Chương 24

Đến khi Vân Sanh kịp phản ứng, bàn tay của Thẩm Trúc Y đã đặt lên chuôi kiếm.

Vân Sanh giật mình, lập tức buông hắn ra.

Nhưng giọt máu ấm nóng trên cổ tay nàng cũng vì thế mà lăn xuống làn da lạnh lẽo của hắn.

Vân Sanh thấy tay Thẩm Trúc Y dường như run lên một chút.

Nàng run rẩy nhìn hắn: “Xin lỗi, ta không cố ý...”

Nhưng lại phát hiện, hắn chỉ đang cụp mắt.

Hắn nhìn không chớp mắt vào giọt máu của nàng vương trên mu bàn tay mình.

Nhìn vệt máu sền sệt ấy lăn dọc theo đường gân xanh nổi lên trên mu bàn tay hắn, kéo thành một sợi chỉ đỏ mảnh.

Một lúc lâu sau, hắn mới nhàn nhạt lên tiếng: “Ta đã nói, chuyện này sẽ không liên lụy đến ngươi, ngươi không cần phải làm vậy.”

Giọng hắn đè nén và nặng nề, phảng phất chút không vui.

Vân Sanh kinh ngạc, vừa lúc chạm phải ánh mắt của Thẩm Trúc Y.

Đôi mắt hắn đen thẳm, đuôi mắt mang theo vẻ lạnh lẽo của mưa, có phần ma mị u ám.

Bên kia, Doãn Ngọc Sơn và những người khác bị bầy Cổ Điêu mổ cho toàn thân đẫm máu, hắn ta giơ kiếm lên, chống cự đến cùng, hét lớn: “Các ngươi còn ngẩn ra đó làm gì, mau bày kiếm trận!”

Bầy Cổ Điêu trên không trung bị mùi máu tanh kí©h thí©ɧ, vỗ cánh lao thẳng xuống phía Vân Sanh.

Chỉ là lần này, Thẩm Trúc Y đã động thủ.

Hắn chớp mắt đã siết lấy cổ con Cổ Điêu, dứt khoát vặn gãy đầu nó.

Chỉ nghe một tiếng xương gãy giòn tan, con Cổ Điêu còn chưa kịp kêu lên một tiếng thảm thiết đã lặng lẽ rơi từ trên không xuống.

Những ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng của thiếu niên khẽ cong lại, máu đỏ tươi theo đầu ngón tay trắng như ngọc của hắn chảy xuống, tí tách nhỏ giọt vào lòng đất.

Chứng kiến tất cả, đuôi mắt Vân Sanh không ngừng co giật, không khỏi thấy sợ hãi.

Dường như nếu nàng buông hắn ra chậm một bước, kết cục của mình có lẽ cũng sẽ giống như con Cổ Điêu kia.

Thẩm Trúc Y nhìn bàn tay dính đầy máu tươi của yêu vật, nhanh chóng thi triển một đạo Tịnh Thủy thuật để rửa sạch.

Phía sau, Doãn Ngọc Sơn đang cúi đầu đã chứng kiến tất cả mọi chuyện, trong lòng dâng lên cảm giác khó chịu như kim châm.

Cảnh tượng này đương nhiên hắn ta quen thuộc, bởi vì người mà Vân Sanh từng bảo vệ như vậy, đều là hắn ta.

Hắn ta vừa thi triển kiếm trận, vừa dùng kiếm chống lại bầy Cổ Điêu: “Vân Sanh, chúng ta sắp bày xong kiếm trận rồi, nếu ngươi không muốn bị thương thì mau đến sau lưng ta...”

Chỉ là lời hắn ta mới nói được một nửa.

Liền có một bóng ảnh lướt qua, vạt áo bào trắng bay như gió.

Chỉ nghe tiếng chuông trên đôi giày điệp tạ của Thẩm Trúc Y vang lên một tiếng.

Không biết từ lúc nào, hắn đã nhảy lên mình một con Cổ Điêu.

Con Cổ Điêu liều mạng đập cánh, muốn hất hắn xuống.

Thanh kiếm trong tay Thẩm Trúc Y tức khắc đâm xuyên qua cơ thể nó.

Sau đó, chỉ thấy cổ tay hắn xoay chuyển, những đường kiếm lóa mắt lướt qua trong rừng trúc.

“Bùm bùm bùm ...”

Những con Cổ Điêu trên không trung lần lượt rơi mạnh xuống đất tựa như sao băng, máu tươi văng tung tóe lên người Doãn Ngọc Sơn và những người khác.

Tựa như một trận mưa máu xối xả.

Con Cổ Điêu cuối cùng rơi sầm xuống đất, hất tung lá trúc và thổi bùng một trận cuồng phong.

Đứng trên lưng Cổ Điêu, Thẩm Trúc Y lật tay vắt kiếm ra sau lưng, quay đầu lại lạnh lùng liếc nhìn kiếm trận vừa mới hình thành.

Gió thổi bay tà áo rộng của hắn, khi hắn cụp mắt nhìn xuống, giữa hàng mày là tất cả sự kiêu ngạo ngông cuồng của tuổi trẻ.