Doãn Hòa Uyên híp mắt lại: “Vân Sanh, ngươi cáo bệnh nhiều ngày không đến vấn an, miệng lưỡi lại trở nên lanh lợi hơn rồi nhỉ. Ngươi không nghĩ cho sư muội và A Ngọc, ngược lại còn đến đây gây thêm phiền phức cho vi sư?”
Vân Sanh vội cúi đầu: “Đệ tử không dám.”
“Đệ tử chính là đang nghĩ cho sư phụ. Sư tôn đức cao vọng trọng, nếu có kẻ xấu nhân cơ hội này bịa đặt sinh sự, đệ tử cũng không muốn ngài phải mang tiếng thiên vị, lấy việc công làm việc tư.”
Nói xong, Vân Sanh đang cúi đầu bèn mím môi.
Nàng nhớ lại những lời Thẩm Trúc Y đã nói trước đó.
Nếu ngay cả công bằng của chính mình nàng cũng không đòi lại được, để mặc người ta xâu xé, thì hắn cũng sẽ không đồng ý với điều kiện của nàng.
Doãn Hòa Uyên nổi giận, tức đến độ gần như không nói nên lời, chỉ có thể chỉ vào mũi nàng cười lạnh: “Hay cho Vân Sanh! Ngươi giỏi lắm!”
Ngay khi Doãn Hòa Uyên định nổi giận, một tiếng cười trong trẻo vang lên từ ngoài Giới Luật Đường.
Chỉ thấy một nam nhân mặc áo lông nhẹ nhàng, đai áo buông lơi sải bước đi tới, ánh mắt nhìn Vân Sanh không hề che giấu vẻ tán thưởng, ông ta vỗ tay nói: “Lanh lợi ngoan ngoãn, thẳng thắn không kiêng dè, Doãn chưởng môn, ngài đúng là đã nhận được một đồ đệ tốt!”
Vân Sanh ngạc nhiên quay đầu lại, nam nhân đang cười lớn trước mặt khoảng chừng ngoài ba mươi, mặc y phục hai màu xanh trắng, đeo một bên khuyên tai lưu ly, nếp nhăn nơi khóe mắt toát lên vài phần phong lưu.
Các đệ tử đi theo sau ông ấy cũng đều mặc trang phục y hệt, giày lụa áo là, vẻ cao quý bức người.
Nàng không quen người này, ngược lại Thạch trưởng lão bên cạnh lại lộ vẻ kính ngưỡng: “Thẩm thị Kim Lam... Vị này chính là nhị đương gia của Thẩm thị, Thẩm Ly, tuổi mới ba mươi mà đã có tu vi và tạo hóa rất sâu.”
Thẩm thị Kim Lam là một trong những gia tộc lớn được kính trọng nhất Cửu Châu, tọa lạc tại yếu địa linh mạch Kim Lam, có thể nói là chất ngọc chồng vàng, phú khả địch quốc, xưa nay vẫn có danh xưng “Bắc Thẩm Nam Thôi”, đệ tử trong tộc lại càng là những người đọc nhiều thi thư, tư chất phi phàm.
Bên cạnh Thẩm Ly là một thiếu niên mặc đạo bào trắng như tuyết, chính là Thẩm Trúc Y.
Thẩm Trúc Y khoác ngoài một chiếc áo màu hồng mai, dáng người thiếu niên cao ráo như ngọc, đeo kiếm sau lưng, đai lưng màu bạc càng tôn lên vòng eo cực nhỏ, khuyên tai vàng bên tai trái có tua rua, trông rất bắt mắt.
Có lẽ nhận ra ánh mắt của Vân Sanh, hắn hơi nghiêng đầu, chiếc khuyên tai lóe lên ánh vàng rực rỡ, sương sớm thấm đẫm hàng mày và đôi mắt hắn, trông vừa dịu dàng vừa trong trẻo.
Ngay khoảnh khắc ánh mắt chạm phải Vân Sanh, hắn không hề hoảng hốt như nàng khi bị bắt quả tang, ngược lại còn lơ đãng mỉm cười.
Ánh mắt vừa chạm đã rời, hắn lại nhìn thẳng không liếc ngang, bước vào Giới Luật Đường.
Mặt Vân Sanh nóng bừng, đến cả hơi thở cũng ngưng lại trong giây lát.
Thật là quá xấu hổ...
Không biết hắn có nghe thấy những lời khen ngợi của mình dành cho hắn lúc nãy không.
Lúc nói những lời đó nàng không suy nghĩ nhiều, chỉ đơn thuần muốn phản bác Doãn Hòa Uyên, nói có hơi khoa trương một chút, nhưng bị chính chủ nghe thấy thì lại thấy xấu hổ vô cùng.