Đúng lúc này, Thẩm Trúc Y đột nhiên cúi người sát lại gần nàng.
Lá tre sượt qua cổ nàng, nàng có thể cảm nhận rõ ràng nhiệt độ từ đầu ngón tay hắn.
Hơi sương ẩm ướt thấm qua lớp áo mỏng vào da thịt, khiến nàng càng run rẩy dữ dội hơn.
... Lẽ nào hắn vẫn muốn ra tay?
Thẩm Trúc Y xoay cổ tay, chiếc lá tre phóng ra gần như sượt qua má nàng, dứt khoát xuyên thủng con quỷ Anh Thù đang ẩn nấp trong bóng tối sau lưng nàng.
Vài sợi tóc đứt rơi xuống trong không trung.
Vân Sanh nhìn con quỷ Anh Thù đang giãy giụa hấp hối trong vũng máu, không dám thở mạnh một tiếng, chỉ sợ người chết tiếp theo chính là mình.
“Một con cá lọt lưới.”
Hơi thở ấm nóng phả vào tai nàng, Thẩm Trúc Y cười đến cong cả mày mắt, dường như vừa mới để ý đến sự khác thường của Vân Sanh: “Sư tỷ, dọa tỷ sợ rồi sao?”
Vân Sanh gắng gượng nặn ra một nụ cười: “Không có.”
Đương nhiên nàng không tin hắn chỉ muốn gϊếŧ con quỷ Anh Thù này, vừa rồi ánh mắt hắn nhìn nàng rõ ràng chứa đầy sát khí thấu xương.
May mà có người đến, hắn mới không ra tay.
Thẩm Trúc Y gật đầu, hàng mi xinh đẹp nhẹ nhàng rũ xuống, ánh mắt quyến luyến mang theo ý cười: “Tuy nói người chết là giữ bí mật giỏi nhất, nhưng ta có thể tạm tin sư tỷ lần này được không?”
Âm cuối hơi kéo dài, tan vào trong màn sương trắng như sữa, tựa như một chiếc móc câu nguy hiểm đang ẩn mình.
Nhìn gương mặt tuấn tú sạch sẽ này, Vân Sanh suýt chút nữa đã tin.
Nếu như không phải tay hắn vẫn luôn đặt trên yếu huyệt nơi cổ nàng.
Giọng nàng run run nói: “Ngươi có thể tin ta.”
Thẩm Trúc Y lấy một thứ từ trong tay áo ra, bóp cằm nàng, nhét vào miệng nàng, dịu dàng nói: “Nuốt đi.”
Vân Sanh có chút hối hận, nhưng không dám không nghe, còn vô thức nhai mấy cái.
Màu hồng nhạt, vị khá ngọt, ăn cũng ngon, giống như một loại kẹo đậu nào đó.
Lúc này hắn mới bỏ tay ra: “Còn về những gì sư tỷ nói, đợi ta xử lý xong chuyện trong tay sẽ suy nghĩ kỹ.”
Vân Sanh lau đi mồ hôi lạnh dính nhớp trên cổ, nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc: “Thứ vừa rồi ta ăn, là cái gì vậy?”
Thẩm Trúc Y chớp mắt, đột nhiên cúi xuống đối mặt với nàng, tiếng chuông trong trẻo cũng vang lên theo.
Cánh tay hắn hờ hững chống lên bụi tre xanh sau lưng nàng, nhìn nàng một lúc, trông như một thiếu niên ngây thơ nhà bình thường thích trêu chọc người khác, nụ cười gian xảo, giọng điệu cũng cà lơ phất phơ: “Còn có thể là gì nữa... Thuốc độc chứ sao.”
Dù đã đoán trước, nhưng Vân Sanh vẫn ho sặc sụa.