng đến danh tiếng của Khương Lăng thì không hay.”
Khương Liên là người từng trải, dĩ nhiên nhìn một cái là biết Tạ Lãng có cảm tình với em gái mình.
“Chuyện đó đơn giản lắm, chưa kịp truyền ra thì hai đứa thành một đôi luôn là xong.”
Khương Lăng còn chưa kịp lên tiếng ngăn lại, thì Tạ Lãng đã vội vàng chen vào:
“Có chuyện này, em nghe người ta nói, nhưng không biết thật hay giả, nếu nghe nhầm thì chị đừng trách em nhé.”
Giọng cậu có phần lúng túng, như thể không biết nên mở lời thế nào cho phải.
Khương Liên bật cười: “Em với nhà chị quen biết bao nhiêu năm rồi, có gì cứ nói thẳng.”
Tạ Lãng ngập ngừng: “Có người đồn… nói Khương Lăng đang quen ai đó.”
Tin đồn truyền nhanh thật đấy, tám phần là mấy bà ở khu nhà tập thể lan ra.
Khương Liên lập tức phủ nhận:
“Làm gì có! Chắc chắn là lời đồn bậy bạ. Khương Lăng nhà chị không có ai cả.”
Đúng lúc ấy, cánh cửa gỗ khép hờ của văn phòng bị ai đó nhẹ nhàng đẩy ra.
Một thanh niên trẻ tuổi bước vào, khí chất thư sinh, dáng người cao gầy, ánh mắt sáng và nho nhã. Không ai khác chính là Tống Quan Thư.