“Nếu máu của ta có thể giúp ngươi khá hơn, ngươi cứ đến là được! Khụ khụ...”
Nàng vừa dứt lời liền nhíu mày ho khan.
Thể chất của nàng sợ lạnh, vừa rồi bị gió thổi, e là bệnh cũ lại tái phát.
Quả nhiên Thẩm Trúc Y không nói nữa, chỉ nhìn nàng, đôi mắt trong veo ánh lên vài phần ý cười giễu cợt: “Sư tỷ không chỉ cho máu Bồng Lai Tông, mà đối với ta cũng có thể.”
“Chỉ là với cái thân thể này, chịu được mấy lần giày vò?”
Nàng cụp mắt nhìn những vết sẹo dao chằng chịt trên cổ tay, giữa mỗi tháng khi đến Đan phòng trong tông môn hiến máu, đều phải rạch một nhát ở đây, có lúc vết thương cũ chưa lành đã lại thêm một vết mới.
Nàng kéo tay áo xuống, che đi vết sẹo đó, khẽ nói: “Dù sao cũng có thể chống đỡ được.”
Nàng còn chưa nói xong, một vật nặng trịch đã được ném vào lòng nàng.
Vân Sanh sững sờ, theo phản xạ đưa tay đỡ lấy, cúi đầu nhìn, phát hiện đó là một tấm ngọc bài có chất lượng cực tốt.
Ngọc bài này ấm áp mềm mại, cầm rất thích tay.
Và không biết có phải là ảo giác của nàng không, khi chạm vào tấm ngọc bài đó, một luồng hơi ấm chảy qua cơ thể nàng, tức thì cũng không còn lạnh như vậy nữa.
Thẩm Trúc Y cụp mắt nói: “Vật này tên là Âm Dương Huyền Ngọc, có công hiệu đông ấm hè mát, nơi ở của ngươi lạnh lẽo hẻo lánh, có thể dùng nó để sưởi ấm.”
“Còn nữa, trong ngọc bài này có một tia thần thức của ta, ngươi có thể dùng nó đến tiền trang của Thẩm thị lấy linh thạch dưới danh nghĩa của ta, trong kho có hồng sâm ngàn năm bổ khí dưỡng huyết, cũng có các loại đan dược khác, ngươi muốn gì, cứ trực tiếp lấy là được.”
Vân Sanh biết Thẩm thị là gia tộc danh giá, giá trị của tấm ngọc bài này tự nhiên không cần phải nói nhiều.
Nhất thời nàng có chút lắp bắp: “... Ta không thể nhận cái này, vốn dĩ là ta đã đồng ý với ngươi.”
Nhưng bóng người kia đã nhanh chóng lật người qua cửa sổ rời đi, chỉ để lại miếng ngọc báu ấm áp lặng lẽ nằm trong lòng nàng.
Một lúc sau, không còn động tĩnh gì nữa, Vân Sanh lập tức mềm nhũn người trên giường.
Nàng ngây người nhìn lên xà nhà, không bao lâu sau, liền mệt mỏi thϊếp đi.
Vân Sanh ôm miếng ngọc bội kia vào lòng đi ngủ, cả người ấm áp lạ thường, không ngờ lại ngủ một giấc thật say, mãi đến khi mặt trời lên cao mới dậy.
Sau chuyện ở núi Ô Trường, giấy vẽ bùa của nàng đã gần cạn kiệt, mà hễ không đủ giấy bùa, lòng nàng lại không yên.
Nàng dùng bữa tối từ sớm, chuẩn bị đêm đến sẽ vẽ bùa.
Vì linh căn bị tổn hại, thể chất của nàng vô cùng yếu ớt, tu vi cũng không cao nên không thể trở thành kiếm tu, đành phải làm phù tu.
Vẽ bùa cũng hao tổn linh lực, điều này khiến cho một Vân Sanh dù đã đọc làu làu sách về bùa chú cũng chỉ dừng lại ở mức lý thuyết suông.
Ánh trăng xuyên qua kẽ lá trúc tạo thành những bóng ảnh lành lạnh, khắp nơi trong tông môn đã điểm đèn. Vân Sanh tìm đến một tiểu trúc bên ngoài tông môn rồi ngồi xuống đất, tay xách một chiếc đèn l*иg lụa, ánh trăng chan hòa khắp người.
Vân Sanh không có linh lực, vốn dĩ ngay cả vẽ bùa cũng không thể.
Thế nhưng, một nữ phù sư họ Mộ Dung trong tông môn đã dạy nàng cách mượn linh lực của đất trời hòa vào làm một với bản thân, như vậy cũng có thể vẽ bùa.
Đêm nay linh lực đất trời rất dồi dào, mà đây lại là nơi thích hợp nhất để hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt, đương nhiên hiệu quả vẽ bùa cũng sẽ tốt hơn.