Chương 3

Suy cho cùng, nàng đối với họ đã chẳng còn giá trị gì nữa.

Cuối cùng, nàng bị nhốt vào ngục Hàn Băng của tông môn, chất độc phát tác, hành hạ nàng không ra hình người, chẳng bao lâu sau thì chết thảm trong đó.

-

Doãn Ngọc Sơn kinh ngạc nhìn Vân Sanh, hắn ta không hiểu tại sao nàng đột nhiên như biến thành người khác, nhưng cũng không có thời gian để tìm hiểu những suy nghĩ vẩn vơ của nàng.

Hắn ta giận quá hóa cười, mặt mày sa sầm nhìn những người đồng hành: “Ta phải vào rừng cứu tiểu sư muội, ai trong các ngươi nguyện đi cùng ta?”

Các đệ tử đi cùng nhìn nhau, không dám đắc tội với hắn ta, liền hùa theo: “Ngày thường tiểu sư muội đối xử với chúng ta rất tốt, đương nhiên chúng ta nguyện đi cứu muội ấy.”

“Đúng vậy sư huynh, chúng ta không thể thấy đồng môn gặp nạn mà không cứu được!”

Lời nói của họ đều có ẩn ý, ai nấy đều vội vàng phủi sạch quan hệ với Vân Sanh, thậm chí có người còn buông lời mỉa mai nàng thấy chết không cứu.

Doãn Ngọc Sơn liếc Vân Sanh một cái: “Chuột còn có da, người không biết liêm sỉ. Giờ ta mới nhìn thấu con người ngươi.”

Hắn ta bước nhanh mấy bước rồi nhảy lên phi kiếm, gió lùa vào tay áo, ánh mắt tựa sao băng: “Chúng ta đi, phá vòng vây của đám tà vật này, xông vào cấm địa!”

Các đệ tử Bồng Lai Tông đồng hành cũng lần lượt rút kiếm, lao vào chiến đấu với đám quỷ Anh Thù.

Bọn họ đông người thế mạnh, chẳng mấy chốc đã mở được một con đường máu.

Vân Sanh sớm đã liệu được Doãn Ngọc Sơn sẽ không quan tâm đến sống chết của mình.

Nàng cúi thấp người, nắm chặt chiếc khóa trường mệnh trên cổ.

Chiếc khóa này là thứ duy nhất phụ mẫu để lại cho nàng, mỗi khi bất an, nàng đều có thói quen nắm chặt nó.

Vân Sanh rón rén tránh khỏi bầy nhện, trốn vào một rừng trúc ở phía sau bên phải.

Nàng đã đủ cẩn thận, nhưng vẫn không tránh khỏi việc gây ra tiếng động.

Chẳng mấy chốc, có mấy con quỷ Anh Thù men theo những cành cây ngoằn ngoèo bò nhanh về phía nàng.

Lòng Vân Sanh trầm xuống, nàng chạy vội vào sâu trong rừng trúc.

Linh căn của nàng đã hỏng từ sớm, linh lực trong cơ thể ít ỏi, do đó không thể dễ dàng thi triển thuật pháp hay ngự kiếm như người khác.

Nhưng nàng cũng có sở trường riêng, đó chính là vẽ bùa.

Mưa như trút nước, nàng chạy như điên dọc theo con đường đá quanh co trong rừng, váy áo bị cành cây chìa ra làm rách toạc.

Thấy sắp bị đuổi kịp, nàng lấy bùa từ túi thơm bên hông, nhanh chóng bắt quyết niệm chú: “Chân quang khởi thái dương, địa hỏa khởi ly phương. Lôi hỏa cấn thượng phát, thiêu diệt chư bất tường*. Sắc lệnh như luật, nhϊếp!”