Chương 2

Tiếng gọi của Doãn Ngọc Sơn kéo Vân Sanh ra khỏi dòng hồi ức.

Mọi thứ trước mắt chân thực đến thế, lúc này Vân Sanh mới nhận ra...

Nàng đã trùng sinh.

Trở về thời điểm nàng chưa bị vu oan, chưa bị nhốt vào lao ngục của tông môn.

Lòng Vân Sanh ngổn ngang trăm mối, nàng dùng sức giằng tay ra khỏi Doãn Ngọc Sơn.

Doãn Ngọc Sơn bảo nàng rạch máu là vì thể chất của nàng rất đặc biệt.

Linh căn của nàng đã hỏng quá nửa, nhưng máu trong cơ thể lại có công hiệu kỳ diệu, không chỉ chữa được vết thương mà còn có thể thu hút tà vật.

Doãn Ngọc Sơn muốn nàng rạch máu là để lấy máu của nàng làm mồi nhử, dụ đám quỷ Anh Thù đang cản đường này đi, tiện cho hắn ta vào cứu sư muội đang bị kẹt trong rừng.

Từ nhỏ nàng đã thích lẽo đẽo theo sau hắn ta, lời hắn ta nói cũng răm rắp nghe theo.

Vân Sanh cảm thấy trước đây đầu óc mình đúng là có vấn đề, nàng đáp lại một câu: “Không muốn.”

Doãn Ngọc Sơn tưởng rằng mình nghe nhầm, hắn ta nhíu mày nhìn Vân Sanh, ánh mắt đột nhiên sắc bén: “Ngươi nói gì?”

Vân Sanh bung chiếc ô trong tay, lùi lại một bước.

Gió núi mang theo mưa thổi qua vầng trán trắng nõn của nàng, nàng khẽ nói nhưng giọng đầy kiên định: “Ta nói, ta không muốn.”

Lời này vừa thốt ra, ánh mắt của các đệ tử Bồng Lai Tông xung quanh đều đổ dồn về phía Vân Sanh, vẻ mặt mỗi người mỗi khác.

Doãn Ngọc Sơn là nhi tử độc nhất của chưởng môn, trong tông môn không ai dám làm trái ý hắn ta.

Huống hồ chi là Vân Sanh vốn luôn răm rắp nghe lời hắn ta.

Mi tâm Doãn Ngọc Sơn giật liên hồi, hắn ta nén giận hỏi: “Tại sao?”

Vân Sanh chỉ muốn mau chóng thoái thác cho qua chuyện: “Ta sợ.”

Kiếp trước chính vì nghe lời Doãn Ngọc Sơn rạch máu cứu tiểu sư muội, làm mồi nhử dụ quỷ Anh Thù đi, nàng đã bất cẩn bị thương trúng độc của chúng, để lại mầm bệnh.

Vì trì hoãn quá lâu, độc ngấm vào lục phủ ngũ tạng, phá hủy hoàn toàn kinh mạch, máu của nàng cũng mất đi hiệu quả chữa trị, không còn bất kỳ giá trị nào với tông môn nữa.

Sau này, Vân Sanh vô tình bắt gặp sư muội và người của Ma Vực đang bí mật bàn bạc.

Lúc đó nàng mới biết, sư muội lại là gián điệp do Ma Vực cài vào.

Nàng muốn bẩm báo với tông môn, lại bị sư muội vu khống, cắn ngược lại một cái, nhân chứng vật chứng giả mạo đều đầy đủ.

Bất kể là vị chưởng môn mà Vân Sanh coi như thân phụ, hay người thanh mai trúc mã Doãn Ngọc Sơn, không một ai tin nàng.