Chương 28

Vân Sanh bị đầu gối hắn đè lên bắp chân, không thể động đậy, bị nuốt chửng trong bóng tối dưới thân hắn.

Nàng sợ đến mức hai hàm răng va vào nhau, nhưng vẫn nghiến răng nói: “Ta không sợ phiền phức.”

Ánh mắt Thẩm Trúc Y dừng lại trên xương quai xanh lộ ra của nàng, rồi đột ngột dời đi, nhìn vào vết thương trên cổ tay nàng.

Sợi thiên tàm ti trong tay áo hắn như một con rắn trườn lên cánh tay nàng, men theo làn da trắng như tuyết của nàng quấn từng vòng, nơi nó đi qua, máu tươi loang lổ đều bị hút sạch.

Cuối cùng, sợi thiên tàm ti quấn lấy cổ tay bị thương của nàng.

Vân Sanh chỉ cảm thấy cổ tay lạnh buốt, mát rượi.

Sợi tơ băng dẻo dai ấy tựa như lưỡi rắn lạnh lẽo liếʍ qua vết thương của nàng.

Giọng nói của Thẩm Trúc Y cũng vang lên sau tai nàng: “Trong sợi tơ này có hòa lẫn một phần thần hồn của ta, một khi nó ngửi thấy mùi máu, sẽ trở nên hưng phấn, luồn lách trong da thịt ngươi, cuối cùng chui sâu vào lục phủ ngũ tạng của ngươi.”

“Dù vậy, cũng không sợ sao?”

Thân thể Vân Sanh run lên, nhưng ngược lại không còn đau như vậy nữa.

Nàng nhìn máu chảy ra nhuộm đỏ sợi tơ trắng bạc, sợi thiên tàm ti biến thành một sợi dây đỏ quấn quanh cổ tay nàng.

Tim nàng đập càng nhanh hơn, nàng cắn răng: “Không.”

Sắc mặt Thẩm Trúc Y cũng ửng lên một lớp đỏ mỏng manh, như màu men sứ thanh tao.

Hắn nhìn chằm chằm vào chiếc cổ thon dài của nàng, đột nhiên bật cười khẩy một tiếng: “Vậy tại sao ngươi lại run?”

Vân Sanh lại có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở của hắn.

Hơi thở của hắn dài và nóng ẩm, khi chạm vào da thịt nàng, để lại một mảng ngứa ngáy tê dại.

Lúc nói chuyện, môi hắn vô tình lướt qua vành tai nàng: “Sư tỷ run lợi hại thật, tim cũng đập rất nhanh.”

Vân Sanh run càng dữ dội hơn.

Hai cánh tay hắn giam nàng trong một góc nhỏ hẹp trên giường, dải lụa buộc tóc màu đỏ thẫm tầng tầng lớp lớp vương trên giường nàng, tóc trước trán hắn cũng theo đó rũ xuống cổ tay đang co lại của nàng.

Làn da trắng như tuyết tương phản với mái tóc đen nhánh, vô cùng bắt mắt.

Nàng nhanh chóng chuyển chủ đề: “Ba điều kiện ta từng nói với ngươi trước đây, ngươi đã suy nghĩ thế nào rồi?”

Nhân lúc ý chí hắn đang yếu ớt, thần trí không minh mẫn, nàng từ từ dụ dỗ vài câu, biết đâu hắn sẽ đồng ý.

Nói xong, Vân Sanh cử động một chút, giữ một tư thế quá lâu, chân nàng đã tê rần.

Nào ngờ nàng vừa động, sợi tơ bạc quấn trên người nàng cũng căng ra trong chốc lát.

Máu từ sợi thiên tàm ti bắn lên khóe môi Thẩm Trúc Y.

Hàng mi dài của Thẩm Trúc Y run lên, lúc này mới nhìn sang nàng.

Đôi mắt hắn sâu thẳm đen kịt, phản chiếu ánh nến chập chờn.

Hắn cứ thế nhìn nàng chằm chằm, rồi đưa đầu lưỡi ra cuốn lấy giọt máu bên khóe môi.

Hành động liếʍ môi của hắn vô cùng trần trụi.

Tựa như đôi môi và đầu lưỡi ấm nóng của hắn đang mυ"ŧ lấy vết thương trên cổ tay nàng vậy.

Vân Sanh lập tức nổi hết da gà, máu toàn thân chảy nhanh hơn, đột nhiên cảm thấy vết thương trên cổ tay ngứa ngáy vô cùng, chỉ muốn gãi thật mạnh.

Thẩm Trúc Y liếʍ sạch máu trên môi, yết hầu chuyển động, mới chậm rãi nói: “Sư tỷ, bên cạnh ta không giữ người vô dụng, ngươi muốn bàn điều kiện với ta thì phải cho ta thấy thành ý của ngươi. Người ta thường nói ơn dạy dỗ của thầy còn nặng hơn cả phụ mẫu, Doãn Hòa Uyên có ơn dưỡng dục với ngươi, cũng xem như thân phụ, đáng lẽ ngươi phải rất cảm kích ông ta mới phải.”