Đám người lấm lem máu me đứng trong kiếm trận, ngước nhìn thiếu niên trên lưng Cổ Điêu, xấu hổ đến mức không nói nên lời.
-
Sau khi trở về tông môn một cách hú vía, Vân Sanh liền ngã bệnh.
Hàn khí xâm nhập cơ thể cộng thêm lo nghĩ quá nhiều, nàng phải nghỉ ngơi suốt ba ngày mới có lại chút tinh thần.
Đêm nay đúng vào đêm nguyệt thực âm u, mây đen giăng kín, không một tia sáng, chỉ có hành lang còn le lói vài ngọn đèn.
Vân Sanh tắm rửa xong liền đi ngủ sớm, nàng nằm trên giường, trằn trọc mãi không yên.
Bệnh thì đã khỏi, nhưng tâm bệnh khó chữa.
Chuyện Thụ Yêu bị gϊếŧ đã gây nên sóng to gió lớn ở vương đình, vương đình đặc phái quan viên đến điều tra.
Quả nhiên như Vân Sanh dự đoán, phàm là những đệ tử trong tông môn đã tham gia vây gϊếŧ Thụ Yêu, những kẻ không quyền không thế đều trở thành vật tế thần, bị chém đầu thị chúng.
Những người có chút quyền thế, chạy vạy quan hệ, không đến nỗi mất mạng nhưng cũng phải sống hết phần đời còn lại trong ngục tù.
Còn Doãn Ngọc Sơn và Mục Nhu Cẩm, một người là nhi tử độc nhất của chưởng môn, một người là đồ đệ cưng của chưởng môn.
Hai người này được chưởng môn Doãn Hòa Uyên liều mạng bảo vệ.
Tội chết có thể miễn, nhưng tội sống khó tha, nghe nói ngày kia sẽ phải chịu hình phạt ở Giới Luật Đường.
Thiệt hại của vương đình sẽ do chưởng môn Doãn Hòa Uyên - người trông coi chìa khóa cấm địa gánh chịu.
Không biết Thẩm Trúc Y đã nói gì mà Doãn Hòa Uyên hôn mê suốt một ngày, sau khi tỉnh lại liền bán gia sản, chạy vạy khắp nơi, gần như mất sạch cả vốn liếng.
-
Mãi cho đến khi vạch trên thước của chiếc đồng hồ cát bằng đồng chỉ đến giờ Sửu ba khắc, Vân Sanh mới có chút buồn ngủ.
Gió đêm gào thét, giấy dán trên cửa sổ gỗ chạm hoa phát ra những tiếng rêи ɾỉ, trong phòng tối om, chỉ có một ngọn nến tàn trên bàn tỏa ra vầng sáng màu vàng ấm áp.
Vì bị giam cầm nhiều năm ở Lạc Sương Cảnh âm u lạnh lẽo, trong lòng Vân Sanh có một bóng ma không nhỏ, đặc biệt sợ lạnh và sợ bóng tối.
Đêm nay không có ánh trăng càng khiến nàng thêm bất an, chỉ khi được ánh nến ấm áp bao bọc mới khiến nàng yên tâm phần nào.
Ánh nến chiếu lên tấm màn giường màu xanh tím, ngọn lửa khẽ lay động trong gió.
Lúc nhắm mắt lại, trong đầu nàng chợt lóe lên điều gì đó, tim đập thót một cái.
Không đúng, trước khi đi ngủ, rõ ràng nàng đã đóng chặt cửa nẻo, gió từ đâu ra?
Vân Sanh đột ngột ngồi bật dậy, toàn thân lạnh toát nhìn ra khung cửa sổ đang mở toang trong phòng, hơi thở ngày một dồn dập.
Nàng có cảm giác bị theo dõi mãnh liệt, cảm giác này như có gai đâm sau lưng.
Trong bóng tối, dường như có một ánh mắt lạnh lẽo đang dò xét nàng, xuyên qua lớp chăn mỏng, lướt trên da thịt nàng để lộ bên ngoài.
Như bị một chậu nước lạnh dội từ đầu xuống, Vân Sanh run rẩy sờ lấy xấp giấy bùa và con dao găm dưới gối: “Là ai?”
Động tác ngồi dậy của nàng quá mạnh, động đến cổ tay, vết thương trên cổ tay lại nứt ra, bắt đầu chảy máu.
Máu nhỏ giọt, loang thành từng vệt trên chăn nệm.
Nhưng Vân Sanh không còn để ý đến cơn đau, nàng nhìn quanh quất trong bóng tối.
Người đến dường như không có ý định che giấu, tiếng động phát ra vô cùng rõ ràng.
Vân Sanh đột ngột ngẩng đầu nhìn theo hướng phát ra âm thanh, liền thấy không biết từ lúc nào trên xà nhà đã có một người ngồi đó.