Cô loạng choạng bước ra khỏi phòng, vào nhà vệ sinh mới phát hiện mình chưa chuẩn bị đồ dùng vệ sinh cá nhân.
Đường Kim Chi chải tóc, quay về phòng, tìm thấy điện thoại trong khe giường.
Một giờ sáng.
Chuyển WeChat về tài khoản công việc, có mấy tin nhắn chưa đọc.
Là của Giải Tương Nghi và Trương Việt Kỳ gửi tới.
Cô bấm vào khung chat của Giải Tương Nghi trước.
Giải Tương Nghi: [Tôi vừa chặn cô ta không lâu thì dì út của tôi đã tới hỏi rồi, tôi đã nói chuyện với dì, nhưng không có tác dụng gì. Lát nữa về nhà tôi sẽ giới thiệu cho cô biết mặt mũi họ ra sao, sau này nhìn thấy thì tránh xa ra nhé.]
Giải Tương Nghi: [Nhớ ăn tối nhé, tôi không biết nấu ăn, trong nhà không có đồ ăn đâu. Tôi gửi địa chỉ cho cô, đói thì gọi đồ ăn ngoài.]
Chỉ có hai tin nhắn này, sau đó không gửi thêm nữa. Giải Tương Nghi hình như cũng không quan tâm cô có trả lời hay không.
Đường Kim Chi đọc tin nhắn xong khẽ cong môi cười, ánh mắt giãn ra, cả người thư thái vô cùng.
Giải bác sĩ đầu óc rất tỉnh táo, sẽ không vì ba câu hai lời của họ mà chất vấn cô.
Hơn nữa, nghe được gì về cô ấy đều sẽ nói cho cô biết, không hề giấu giếm chút nào.
Đường Kim Chi rất thích sự thẳng thắn và tin tưởng mà Giải Tương Nghi dành cho cô.
Giải bác sĩ ngay cả dì út của mình cũng ghét bỏ.
Đường Kim Chi đọc xong chỉ cảm thấy, Giải bác sĩ là người đứng về phía cô.
Đường Kim Chi mỉm cười trả lời: [Vâng Giải bác sĩ, chúng ta sẽ tránh xa họ.]
Đường Kim Chi: [Tôi vừa đói bụng tỉnh dậy, trong nhà có đồ dùng vệ sinh cá nhân mới không ạ?]
Đường Kim Chi: [Giải bác sĩ đang bận à, giờ này cũng bận sao?]
Đường Kim Chi: [Khi nào thì Giải bác sĩ về ạ?]
Điện thoại liên tục rung khiến Giải Tương Nghi giật mình, cô dời tầm mắt khỏi máy tính, nhìn sang chiếc điện thoại đang sạc ở một bên.
Giờ này còn gửi tin nhắn cho cô, Giải Tương Nghi dù hơi thắc mắc, nhưng cũng đại khái đoán được là ai.
Quả nhiên, chính là Đường Kim Chi.
Buổi tối cô còn thắc mắc sao Đường Kim Chi không trả lời tin nhắn của cô, giờ thì người đã tới rồi.
Thường thì dù bản thân cô không gửi tin nhắn cho Đường Kim Chi, đối phương cũng thỉnh thoảng gửi đến vài câu, luôn cho Giải Tương Nghi một cảm giác khó tả.
Cứ như là cố tình bắt cô phải xuất hiện, xác nhận cô vẫn còn ở đây vậy.
Giải Tương Nghi: [Dưới bồn rửa mặt có bàn chải đánh răng và khăn tắm mới, đồ dùng vệ sinh cô cứ dùng của tôi, nếu không thích nhãn hiệu đó thì mua cái mới.]
Giải Tương Nghi: [Nếu không có gì bất ngờ thì tám giờ sáng tôi sẽ về.]
Giải Tương Nghi: [Cô ngủ đến tận bây giờ sao?]
Đường Kim Chi ôm điện thoại đi vào nhà vệ sinh, theo chỉ dẫn của Giải Tương Nghi tìm thấy bàn chải đánh răng và khăn tắm, sau đó mới trả lời.
[Ở bệnh viện ngủ không yên giấc, về đến nhà ngâm mình xong là ngủ thϊếp đi, giờ mới tỉnh. Tôi tìm thấy bàn chải đánh răng rồi.]
Đường Kim Chi trả lời xong bắt đầu vệ sinh cá nhân.
Trong lúc đánh răng, cô cầm đồ dùng vệ sinh trên bàn lên xem, Đường Kim Chi là người biết hàng xịn, cô cảm thấy mình chắc chắn sẽ không ghét chúng.
Lại bấm vào tin nhắn của Trương Việt Kỳ gửi tới.
Trương Việt Kỳ: [Mai có rảnh không, tôi qua tìm cậu chơi nhé!]
Trương Việt Kỳ: [Tiện thể chúc mừng cậu xuất viện, tôi mời hai người đi ăn.]
Trương Việt Kỳ: [Ảnh thăm dò.jpg]